Truyện ngôn tình

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Chap 9

Chap 9

12h đêm, mình và nhỏ Vi đi bộ ra cầu. Vào mùa lạnh nên cũng ít người hứng ra xem cầu xoay ban đêm. Bác Hải đứng đợi mình từ bao giờ. Nhìn thấy bác, mình đi nhanh hơn. Bác Hải quý mình từ hồi nhỏ, nên nhìn thấy mình là bác cuống quýt hỏi chuyện. Bác nắn tay nắn chân chê mình còi cọc, không lớn lên được mấy. Khổ quá, nỗi đau của cháu bác cứ đụng vào làm chi. Bác Hải hỏi han nhỏ Vi một vài câu rồi chỉ cho bọn mình chỗ ngồi phía giữa cầu.

– Đừng có ngồi lung tung rồi cầu xoay lại rơi xuống sông, bác không vớt được đâu.

Bác dặn dò mình cẩn thận một hồi rồi để mình dắt nhỏ Vi ra cầu. Nhỏ Vi có vẻ thích. Tay nhỏ nắm chặt tay mình, ướt nhoèn mồ hôi, mà cứ đung đưa mãi. Tìm chỗ ngồi xong, mình và nhỏ ngồi dựa vào thành cầu, nhìn lên trời. Bầu trời tối đen, như cái màu tối tăm đang hiện hữu trong lòng mình. Chỉ khoảng nửa tiếng nữa là đến 1h sáng, phần giữa của cây cầu này, chỗ mình đang ngồi, sẽ quay 90 độ quanh trục và nằm dọc theo dòng chảy của dòng sông, mở đường cho tàu lớn đi qua. Mình dẫn nhỏ Vi tới đây, không chỉ để ngắm cầu, không chỉ để nhìn sông. Mình muốn ngồi bên nhỏ vào thời khắc cầu chuyển động, để trải nghiệm cái cảm giác dù thế giới có chuyển động, xoay chuyển, đổi thay, thì mình và nhỏ vẫn ở bên nhau, trái tim mình vẫn vậy, vẫn chỉ dành riêng, cho một người thôi… Nghĩ cũng thấy hơi sến!

Thấy khát khát, mình bảo nhỏ Vi ngồi lại rồi chạy đi mua gì uống. Ngồi suốt một tiếng mà không có gì uống thì mệt. Nhỏ Vi hơi níu mình rồi cũng cho đi. Đi một lúc rồi quay lại mà. Lo thừa.

Chạy đến hàng tạp hóa cũng mất hơn 1 cây. Chọn hai cái bánh ngọt và hai chai nước khoáng, kết 22k. Lục tiền trả thì hoảng hồn. Ví tiền để trong túi sách nhỏ Vi, lần mò sang túi bên thì nhận ra điện thoại cũng gửi nhỏ hết. Ngượng ngịu gửi lại đồ, bước ra đường tính khoảng cách từ đây về khách sạn, gần hơn chạy ra cầu. Đành chạy về khách sạn lấy tiền. Mình chạy cố hết sức, chỉ sợ không quay lại kịp lúc cầu xoay. Lên phòng thì không có chìa khóa, mình phải gọi là đại ngu. Gọi nhân viên lên mở cửa lấy tiền cũng mất mười phút rồi lao như tên bắn ra cầu. Lúc này giá có cái mô tơ lắp vào mông thì tốt.

Hai chai nước khoáng và hai cái bánh ngọt khiến mình hối hận suốt đời mất. Mình quay trở lại cầu khi cầu đã xoay được gần một nửa . Có lẽ nhỏ Vi sẽ hoảng sợ và gọi cho mình. Đi theo hướng xoay của cầu, mình tìm chỗ gần với nhỏ nhất.

Nhỏ Vi đứng phía xa, bình thản nhìn mình. Có lẽ nhỏ đang cười. Không trách móc. Mình và nhỏ chỉ cách nhau một dòng nước. Mình và nhỏ, cứ đứng nhìn nhau, mãi như thế

Ở phía trước, ánh đèn chiếu xuống khiến cho bóng nhỏ Vi trải dài. Gió thổi nhẹ làm tóc nhỏ chờn vờn trên má. Mình không khóc. Mình là con trai. Mình không dễ khóc. Nhưng có cái gì đó đang ướt, trong mắt mình. Kế hoạch của mình thất bại một cách thảm hại. Cuối cùng thì khi trái đất xoay chuyển, mình bỏ mặc nhỏ Vi một mình, ở cái nơi lạnh lẽo và cô đơn kia. Chán thật!

– Bác Hải ơi!

– Trời đất, thằng quỷ, sao giờ còn ở đây? Bạn gái đâu?

Mình im chẳng thiết nói gì nữa. Muốn nịnh hót bác để bác xoay cầu về nhưng chắc không được. Đành quay ra bờ sông chỗ nhìn thấy nhỏ đứng, Nhỏ xua tay mãi, ý bảo mình là không sao đâu. Nhưng mình áy náy và chán nản dã man. Thôi thì ngồi đây đợi một tiếng nữa cầu trở lại vị trí cũ, mình sẽ ra đón nhỏ về.

Nhìn dòng nước ngăn cách mình và nhỏ Vi mà thấy buồn buồn. Như những báo hiệu xấu về tình cảm của mình với nhỏ. Nghĩ miên man mãi về những ngày tương lai sắp tới mà mình không khỏi phiền lòng. Mỗi lần ngước nhìn nhỏ lại thấy tội. Không biết nhỏ đang cười hay đang khóc nữa. Chỉ biết nhỏ luôn nhìn về phía mình, cùng mình chờ đợi từng giây phút một.

Gần 3h sáng, mình đứng dậy nắn chân cho đỡ tê, rồi chạy về bên đầu cầu đón nhỏ. Nhỏ Vi đợi cho cầu dừng chuyển động hẳn mới chạy về phía mình. Nhỏ chạy rất nhanh, dường như nhỏ đang chạy trốn nỗi sợ hãi đang đuổi theo đằng sau. Mình chỉ chầm chậm bước tới phía trước. Mình muốn đón lấy nhỏ một cách nhẹ nhàng, dịu dàng như cái cách mà nhỏ luôn quan tâm, yêu thương lũ mèo. Dang rộng tay để nhỏ Vi ùa vào lòng. Nức nở. Chắc nhỏ giận mình lắm. Nhỏ òa khóc như một đứa trẻ. Còn mình chỉ biết im lặng, giữ chặt nhỏ trong vòng tay. Tim mình lúc này đập loạn nhịp và không thể kiểm soát được. Cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc nhỏ. Chỉ im lặng thôi. Bởi mình không thể làm gì hơn được nữa. Nhỏ nắm chặt tay mình, vừa đi vừa ngủ gật, nhìn tội quá. Mình muốn cõng nhỏ về khách sạn mà không được vì chân còn đau. Mà mình có khác gì nhỏ đâu, cũng vừa đi vừa gật gù. Cả 2 đứa lê lết về được đến nơi đúng là cả một kì tích. Mở cửa phòng, nhỏ lao vào giường nằm vật ra luôn, bỏ mặc mình ngồi lúi húi vạch chân ra thay băng. Người đâu mà vô tâm dữ. Xong xuôi, trèo lên giường, đặt mình xuống cái đã bị nhỏ đạp một phát đau điếng

– Cái gì vậy trời?

– Hoàng dậy rửa mặt thay sịp ngay rồi tui mới cho ngủ

– Cái gì? Lại còn vậy nữa?

– Nhanh lên!

– Tối nay Vi cũng có tắm đâu?

– Chiều Hoàng ngủ tui tắm rồi. Không thấy tui mặc đồ mới hả?

– Tui không thay đâu, lạnh lắm!

– Tui đếm từ 1 đến 10 không làm là tui dậy lôi hết quần đùi vứt ra cửa sổ.

Bật dậy đi lấy sịp thay. Kì cục. Thật hết cách với nhỏ. Thay đổi như chong chóng luôn. Mà cái khoản bắt mình thay sịp không khác gì mẹ mình, chỉ thiếu nước lột quần mình ra rồi túm tóc mình lẳng vào nhà tắm thôi. Nhỏ cao tay hơn mẹ là biết được điểm yếu mình yêu đống quần đùi hoa hơn cả mạng sống. Vừa hậm hực xả nước vừa lảm nhảm mấy cái linh tinh. Mai này lấy nhỏ này về làm vợ thì chết chắc. Không khác gì cai ngục. Đùa! Nhỏ làm cảm xúc của mình cứ lên lên xuống xuống như đồ thị hình sin.

Tắm xong ra giường, nhỏ đã ngủ say rồi. Kiểu ngủ chun mũi mỏ hơi chu chu ra nhìn mà phì cười. Nằm xuống, đắp chăn kín cổ cho nhỏ, mình nằm ngắm nhỏ một lát. Tự nhiên bắt người ta đi tắm làm tỉnh cả ngủ. Không ngủ ngay được nên nằm suy nghĩ vẩn vơ, về nhỏ và mọi thứ. Ở đây mới có một ngày mà thấy thân thuộc quá. Cứ nghĩ đến ngày về là mình lại chán nản. Chỉ muốn cùng nhỏ ở chung trong căn phòng này, ngày quậy tứ tung rồi đêm về ôm nhau ngủ, bỏ mặc tất cả mọi thứ buồn phiền hại não đằng sau lưng mà sống một cuộc sống an nhàn sung sướng. Giá được như thế thì vui biết mấy.

Sớm tỉnh dậy, lại thấy nhỏ đang nằm chống tay ngắm mình. Ghét quá đi. Lúc ngủ người ta xấu xí nhất mà cứ nhìn. Lườm nhỏ rồi quay lưng lại, nhỏ cù mình gần chết, bắt mình dậy.

– Đi đi đi đi. Đi với tui nhanh lên!

– Dở à? Còn chưa đánh răng rửa mặt.

– Không cần, mặt sạch răng trắng lắm. Khoác áo vào đi với tui!

May quá, nhỏ cho bẩn một lần nên mình tận dụng ngay. Nhỏ lại dẫn mình ra Lu café vì ở đó có món bánh mì gì đó ngon lắm. Lại ngồi ngắm đường phố buổi sáng, hít thở không khí, mùi vị của biển, thích thật. Từ sáng đến giờ thấy nhỏ Vi cười nhiều thế không biết, chẳng biết có chuyện gì vui nhưng may cho mình là nhỏ không trách mình vì hôm qua bỏ rơi nhỏ một mình trên cầu.

Nhân viên nhà hàng mang bánh và café ra cho mình. Thấy hắn cứ nhìn mình cười cười, mặt gian gian đểu đểu, mình thấy kì kì. Quay ra lại thấy mọi người thi thoảng lại ngó mình rồi khúc khích. Quay lại thấy mặt nhỏ Vi nguy hiểm dễ sợ. Nóng trong người quá, chạy vội vào nhà vệ sinh soi gương. Trời ạ. Biết ngay nhỏ Vi giở trò. Trên mặt mình có hình mặt mèo với 6 cái râu, chia đều mỗi bên 3 nét, hai bên má là hai hình tròn đen sì được vẽ bằng bút dạ. Căm quá! Nhỏ này không bày trò nhỏ không sống được hay sao ấy. Cúi xuống rửa mặt rồi hằm hằm đi ra. Mấy người khách lúc nãy vẫn nhìn mình cười. Mình thề nếu chỉ có mình với nhỏ Vi chắc mình đập nhỏ ngay mất.

– Này nhỏ kia. Không nghịch không chịu được hả?

– Dễ thương hông?

– Nhỏ mà còn quậy thế là tui không nhịn đâu nha. Tui bỏ nhỏ ở đây về Hà Nội ngay đấy.

– Hi hi… Ăn bánh đi.

Nhỏ đưa bánh cho mình, cười nhăn răng. Thấy ghét. Dù sao cũng được nhỏ dạy cho bài học, sáng thức dậy nên soi gương rửa mặt rồi hãy ra đường. Hic hic.

Nhỏ Vi kéo mình lên tàu ra Cù Lao Chàm chơi. Nói thật mình chỉ thích đi ăn uống rồi về khách sạn ôm nhỏ ngủ, chứ say tàu xe chẳng muốn đi đâu cho mệt xác. Nhưng thôi, chiều nhỏ nên cố lết đi. Đêm về còn có lí do mà nũng nịu. Kể mà không ra Cù Lao Chàm cũng tiếc. Cảnh đẹp mê li, trời xanh ngắt, nước trong vắt. Nhìn nhỏ đùa nghịch té nước vỡi lũ trẻ con đi cùng tàu cũng thấy vui.

– Này! Cởi quần dài ra rồi xuống bơi đi

– Ngại lắm!

– Ngại gì, cởi ra đưa đây tui cất cho.

Thấy nước biển trong quá nên mình cũng xuôi xuôi, cởi quần nhờ nhỏ gửi trên tàu rồi xuống tắm. Cứ mơn man gần bờ cho biết cảm giác tắm biển thôi chứ chẳng dám ra xa sợ chết đuối.

– Ủa. Hoàng không biết bơi hả?

– Không cần Vi quan tâm, cút đi!

Mình phải đuổi nhỏ ngay, không nhỏ quậy lắm, dìm chết mình như chơi.

– Ra đây tui dạy bơi. Con trai gì mà kì

– Kì kệ tui, nhỏ mà ra đây là tui hấp đó nha. Đi chỗ khác!

Nhỏ cười phá lên một hồi rồi chạy ra chơi với lũ trẻ. Mình chán quá, bỏ lên bờ ngồi. Công nhận mình chuối thiệt. Con trai đã ẻo lả lại còn cái quái gì cũng không biết. Bắt đầu thấy hận mẹ dần đều rồi đấy, suốt ngày nhốt mình trong nhà làm giờ mình như cục bột, phải có ai nặn mới thành được hình.

Mình và nhỏ quay về đất liền vào buổi chiều. Trèo lên tàu tìm nhỏ để lấy quần mà nhỏ cứ tung tăng đuổi bắt mãi.

– Này Vi, đưa quần cho tui, nắng rụng lông rồi này!

– Ủa, Hoàng vẫn chưa mặc quần hả?

– Này, đừng có đùa nha. Quần tui đưa cho nhỏ còn đâu.

Nhỏ Vi mặt hơi hoảng chạy về phía đuôi tàu tìm đồ

– Tui nhớ là tui vắt ở đây mà. Giờ đâu rồi ?

– Đùa, nhỏ bị điên à ? Vắt ở đây thì nó bay cmn rồi còn đâu !

– Ờ nhỉ ! Thế thì bay rồi !

– Ơ…

Trời ơi. Tức sôi máu. Chẳng nhẽ lại treo cổ lủng liểng. Nhỏ khiến mình nghẹn ứ hết lần này đến lần khác. Không thể nhịn được nữa. Muốn chửi cho nhỏ một trận rồi mai về Hà Nội ngay lập tức.

– Tui xin lỗi Hoàng nha, hix…

Xin lỗi con khỉ. Xin lỗi giờ có móc được quần cho tui mặc không ? Nhỏ mặc váy chứ không mình đã bắt nhỏ đền quần cho mình. Giờ mặc cái quần bơi ngắn củn này về đất liền, dễu suốt đoạn đường rồi về khách sạn à ? Mình thành thằng rồ. Tức quá đi. Mình đẻ giờ gì mà xui từ lúc lọt lòng cho đến khi lớn thế này.

Nhỏ Vi lững thững ra đầu tàu ngồi. Gió làm tóc nhỏ bay ra phía sau. Nắng chiều chiếu bóng nhỏ đổ dài trên boong. Mình có quá đáng quá không nhỉ ? Quần mất rồi thì thôi, lại gắt nhỏ ghê thế. Nhìn nhỏ bây giờ lại thấy tội, khác hẳn lúc cười đùa tươi tắn lúc chơi với lũ nhỏ.

– Thôi, mất rồi thì thôi. Tui cố chịu xấu hổ về khách sạn vậy.

– Tui thấy người Hoàng đẹp mà. Có ghẻ lở gì đâu mà ngại.

– Cho xin, Vi thử mặc bikini rồi đi tung tăng trên đường xem. Người ta hốt ngay vào trại điên.

Nhỏ này cũng dễ cười thật. Dỗ vài câu là lại cười, lại tíu tít pha trò. Thôi nhỏ cứ cười nhiều vào, nhỏ mà xị mặt ra cái là lòng mình lại đau thắt. Thương nhỏ lắm.

Đoán không sai. Người đi đường nhìn mình như vật thể lạ. Nếu mặc áo che đi bóng cái quần bơi trông mình không khác gì cởi truồng. Thế nên cởi áo ra bắt nhỏ Vi cầm, mình diện mỗi cái quần như quần xà lỏn. Chưa bao giờ thấy nóng mặt lên thế này. Đã thế mỗi khi gặp bé nào xinh là phía dưới mình lại biểu tình. Bực quá !

– Ê, nhỏ đưa tui cái khăn tắm nhanh !

– Làm gì ?

– Đưa đây không tui cáu giờ.

Quấn cái khăn tắm của nhỏ ngang người để che đi một số chi tiết. Nhục quá ! Mà mẹ ơi ! Con gái lớn tồng ngồng rồi, còn dùng cái khăn tắm in hình Hê lô kít ti hồng chóe. Hết nói luôn. Nản với nhỏ quá ! Mình không khác gì thằng gay chính hiệu. Chụp hình mình rồi post lên các diễn đàn trai gọi, thế nào cũng ăn khách.

Về đến khách sạn, việc đầu tiên mình làm sẽ là mở điện thoại vô mạng tra ngày sinh của mình và ngày sinh của nhỏ có hợp nhau không. Từ khi quen nhỏ, không ngày nào mình được yên. Cứ thế này thì Hoàng đến chết yểu mất Vi ơi. Kiếp trước nợ Vi cái gì mà kiếp này Hoàng khổ thế này.

Hình như biết lỗi lầm của mình cũng khá to, nên trong lúc mình tắm, nhỏ Vi đã đi mua đồ ăn và chuẩn bị bữa tối. Thấy thế nên mình cứ vờ làm mặt cau có với nhỏ. Tắm xong phi ra thẳng giường, cầm điện thoại nghịch nghịch chứ không thèm ăn. Nhỏ chăm mèo xong cũng lên giường ngồi với mình. Không thấy nhỏ nói gì nên mình cũng im. Được một lúc lâu, bụng kêu ọc ọc không chịu được nữa, mình đành gắt nhỏ

– Nhìn gì ?

– Đi ăn đi ! – Nhỏ nhe răng cười

– Không !

– May quá, thế tui ăn hết nha

– Ơ…

Chịu thua nhỏ luôn. Vội đứng dậy túm nhỏ vứt lên giường

– Tui bảo nhỏ không được ăn. Để tui ăn.

– Không, tội gì tui phải nhịn

Nhỏ mua 3 suất gà rán, mà mình và nhỏ tranh nhau ăn gần hết. Thi thoảng nhỏ lại nhìn mình cười. Người gì lạ. Cứ làm thế làm người ta ngượng. Tối nay chưa có kế hoạch đi chơi đâu. Mà mình cũng mệt nhừ người rồi. Nhỏ mà lôi đi đâu nữa thì mình bắt nhỏ cõng.

Dọn phòng xong, nhỏ lôi ra bộ bài và cái bút dạ. Cái bút sáng nay vẽ mình đây mà. Nhỏ rủ mình chơi bài vẽ mặt. May quá, trúng ý mình không phải đi đâu. Nhận lời luôn. Ngoài trời lại mưa phùn. Mặc kệ. Mình với nhỏ vừa chơi vừa la hét ầm phòng. Nhỏ thua nhiều hơn, bị mình vẽ chi chít lên mặt.

Đó là buổi tối vui nhất trong cuộc đời mình, mình cười nhiều đến nỗi đau hết hai bên hàm. Nhỏ Vi cũng không kém. Tạm quên đi tất cả mà ngồi bên nhau vui đùa như thế này thật hiếm đối với mình và nhỏ, nên mình trân trọng lắm. Từng giây phút một nhìn nhỏ cười nói, là từng phút tim mình đập loạn nhịp. Mình không tin được rằng mình đang yêu. Lắm khi chống chếnh muốn chối bỏ tình cảm này mà không được.

Trời càng về đêm càng lạnh. Kéo chăn cho nhỏ rồi nằm quay lưng về phía nhỏ. Hôm nay nhỏ không ngủ say nên chẳng được ôm. Chán thế. Đang nằm nghĩ mông lung thì thấy tay nhỏ vòng qua ôm lấy mình. Lần đầu tiên Vi ôm mình, mà mình cảm giác như người mình đang chảy ra vậy. Nhỏ tiến sát vào mình, ôm mình chặt lắm, gục đầu vào lưng mình dụi dụi. Giá có thể đánh đổi vài năm tuổi thọ để đêm nay dài thật dài mình cũng cam lòng.

– Mai mình đi chợ chơi nha.

– Ừ…

– Mua thiệt nhiều đồ kỉ niệm về để bàn học.

– Ừ…

– Mình đi ăn kem nữa

– Ừ…

– Vi muốn mua một cãi mũ rộng vành để đội

– Ừ…

– Chắc xinh lắm nhỉ !

– Ừ…

– Nếu được thì quay lại ngắm cầu xoay một lần nữa nhé !

– Ừ…

Cổ họng mình tắc rồi. Chỉ nói được mỗi từ. Những gì Vi muốn, mình sẽ làm hết. Bởi cái ôm của nhỏ đã chứng tỏ và đánh dấu một ranh giới chắc chắn đối với mình. Một mối quan hệ ràng buộc với nhau bởi những nhịp đập trái tim và đồ thị cảm xúc run rẩy.

Chi tiếc rằng, cuộc gọi của mẹ mình vào sáng hôm sau, đã kéo hai đứa quay trở về thực tại. Những dự định vỡ vụn nhanh đến nỗi mình không kịp đưa tay ra giữ lấy.

– Mày đang ở đâu thế Hoàng ?

– Dạ… con đi thăm bố ạ !

– Thế mà bố mày bảo mày đang ở Đà Nẵng

– Ơ mẹ gọi cho bố á ?

– Mày đưa Vi về nhà ngay. Cô Thi đang tìm nó về để tòa giải quyết cho bố mẹ nó li hôn. Cô mà biết mày lôi con bé đi mấy ngày nay thì cô giết

– Dạ…

– Dạ vâng gì nữa. Tiện thể trên đường mua luôn cho tao con dao.

Hic, mẹ nói thế bố ai dám về ? Nghe giọng mẹ, muốn đái ra quần. =.=

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *