Truyện ngôn tình

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau Chap 53-5

Đình Phong đang ngồi ăn cơm một mình trong nhà, bất ngờ thấy điện thoại đang để trong túi quần liên tục rung lên. Đưa tay rút ngay nó ra, anh trầm mặc nhìn vào đó một lúc mới đưa tay nhấn nhấn.

Là tin nhắn của Hạo Du: “Đình Phong, sáng mai Tiểu Minh có lẽ sẽ về nhà, anh hãy đến đón cô ấy”.

Đọc đi đọc lại từng chữ từng từ trong tin nhắn mà không hiểu sao Đình Phong cứ thở dài thườn thượt. Đang ăn ngon như vậy mà giờ chẳng còn tý hứng thú nào nữa.

Đình Phong bỏ dở cả bữa cơm, chậm rãi đứng lên rồi ra sofa một mình ngồi đấy.

Anh ngả lưng thoải mái, hai tay dang rộng vắt hẳn lên thành ghế, mặt hướng lên trần nhà.

Chùm đèn nho nhỏ trắng vàng không bật nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng ấy làm Đình Phong chợt nhớ Tiểu Minh da diết. Đó là lúc trang trí phòng chính cô chọn cho anh, tuy là Đình Phong chẳng thích những đồ vật có vẻ nữ tính như thế.

Khẽ buông rèm mi để khỏi phải nhìn vào cái vật ấy, Đình Phong lại ngồi lặng yên thả hồn phiêu lãng trong cơn suy nghĩ miên man về người con gái mang tên Tiểu Minh – người con gái anh yêu…

Về cái tin nhắn vừa nãy anh nhận được của Hạo Du và cả về cuộc trò chuyện chiều nay của anh với Hạo Du.

Thực tình mà nói Đình Phong đã chuẩn bị hết rồi, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đời về sau của mình sẽ không bao giờ có sự xuất hiện của Tiểu Minh, cả cái tên lẫn con người ấy. Cũng đã xác định sẽ không còn được gặp cô gái ấy một lần nào nữa.

Thế mà Hạo Du lại nhờ anh… Dù là Đình Phong đã chấp nhận, nhưng anh vẫn cảm thấy mình… Đáng lẽ ra anh phải vui mừng lắm chứ, nhưng rõ ràng, trái tim anh không còn hiện hữu những xúc cảm mãnh liệt như lúc anh và Tiểu Minh còn yêu.

Có lẽ niềm đau cùng sự tuyệt vọng quá lớn đã dập tắt ngọn lửa yêu thương nồng cháy trong lòng anh mất rồi. Đình Phong thực vẫn rất yêu Tiểu Minh, vẫn còn luôn lo lắng, quan tâm đến cô, nhưng nếu những gì Hạo Du nói chiều nay là thật, người Tiểu Minh yêu đúng là anh thì Đình Phong…

…cũng không đủ can đảm để mang con tim đã quá mục nát của mình ra đặt cược ván bài yêu đương một lần nữa.

Không phải Đình Phong cho là Hạo Du nói dối, hoặc thế nào đó giống như vậy, chỉ là anh…sợ, sợ rất nhiều, sợ rồi hạnh phúc chẳng được bao nhiêu mà nỗi đau cứ tràn trề ra đó.

Nhưng giờ anh biết phải làm gì, đứng một bên nhìn cô gái anh yêu đau khổ, thản nhiên mặc kệ ư, Đình Phong không biết nữa. Có lẽ anh sẽ lại dang rộng vòng tay ôm cô vào lòng lần nữa, cũng như bốn năm trước, ôm cô vào lòng như con mèo hoang nhỏ không còn chỗ dựa.

Cho dù biết anh cũng chẳng nhận được gì, tất cả niềm vui, hạnh phúc được hưởng đều phải trả giá bằng nỗi đau quá lớn.

Nghĩ đi nghĩ lại, nhớ đến lúc Tiểu Minh nói chia tay anh, lúc Tiểu Minh nói chỉ yêu mình Hạo Du, Đình Phong lại thấy làm sao có thể có chuyện Tiểu Minh lại là thực sự yêu mình được.

Chắc chắn không thể có chuyện đó đâu.

Rốt cuộc là có chuyện gì đấy xảy ra, đúng không?

Đình Phong bỗng nhiên thấy tâm tư hỗn loạn quá. Chẳng biết đâu là đúng đâu là sai.

Chùm đèn trên cao vẫn lặng lẽ lấp lánh thứ ánh sáng vô cùng yếu ớt, không gian yên ắng đến mệt mỏi.

Đình Phong cứ ngồi đó thở dài thườn thượt, mở mắt, rồi lại nhắm mắt, cuối cùng vẫn chẳng biết làm sao.

Chợt có tiếng mở cửa phá vỡ sự im lặng bao trùm căn nhà nãy giờ. Đình Phong u ám hướng mắt nhìn ra, tuy là đã biết ai nhưng vẫn không khỏi bị tiếng động đột ngột làm cho giật mình.

_Anh Đình Phong, anh sao lại ngồi đó? Đã ăn cơm chưa?

Tiểu Phần như thường ngày tự nhiên đi vào, ngó vào bếp thì thấy mâm cơm mới được anh động đũa một chút đã bỏ đấy, Đình Phong thì ngồi kia, có chuyện gì sao.

Tiểu Phần sốt sắng đi ngay đến chỗ anh mà ngồi xuống bên cạnh. Nhìn sắc mặt Đình Phong vẫn tốt mà.

_Đình Phong, có chuyện gì à?

Tiểu Phần nhẹ giọng hỏi, thấy Đình Phong có vẻ hơi buồn buồn. Cô cũng tranh thủ…đoán, chiều nay Đình Phong hẹn gặp ai, có phải vì chuyện đó nên mới buồn vậy không.

Không thấy Đình Phong nói gì, Tiểu Phần đang định hỏi tiếp thì lại nghe tiếng anh trầm trầm vang lên:

_Đình Ph…
_Tiểu Phần này.
_Dạ?
_Em với Tiểu Minh vẫn qua lại chứ nhỉ?

Đình Phong hỏi thế là sao, Tiểu Phần nhanh nhẹn nghĩ, cũng đáp ngay:

_Dạ vâng.
_Tiểu Minh có nói gì với em không, chuyện cô ấy với Hạo Du ấy?
_Dạ, chuyện gì là chuyện gì…?
_Ừm. Chiều nay anh đi gặp Hạo Du, tên đó hẹn anh.

Tiểu Phần không nghĩ là Đình Phong lại tự nói chuyện này với mình, nên ngạc nhiên lắm. Mà nghe thấy hai chữ Hạo Du, Tiểu Phần cũng lờ mờ đoán ra được “chuyện” Đình Phong muốn nói ở đây là chuyện gì. Chẳng phải là cái vở kịch hôm trước cô đóng rất đạt hay sao?

Tiểu Phần ngồi trước mặt Đình Phong thì vẫn gật đầu nhỏ nhẹ:

_Vâng. Vậy hai người nói gì thế ạ?
_Tiểu Minh không nói gì với em thật à. Hình như Hạo Du với cô ấy đang có hiểu lầm gì đó.
_Sao anh nói thế ạ?
_Ừm, chiều nay Hạo Du nói với anh…

Đình Phong chậm rãi kể hết cho Tiểu Phần nghe cuộc đối thoại chiều nay với Hạo Du. Thường thì Đình Phong sẽ không bao giờ làm như thế, suy nghĩ của anh, chuyện riêng của bản thân anh, Đình Phong không thích chia sẻ với bất kì ai. Tiểu Minh còn có thể xem xét lại, chứ là Tiểu Phần…

Nhưng không hiểu sao anh lại kể hết cho Tiểu Phần như vậy, không giấu một chút gì, kể cả cái tin nhắn vừa nãy nữa. Kể xong còn nhìn chằm chằm vào cô, như người vừa tâm sự xong rồi chờ “chuyên gia” đưa ra ý kiến tư vấn.

Tiểu Phần thì đúng là chuyên gia rồi, tất cả mọi chuyện Đình Phong kể cô đều có thể biết trước. Nhưng cũng có một việc cô không ngờ, đó là Hạo Du lại quyết định đi du học và lại còn đến tìm gặp Đình Phong nhờ anh giúp đỡ. Thật cậu ta sao lại tốt đến mức ngu ngốc đến như vậy chứ. Vậy là Tiểu Minh sắp về với Đình Phong rồi, nhưng sao cô cảm giác có vẻ Đình Phong không được vui cho lắm?

_Đình Phong, vậy mai anh có đến đón Tiểu Minh không?
_Anh cũng không biết nữa, haiz. – Đình Phong lại thở dài.
_Anh…không vui sao?

Đình Phong nghe Tiểu Phần hỏi, không khỏi ngạc nhiên nhìn cô:

_Em nghĩ là anh có thể vui được à, em có nghĩ là những gì Hạo Du nói là thật không? Chuyện người Tiểu Minh yêu là anh ấy.
_Em không biết, có thể là thật ạ.
_Anh thì không nghĩ thế, chiều nay lúc nói chuyện với Hạo Du, không hiểu sao lại có thể đặt chút niềm tin vào đó chứ. Đó làm sao có thể là thật được chứ, em nói xem, Tiểu Minh yêu Hạo Du rõ ràng thế, sao giờ tự nhiên nói là thương hại cậu ta rồi lại yêu anh được.

Đình Phong thiểu não nói. Ánh mắt lại u ám. Anh không nhìn Tiểu Phần nữa, mà lại nhìn lên trần nhà. Vẫn không kìm được tiếng thở dài.

Tiểu Phần ngồi đó thật không biết phải nói sao. Lại thêm một việc không có trong tính toán của cô ấy, cô những tưởng Đình Phong phải vui lắm chứ, sao lại làm cái vẻ mặt kia, còn thở dài liên tục. Cô phải nói gì với Đình Phong bây giờ. Dù sao cũng đã trót làm rồi, phải khuyên Đình Phong thôi.

Đình Phong yêu Tiểu Minh nhiều như vậy, chắc chắn là khi Tiểu Minh quay về anh phải hạnh phúc lắm chứ.

Tiểu Phần vẫn đang nghĩ ngợi chưa kịp nói thì lại nghe thấy tiếng Đình Phong bên cạnh vang lên:

_Tiểu Phần này, hay mai em đến đón Tiểu Minh giúp anh.
_Sao thế, sao anh không tự đi?
_Anh…không muốn gặp cô ấy.
_Đình Phong, như vậy là sao?
_Tiểu Phần, em giúp anh nhé. Cả việc chăm sóc Tiểu Minh, nhờ em hết đấy.
_Đình Phong, không phải anh yêu Tiểu Minh sao, phải nhân cơ hội này chứ? Anh không muốn Tiểu Minh về bên anh sao? – Tiểu Phần gấp gáp nói, thật không hiểu Đình Phong đang nghĩ gì trong đầu nữa.

Đình Phong nghe Tiểu Phần, trầm ngâm suy nghĩ một chút mới lên tiếng. Anh vừa lắc đầu vừa nói:

_Không. Anh sợ nhìn thấy Tiểu Minh đau khổ lắm. Anh sợ không kìm lòng được. Anh thật sự không muốn một lần nữa ngu ngốc lao đầu vào thứ tình yêu đầy đau khổ ấy.

Tiểu Phần nghe Đình Phong nói, bỗng dưng thấy sống mũi cay cay.

Giờ cô mới biết những suy nghĩ thật lòng của Đình Phong…

Đột nhiên trong lòng cô nổi lên một chút hối hận.

Nhưng đã diễn…thì phải diễn cho trót thôi, nếu bây giờ lộ ra, chắc chắn Đình Phong đến cho cô ở bên cạnh cũng không thể.

Phải tiếp tục diễn thôi!

******

Lúc Tiểu Phần đến đón Tiểu Minh từ nhà Hạo Du về, Tiểu Minh không hề rơi một giọt nước mắt nào. Nhưng trên khuôn mặt có đôi môi nhỏ nhắn cứ mím chặt lấy nhau ấy Tiểu Phần nhìn ra được những dòng nước mắt đã khô, đọng thành vệt dài trên hai má.

Và con người nhỏ bé ấy cứ không ngừng run rẩy rõ ràng đang phải chịu đựng một nỗi đau vô hình nào đó vô cùng ghê gớm.

Gương mặt Tiểu Minh trắng bệch, môi vốn đỏ hồng giờ cũng chung số phận, trắng đến có phần trong suốt, cơ hồ nhìn thấy cả những tơ máu mảnh đỏ chạy qua đó.

Tiểu Phần ngồi yên lặng cho cô bạn ngồi sau ôm lấy mình, một lúc cũng về đến nơi. Mất một lúc cả hai mới lên được nhà. Tiểu Minh tựa một nàng búp bê vô hồn, cứ thế bước qua cánh cửa đã mở sẵn, đi thẳng vào giường ngủ.

Rồi nàng ta quấn mình vào trong tấm chăn dày, nằm co quắp tự ôm lấy thân mình, người vẫn run, môi vẫn mím chặt, nhưng tuyệt nhiên không hề có một giọt nước nào rơi ra từ đôi mắt trống rỗng, tối tăm ấy.

Tiểu Phần đứng bên ngoài cửa, cạnh Đình Phong, cứ như một cái máy camera cao cấp đã thu hết mọi hình ảnh trước mặt lại làm thành một video rất sinh động với hai màu đen trắng mờ mịt…

Cô vô thức quay sang nhìn Đình Phong, thấy trong mắt anh nỗi đau đã làm thành một trận cuồng phong sẵn sàng cuốn đi mọi thứ.

Mà sao anh im lặng quá.

_Đình Phong…
_……
_Đ…
_Tiểu Phần, em…vào đó với Tiểu Minh đi, an ủi cô ấy.

Tiểu Phần đưa mắt nhìn vào trong, định gật đầu ngay nhưng thế nào lại lắc:

_Không, Đình Phong, anh vào đi, anh thì thích hợp hơn.
_Em vào đi. Anh ở đây thôi.

Đình Phong nói giọng trầm, lại rất nhẹ, nhưng không hiểu sao lại khiến Tiểu Phần không thể không nghe.

Cô khẽ bước vào, lặng lẽ ngồi bên giường Tiểu Minh. Nhìn cô bạn nằm đó đang oằn người chống chọi với nỗi đau đớn như đang từng nhát từng nhát khoét sâu vào trái tim dần hủy hoại nó, Tiểu Phần cũng cảm thấy lòng đau đến nghẹn ngào.

Đưa tay nhẹ vuốt ve đôi má người mà cô biết chỉ đang giả vờ ngủ ấy, Tiểu Phần rồi cũng yên lặng nằm xuống bên Tiểu Minh, vòng tay ôm cô bạn vào lòng.

Tất cả những cảm xúc này không phải giả dối đâu, cô thực sự rất thương Tiểu Minh, thương đến nỗi nỗi ân hận cứ giày vò bản thân cô mãi cho đến tận mấy hôm sau.

Một buổi sáng của mấy ngày sau đó…

Đình Phong mang bát cháo nóng vào tận giường cho Tiểu Minh, nhẹ nhàng đỡ cô dậy. Nhìn cô gái mình yêu gầy gò tiều tụy đến đáng thương, Đình Phong thật đau đớn không sao chịu được.

_Tiểu Minh.

Đình Phong cố kìm lòng, khẽ thổi từng thìa cháo cho bớt nóng rồi đút cho Tiểu Minh ăn.

Còn Tiểu Minh lặng lẽ ngồi đó, như một con búp bê vô hồn, mặc kệ trái đất vẫn quay xung quanh, một mình tự trói buộc mình trong cơn đau quay cuồng.

Đôi mắt cô ráo hoảnh. Ngay cả lúc nghe Hạo Du nói lời chia tay, Tiểu Minh cũng hoàn toàn không khóc.

Chính là sáng nay ở trong quán café, Hạo Du đã nói với cô những lời như một phát bóp nát trái tim cô mà đến giờ, từng giây, từng phút cô không thể nào gạt nó ra khỏi đầu:

_Tiểu Minh, mình chia tay thôi. Anh hết yêu em rồi.

Nghe Hạo Du nói xong, Tiểu Minh chỉ im lặng gật đầu rồi đứng lên ra về. Thậm chí còn không chờ nghe Hạo Du nói nốt:

_Chúc em hạnh phúc.

Mà Tiểu Minh có nghe được hay không thì chỉ có mình cô biết thôi. Chỉ biết lúc đó gương mặt cô thật vô cảm, tâm tư cũng vô cùng phẳng lặng, tựa như những gì cô vừa nghe chẳng phải là lời chia tay, hoặc giả đúng thì cô cũng hoàn toàn vì không hề yêu người con trai kia nên không mảy may xúc động.

Nhưng làm sao cô lại không yêu Hạo Du cho được.

Tiểu Minh lúc đó đến đi cũng không vững nữa mà vẫn tỏ ra kiên cường. Vì Tiểu Minh biết, tình yêu của cô đến đây đã chấm dứt rồi, Hạo Du đã nói không còn yêu cô nữa, cô có tỏ ra đáng thương mà bám lấy anh thì cũng chẳng thể níu kéo được điều gì. Cô cũng chẳng thể quỳ xuống xin anh đừng đi như bốn năm về trước…

Đành tỏ ra mạnh mẽ mà đi thôi, để Hạo Du biết rằng, mọi chuyện đến đây là kết thúc, anh có thể đi tìm tình yêu mới. Còn cô cũng không còn mong chờ gì ở cái tình yêu đã chết chỉ vì một chuyện hiểu lầm cỏn con như vậy nữa.

Tiểu Minh đã cố kiên cường đến phút cuối, đến lúc vừa bước được qua cánh cửa nhà, cô đã ngã quỵ. Cũng may là có Đình Phong ở trong, lập tức bế cô lên giường.

_Tiểu Minh, anh lấy cho em bát cháo nữa nhé.

Thấy Tiểu Minh chẳng nói gì, Đình Phong cũng đứng lên vào bếp lấy thêm một bát cháo nữa ra, lại lặng lẽ đút cho cô ăn.

Trong lòng anh mỗi lúc bài ca đau thương bất lực lại một vang lớn hơn, từng nhịp đập vào con tim anh mạnh mẽ như muốn đánh văng cả nó ra khỏi lồng ngực.

Đình Phong vuốt nhẹ tóc Tiểu Minh, không kìm được mà đưa dần xuống chạm vào mắt cô, khóe môi cô. Bàn tay anh dịu dàng cũng như ánh mắt nhìn cô của anh, làm Tiểu Minh chợt có những xót xa.

Người con trai trước mặt cô đây cũng đã từng phải chịu đựng như cô phải không. Yêu một người bằng cả con tim chân thật, cuối cùng thì lại bị người đó…bỏ rơi. À, có lẽ cả Hạo Du nữa nhỉ, lúc cô đưa giấy ly hôn cho anh ấy.

Cả hai người con trai đều đã từng bị cô làm tổn thương mà vẫn rất tốt với cô. Tiểu Minh luôn nghĩ mình thật đáng thương nhưng giờ cô mới biết là mình rất đáng ghét, vô cùng đáng ghét. Và có phải ông trời cũng ghét cô rồi không, nên đã trừng phạt cô đây.

Tự nhiên nước mắt Tiểu Minh cứ lũ lượt trào ra, không sao kiểm soát nổi. Cô gần như gào lên mà khóc, từng dòng nước nóng hổi mặn chát chảy vào miệng cùng những xót xa.

Tiếng khóc bất chợt của Tiểu Minh làm Đình Phong không khỏi giật mình run sợ. Anh vội vàng vứt bát cháo ấy, cuống cuồng choàng ôm lấy cô vào lòng, tay cứ liên tục xoa tấm lưng gầy guộc của cô:

_Tiểu Minh, Tiểu Minh, có anh đây, có anh đây.

Rồi Đình Phong cũng khóc, đau đớn đột ngột bật ra thành dòng, những tưởng sẽ chẳng bao giờ phải khóc vì người con gái này nữa, ấy mà…

Đình Phong cứ ôm chặt Tiểu Minh vào lòng, ôm ghì lấy thân hình nhỏ bé của cô, cố gắng dùng hết hơi ấm của mình bao bọc lấy trái tim đã chịu đầy vết thương ấy. Đình Phong không khóc thành tiếng nhưng nước mắt cứ trào ra mãi thôi.

Còn Tiểu Phần đứng đằng sau thì cũng đang nấc lên từng tiếng, nước mắt đã phủ kín gương mặt từ lúc nào.

Tiểu Phần đã đứng đấy đã lâu rồi, đủ để thấy những “biến đổi” của cả hai con người trong căn phòng.

Và cô thấy trái tim mình như không còn đủ sức để đập nữa, nó đang bị sự hối hận từ từ nuốt trọn, không phải như mấy ngày qua cứ thế giày vò nữa, mà là muốn nuốt chửng luôn.

Tiểu Phần cứ trân trân đứng đó, đau đớn không nói nên lời.

Cô thật quá điên rồ rồi, vì cớ gì mà cô lại đang tâm chia rẽ Tiểu Minh với Hạo Du chứ. Để bây giờ phải nhìn thấy cô bạn thân nhất của mình đau khổ nhường kia, còn người con trai tên Hạo Du ấy cũng khổ sở vô cùng vì những trò cô đã gây ra. Nãy gặp cậu ta chính từ nơi này đi ra, con người như chẳng còn tí sức sống nào, chắc chắn vì tình yêu – lẽ sống của cậu ta đã bị cô chà đạp, ngắt đứt nên giờ đây mới thành ra như vậy. Một người tốt như thế, sẵn sàng nhìn người mình yêu ở bên người con trai khác chỉ vì muốn cô ấy được hạnh phúc vì đâu mà lại hai lần phải chịu cùng một thứ đau khổ, bốn năm trước cô đã chia rẽ hai người, bây giờ lại…

Cô làm thế là vì cái gì kia chứ, vì hạnh phúc cho người cô yêu ư, thứ hạnh phúc giả cô ngu ngốc bày ra bởi sự điên rồ và bởi tình yêu quá mù quáng ư. Đình Phong có vui đâu, vậy thì cô làm những việc trái lương tâm này để làm gì kia chứ. Hại chính bản thân mình cũng chẳng được sống thanh thản.

Tiểu Phần đứng đó dằn vặt chính mình, thật ra lúc làm những việc ấy, phần thiện lương trong cô đã bị sự ích kỉ che lấp hết rồi. Cô lại cứ nghĩ là mình làm đúng, đã mang lại được cho Đình Phong hạnh phúc…

Là một khoảng thời gian rất lâu sau đó, không gian nhuốm màu niềm đau vẫn cứ nặng nề chèn ép con người ta đến bước cùng, là lúc Tiểu Minh khóc lâu quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, Tiểu Phần cuối cùng cũng nhận ra được mình cần phải làm gì, liền cất tiếng gọi Đình Phong đang ngồi ở thành giường chăm chú nhìn Tiểu Minh ngủ.

_Anh Đình Phong.
_……? – Đình Phong quay ra nhìn Tiểu Phần, chẳng nói chẳng rằng nhưng mắt lại như đang bảo cô có gì muốn nói thì cứ nói đi.
_Em có chuyện muốn nói với anh – Tiểu Phần run run nói – mình sang bên chỗ anh nói chuyện được không?

Đình Phong lúc này nghe Tiểu Phần nói, vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng quay lại nhìn Tiểu Minh một cái rồi đứng lên. Anh khẽ gật đầu với Tiểu Phần, ra hiệu cho cô nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Lúc chỉ còn hai người với nhau, anh nói:

_Em có gì muốn nói cứ nói đi.
_Dạ, Đình Phong, em…

Tiểu Phần lúc này nhìn vào mắt Đình Phong, vào hai bên gò má vẫn còn đọng nguyên những vệt nước, bỗng lại thấy sợ hãi vô cùng. Đình Phong đau khổ vì thương Tiểu Minh nhiều đến vậy, liệu cho có khi nào nghe cô nói xong sẽ giận dữ đuổi cô luôn ra khỏi chỗ này, không bao giờ cho phép cô xuất hiện trước mặt anh nữa không, thậm chí có khi nào sẽ đánh cả cô?

Không, đã là lúc nào mà cô còn lo cho bản thân mình như thế, dù cô có bị anh đánh cũng đáng lắm. Đến bạn thân của mình còn *** hại được kia mà, sao lúc đó không biết nghĩ đến hậu quả đi.

Tiểu Phần hai bàn tay nắm chặt mồ hôi cứ túa ra liên tục, thấy Đình Phong đang kiên nhẫn chờ đợi nghe mình nói, cô không chần chừ gì nữa, vội lên tiếng:

_Đình Phong, em muốn cho anh biết sự thật.
_Sự thật?
_Dạ, mọi chuyện…là thế này….

Vừa kể lại với giọng ăn năn hối lỗi, vừa nhìn chằm chằm vào Đình Phong quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt góc cạnh của anh, Tiểu Phần vẫn không khỏi lo lắng, căng thẳng đến nỗi người cứ run lên bần bật. Như bị cáo phạm trọng tội đứng trước vành móng ngựa khai báo toàn bộ tội lỗi, việc làm sai trái của mình với tòa, trong lòng đã sẵn sàng chấp nhận mọi hình phạt được đưa ra nhưng vẫn cảm thấy nghẹn ngào không nói được thành lời.

Mà càng kể, Tiểu Phần càng thấy sao mình lại có thể độc ác đến như thế được kia chứ, cô thật không đáng được tòa án cho hưởng khoan hồng đâu. Tiểu Minh phải chịu biết bao đau khổ như thế cũng tại cô mà ra, tất cả là vì sự mù quáng của cô.

Thế rồi cuối cùng Tiểu Phần cũng nói xong. Lúc này mặt cô đã trắng bệch, còn mặt Đình Phong…hình như càng ngày càng u ám, hay là mắt cô?

_Đình Phong, em…xấu xa lắm đúng không? Anh thấy ghê tởm em lắm, có phải không?

Tiểu Phần run rẩy nói, mắt nhìn Đình Phong đầy lo sợ.

Còn Đình Phong thì mãi không nói gì, lại càng làm Tiểu Phần căng thẳng hơn.

Một lúc sau anh mới cất tiếng:

_Tiểu Phần, lúc em làm những việc ấy, em nghĩ gì?

Tiểu Phần thật không nghĩ Đình Phong sẽ hỏi thế, lại càng căng thẳng hơn. Cô cúi gằm mặt xuống mà trả lời anh:

_Em…em chỉ nghĩ…muốn đưa Tiểu Minh về bên anh.
_Vậy sao?
_Vì em…em nghĩ như thế, anh sẽ vui.
_Còn gì nữa không?
_Vì em không muốn thấy anh buồn…

Tiểu Phần thành thật trả lời. Đúng đó là những gì cô nghĩ được khi làm chuyện chia rẽ Hạo Du và Tiểu Minh ấy. Cô chỉ nghĩ cho Đình Phong mà thôi.

_Ừ. Vậy tất cả có theo tính toán của em không?
_Dạ…có…
_Không, sao lại có được. Vì anh có vui đâu, phải không?

Tiểu Phần nghe Đình Phong nói, đột nhiên sao thấy lạnh sống lưng, ngẩng lên thì thấy ngay Đình Phong đang nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt rất lạnh.

Cô thấy rất sợ.

Nhưng những gì Đình Phong nói thật không sai.

_Đình Phong, lúc đó em chỉ nghĩ được có thế thôi, vì em thấy rất thương anh, em không chịu được nhìn thấy anh như thế.

Tiểu Phần con ngươi trong mắt cứ rung lên liên tục, phút chốc đã thấy nó chìm trong nước.

Đột nhiên cô thấy Đình Phong nhìn cô rất hiền.

_Tiểu Phần, em sợ anh ghét em lắm hả?
_Phải. – Tiểu Phần gật đầu, mặt mếu máo đáng thương.
_Thực ra anh không giận em. Không cần phải sợ.
_Thật sao?
_Ừ.

Đình Phong trả lời Tiểu Phần rồi chợt quay mặt đi nhìn xa xăm. Ánh sáng nhẹ lấp đầy đôi mắt anh, phủ lên khuôn mặt anh một màn sáng trong trẻo. Rồi anh lại nói tiếp:

_Vì anh thấy mình giống nhau. Bốn năm trước, lúc anh muốn em giúp anh nói dối Tiểu Minh, anh cũng đã nghĩ là chỉ cần Tiểu Minh ở bên anh, anh nhất định sẽ không làm cho cô ấy phải buồn, phải khóc. Nhưng thực ra, kế hoạch ấy của anh đã không diễn ra hoàn toàn như anh nghĩ. Cuối cùng thì…em thấy đấy…
_……
_Có những chuyện chúng ta không thể nào mà tính sẵn theo ý mình được, người tính không bằng trời tính mà. Nhưng bây giờ em cảm thấy hối hận rồi chứ?

Đình Phong đang nhìn ra ngoài, lại đột ngột quay lại nhìn vào mắt Tiểu Phần, vẫn rất nhẹ giọng nói. Tiểu Phần chợt cảm thấy tim mình ấm áp lạ thường. Mọi cảm xúc vừa nãy cũng phần nào dịu bớt.

_Dạ, rất hối hận.
_Ừ, vậy là tốt rồi. Anh cũng rất hối hận. Vì thế anh mới không thể vui được khi Tiểu Minh chịu đau khổ như thế, em hiểu không?

Tiểu Phần mím chặt môi gật đầu, trong mắt cũng sáng lên thứ ánh sáng trong suốt, có lẽ trái tim cô lúc này cũng vậy. Tiểu Phần vốn là một cô gái tốt bụng kia mà. Thế mà đã có lúc bị sự tính toán xấu xa làm vấy bẩn.

Thật may…

_Bây giờ mình phải làm gì hả Đình Phong?
_Bây giờ hả, chờ Tiểu Minh tỉnh dậy rồi nói cho cô ấy nghe hết mọi chuyện, vậy thôi.
_Vâng. Mà nãy em gặp Hạo Du từ trên này đi xuống đấy, nhìn đáng thương lắm.
_Ừ, trưa mai cậu ta đi rồi, phải nói nhanh cho Tiểu Minh biết, để hai người còn sớm giải tỏa mọi hiểu lầm, phải không?
_Dạ.

Tiểu Phần mắt vẫn long lanh nước, nhưng miệng lại nở một nụ cười thật tươi. Rất tươi, một nụ cười trọn vẹn trong sáng lạ thường.

Đình Phong ngồi đó khóe môi cũng bất chợt làm thành một đường cong hoàn hảo.

Lúc này, có hai người thật sự mong hai người được hạnh phúc.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *