Truyện ngôn tình

Ông chủ kiêu ngạo – Chương 9

Bầu không khí dâm dục ô uế trong gian phòng xa hoa cứ thế mà vương vấn……

Bàn tay to lớn ngăm đen nắm chặt vòng eo trần trụi trắng nõn, hạ thân cuồng bạo xông pha.

Thành Tiệp nhắm chặt hai mắt, ép buộc mình thả lỏng thân thể, cứ thế tùy ý để cho gã đàn ông kia điên cuồng phát tiết. Hắn cúi đầu muốn hôn lên đôi môi cánh hoa của nàng……

“Không được!” Liều mạng tránh đầu sang một bên, ý đồ né tránh không để hắn hôn môi.

Môi là nơi thuần khiết duy nhất của nàng, nàng hy vọng có thể giữ gìn. Nhưng việc này lại khiến cho hắn giận tím mặt, động tác dừng lại, dùng sức ném cho nàng một bạt tai.

“Phải hiểu rõ cô đang có thân phận gì! Cô bây giờ là đồ chơi dưới ‘khố’ của lão tử, lão tử muốn điều khiển cô như thế nào, còn dựa vào chữ cho phép của cô sao?”

“Tôi……” Nước mắt của nàng thi nhau tuôn rơi, hắn đắc ý cười ha ha, cố ý bức nàng mở to mắt nhìn hắn chậm rãi phủ chiếc miệng rộng thâm sì lên đôi môi đỏ tươi của nàng, hung hăng cắn, bừa bãi chà đạp đôi môi đỏ mọng của nàng.

Nhưng hắn vẫn không thỏa mãn, bàn tay lớn không chút nào thương hương tiếc ngọc chụp lấy hai “nụ hoa” của nàng, dùng sức vặn nhéo, miệng uy hiếp nói: “Đừng giả bộ làm con cá chết! Cô nếu không gắng sức hầu hạ tôi, lão tử một khi ghét cô sẽ thưởng cô cho một đám tiểu đệ thủ hạ. Phải biết rằng, loại thiên kim tiểu thư da non thịt mềm như cô, bọn chúng lại rất hứng thú!”

“Đừng, van xin anh đừng thưởng tôi cho bọn hắn. Tôi……”

Khi nghĩ đến những nét mặt dâm ô trần trụi đó, nàng thiếu chút nữa nôn ra.

Nàng không có lựa chọn nào khác mà ôm lấy hắn, cứng ngắc vặn vẹo thân mình, lại dùng biểu tình đáng thương, mềm giọng cầu xin nói: “Thiết lão đại, anh cũng biết tôi không có kinh nghiệm. Nhưng tôi thề, tôi nhất định sẽ gắng sức hầu hạ anh, cầu xin anh đừng thưởng tôi cho bọn họ!”

Hắn lớn tiếng rên rỉ, bây giờ mới phát hiện thì ra nàng là dâm đãng trời cho, lại lần nữa điên cuồng tiến lên.

“Ư…… cô…. đồ dâm phụ này. Chỉ cần cô bằng lòng hầu hạ tôi, tôi làm sao lại có thể bỏ cô mà dễ dàng thưởng cô cho người khác chứ! Ha ha ha……”

Tiếng thở dốc và tiếng kêu dâm uế lập tức tràn ngập trong phòng cao cấp khách sạn.

~~~~

Hai tiếng sau, Thiết lão đại thân mật dìu Thành Tiệp diễm lệ đi vào nhà ăn trong khách sạn.

“Tôn tổng, anh đang nhìn cái gì?” Giám đốc Tề thị hỏi, nhìn sang phía Tôn Lăng Tiêu đang ngẩn người.

Bọn họ đêm nay đang ăn cơm với khách hàng bên Anh, thuận tiện thảo luận kế hoạch hợp tác hàng năm.

“À, không có việc gì” Tôn Lăng Tiêu nhanh chóng thu hồi tầm mắt, “Vừa mới nói đến…. Chúng ta nên làm……”

Tiếng thảo luận lại vang lên…..

Đó không phải Thiết lão đại được xưng tụng là hung ác trong giới hắc đạo sao? Vì sao lại……

Xem ra có một vài chuyện cần phải điều tra tỉ mỉ hơn.

~~~~

Tề Nhạc lấy lý do là người hầu trong Hoài Viên không có kinh nghiệm chăm sóc phụ nữ có thai, dứt khoát dọn vào Hoài Viên. Ông luôn luôn chú trọng ẩm thực, tự nhiên cũng đưa thêm vài tay đầu bếp siêu sao dẫn theo vào.

Mà những anh em thân cận cấp dưới của Tề Ngạo Vũ, có món ăn ngon làm mồi lại càng thêm không nề hà vất vả, mỗi ngày lại đến điểm danh có mặt. Bởi vậy thời gian bữa tối mỗi ngày, thành thời khắc náo nhiệt nhất Hoài Viên.

Sau bữa tối phong phú, phòng khách Hoài Viên lại náo nhiệt lên, mọi người cơm no rượu say tản ra ngồi ở phòng khách, thoải mái nói chuyện phiếm.

Nữ hầu bưng một một chén thuốc thơm đang tỏa hương đến. Vân Nhu Y biến sắc, còn chưa kịp nói gì, Tề Ngạo Vũ đã cầm lấy chén thuốc.

“Đây là chén canh lục vị thang, nghe nói có công hiệu bổ máu tăng cường sức khỏe, phụ nữ còn có thể dưỡng nhan bảo vệ sắc đẹp. Đến đây, em uống thử xem”

Vì muốn điều dưỡng thân thể Vân Nhu Y, Tề Ngạo Vũ không biết tìm đâu được một đầu bếp giỏi về các loại thuốc bổ, chuyên môn nấu những thứ thuốc bổ kỳ quái, Vân Nhu Y uống mật xanh mật vàng đầy bụng, khổ không nói nên lời. (Yu: á, em cam nguyện cho mật vàng đầy bụng a~~~, anh ơi anh à)

Nhưng bởi vì thân thể của nàng quả thật khỏe mạnh hơn rất nhiều, ít nhất là không bởi vì nhiệt độ không khí hơi có thay đổi thì liền sẽ phát sốt ho khan, cho nên, Tề Ngạo Vũ cảm thấy rất vừa lòng, thế là một hai kiên quyết càng ngày càng thêm bồi bổ hơn, mặc cho Vân Nhu Y hoa ngôn xảo ngữ, rơi nước mắt giả bộ đáng thương, dùng hết tâm cơ, dùng hết mọi tuyệt chiêu, thế nhưng ngay cả một chén thuốc cũng không hề ít đi.

Đám người Tôn Lăng Tiêu và A Uy nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Nhu Y xụ lại, thật sự rất đồng tình, một ngày năm lần uống thuốc bổ, ai chịu nổi? Nhưng bọn họ cũng lực bất tòng tâm. Cũng không người nào dám tự nguyện thay nàng uống, nếu không nghĩa sĩ lập tức sẽ biến thành liệt sĩ! (Yu: 5 lần? Shock! >.<~~; BB: sao hồi nãy có ai bảo tình nguyện muốn uống mà )

“Em……” Vân Nhu Y thấy ánh mắt như kiểu sắp có trò hay của mọi người, cũng biết không có người cứu mình. Bất ngờ lại thoáng nhìn Thành Tiệp tái nhợt, nàng quan tâm nói: “Thành Tiệp, cô làm sao vậy? Có phải sinh bệnh hay không, hay là có chỗ nào không thoải mái?” Tuy rằng Thành Tiệp cũng không tỏ thái độ hoà nhã, nhưng gặp nhau tất nhiên là có duyên, lại ở cùng dưới mái nhà, quan tâm một chút cũng là điều đương nhiên.

“Thành Tiệp?” Tề Nhạc cũng nhìn về phía con gái nuôi của mình, “Sắc mặt của con tái nhợt, có phải là trong người không thoải mái hay không? Ông Nguyên, đi gọi điện thoại mời bác sĩ Trương”

“Không cần, cha nuôi. Con không sao, không cần tìm bác sĩ Trương đâu” Thành Tiệp vội vàng ngăn cản tổng quản Nguyên gọi điện thoại, “Con chỉ là có chút chóng mặt, không sinh bệnh, không cần tìm bác sĩ”

“Nhưng sắc mặt của con thật sự rất không tốt” Tề Nhạc còn có chút do dự.

Mắt Vân Nhu Y đột nhiên sáng lên, “Con suốt ngày bổ bổ bổ, sớm đã bổ đầy đầu. Con thấy sắc mặt Thành Tiệp không tốt lắm, nhất định là làm việc ở công ty bận rộn đến mệt người rồi. Cô ấy mới là người cần bổ nhất, không bằng đưa chén canh lục vị thang này cho cô ấy” Chủ ý này thật tốt quá, Vân Nhu Y lập tức đoạt lấy chén canh trên tay Tề Ngạo Vũ, thật cẩn thận đưa tới phía Thành Tiệp, “Đây nè, Thành Tiệp, cô uống thử đi. Đây là đầu bếp Trần……”

Mặt Thành Tiệp trầm xuống, “Không cần cô giả mèo khóc chuột!” Tay ngọc vung lên, không chút nào cảm kích hất chén thuốc đi.

“Cẩn thận!”

“A!” Chén canh còn tỏa khói trắng nóng hầm hập vẩy ra bốn phía, mọi người sợ tới mức gà bay chó sủa, loạn thành một đoàn.

Tề Ngạo Vũ kịp thời kéo Vân Nhu Y lại, vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng xem xét. May mà không bỏng đến, “Thành Tiệp!” Tề Ngạo Vũ biến sắc, vừa mới chuẩn bị phát hỏa, Vân Nhu Y vội vàng kéo lại.

Tề Nhạc vội lên tiếng hoà giải, “May mà Y Y không bị bỏng. Thành Tiệp hôm nay có thể là thân thể không thoải mái, tâm tình không tốt, không phải cố ý! Đúng không, Thành Tiệp?” Đứa nhỏ này sao lại vẫn không hiểu chuyện như vậy? Vào lúc này, còn để tâm vào chuyện vụn vặt!

“Con……” Biết rõ Tề Nhạc là vì mình mà giải vây, Thành Tiệp nắm chặt tay, nhưng lời giải thích lại không cách nào nói nên lời.

Vì sao người mang trong mình đứa con của Tề Ngạo Vũ lại không phải nàng ta?

Thành Tiệp rất hận. Cùng là mang thai, Vân Nhu Y mang thai thì được mọi người che chở. Còn bản thân mình lại ngay cả nói cũng không dám nói, thậm chí còn phải vụng trộm lén bỏ đi!

“Cô……” Thái độ ác liệt của Thành Tiệp càng làm cho Tề Ngạo Vũ nóng nảy hơn. Vừa mới định mở miệng, lại bị cắt ngang.

“Ngạo Vũ” Vân Nhu Y kéo kéo áo hắn, mắt to trong suốt tràn ngập sự cầu xin. “Em mệt rồi, anh đưa em trở về phòng nghỉ ngơi được không? Đi thôi!”

Trong phòng ngủ ấm áp thanh lịch, lưng Vân Nhu Y tựa vào gối lông chim mềm mại, nửa ngồi nửa nằm ở trên giường, thoải mái mà hưởng thụ Tề Ngạo Vũ săn sóc mát xa.

Ngày sinh dự tính càng ngày càng gần, thần kinh Tề Ngạo Vũ cũng lại càng ngày càng khẩn trương, vì sợ chân nàng sẽ bị chuột rút, hắn mỗi đêm đều tự mình mát xa cho nàng.

“Ngạo Vũ, đừng nên nghiêm khắc như vậy với Thành Tiệp, thật ra trong lòng cô ấy cũng rất đau khổ”

Người đàn ông mình yêu kết hôn, cô dâu cũng không phải mình, có người phụ nữ nào chịu được?! Huống chi, Thành Tiệp còn mỗi ngày đều gặp mặt người “cướp” người trong lòng của mình!

“Cô ta khổ cái gì? Người mang thai cũng không phải cô ta!”

Tề Ngạo Vũ trừng mắt nhìn nàng, lại tiếp tục mát xa.

Nàng không làm sao được mà thở dài, “Em biết rõ cô ấy đối với anh……”

“Em có trái tim rộng mở quá, người phụ nữ khác có ý đồ với chồng mình, em chẳng những không ghen tỵ, còn muốn anh đối xử tốt với cô ta một chút?!”

“Em…… Em……”

“Em cái gì mà em? Em tốt nhất nên hiểu đạo lý cho anh!” Đôi mắt đen như ngọc thạch bắn ra tia sáng hung ác.

“Anh……” Nàng kinh hoàng trừng mắt với hắn, miệng nhỏ nhắn khép lại mở, đột nhiên oa một tiếng, tủi thân mà khóc lên.

“Ơ, em…… Đừng…… Anh chẳng qua là tùy tiện nói vài câu, cũng không phải đang mắng em, đừng khóc mà!” Hắn nhất thời luống cuống tay chân. “Em rốt cuộc muốn như thế nào?” (Yu: làm nũng ko tốt nha Y Y, ta chiếm mất anh Vũ của nàng bjờ*, BB: Yu chưa nghe nói nước mắt là vũ khí lợi hại nhất của phái nữ sao? Chỉ sợ YY càng khóc, Vũ ca càng chết hơn =]]]]]]]])

Từ sau khi nàng mang thai, người cũng không còn bình thản yên tĩnh như xưa nữa, trở nên đa sầu đa cảm, không có việc gì lỡn cũng có thể khóc không ngừng.

“Muốn như thế nào? Em nào dám như thế nào?” Nàng nói: “Em chẳng qua là vật phẩm để gán nợ, là tới trả nợ thay cha, nào có tư cách yêu cầu cái gì? Anh muốn hung ác cứ hung ác, muốn mắng cứ mắng, em còn có thể như thế nào?”

Lại quay về bài cũ! Tề Ngạo Vũ nhịn không được thở dài.

“Y Y, em là vợ hiền của Tề Ngạo Vũ anh, mẹ của con anh, không phải cái gì mà vật phẩm gán nợ. Anh vừa nãy nói sai, em đừng tức giận, ngoan, đừng khóc” Ôm vợ hiền giận dỗi lại để dỗ dành, lời nói nịnh nọt nào cũng không kiêng kỵ.

Sau một lúc lâu náo loạn, không biết là nàng không có thể lực, hay là công lực dỗ dành người trúc trắc của Tề Ngạo Vũ tiến bộ, nàng rốt cục cũng thả cho hắn một đường sống, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. (Yu: *=]]*, BB: *sặc coca* Vũ ca, mất hình tượng quá =”=)

Đến nửa đêm –

“Vợ yêu à~~” Bên cạnh có một con voi đang xoay người, mặc dù Tề Ngạo Vũ mệt chết khiếp, cũng rất khó ngủ yên ổn.

“Đã muộn thế này, vì sao còn không ngủ?”

Vân Nhu Y thở dài, lại trở mình lần nữa.

Không hiểu tại sao nàng lại cứ y y a a lăn qua lộn lại. Hắn dứt khoát kéo nàng vào trong lòng, “Van xin em nghĩ đến tâm điểm, ngoan ngoãn nhắm mắt lại nghỉ ngơi đi. Con chúng ta đánh quyền một ngày. Nhất định cũng mệt mỏi muốn nghỉ ngơi” Vừa nói đến con, Tề Ngạo Vũ liền mặt mày hớn hở. Còn ở trong bụng mẹ đã vô cùng có sức sống.

“Nó mới không muốn nghỉ ngơi đó, em cảm thấy nó giống như đang muốn ra ngoài gặp mặt cha nó nha!”

“Muốn ra ngoài…… gặp mặt…. anh?!” Tề Ngạo Vũ nhảy dựng lên từ trên giường, trừng lớn mắt nhìn nàng, “Em là nói em muốn sinh ? Nhưng, nhưng…… Nhưng ngày sinh dự tính không phải cuối tuần sau sao?”

Vân Nhu Y chậm chạp ngồi xuống, sờ sờ bụng nặng nề,”Nó là con anh, cá tính phá phách đương nhiên không khác anh cho lắm. Nó muốn ra liền ra, sao còn có thể băn khoăn đến cái gì mà ngày sinh dự tính?”

“Nhưng nhưng nhưng……” Đại tổng tài Tề Ngạo Vũ đáng thương đã kích động không biết chính mình nên làm cái gì. (Yu: *hahaha, anh còn không mau lên, sắp sinh rồi kìa, anh đỡ đẻ sao??? Há há há*; BB: hên xui lắm nga =]]]]])

“Đừng nhưng, anh nếu không đưa em đến bệnh viện, con có thể sẽ tự lực cánh sinh, tự mình sinh !” Vân Nhu Y đau nhíu mày.

“Tự mình sinh……” Tề Ngạo Vũ suýt nữa sặc chết, cũng không dám do dự nữa, nghiêng ngả lảo đảo bò lên giường, ôm nàng chạy ra ngoài.

“Ngạo Vũ!” Nàng nhăn mày, “Anh cũng đừng vội, tốt xấu cũng phải mặc bộ quần áo. Đường đường đại tổng tài lại trần trụi cả người chạy tới chạy lui, có thể nhìn sao?”

“Mặc quần áo……” Cúi đầu, hắn lúc này mới nhớ tới chính mình có thói quen ngủ trần, vội lấy quần áo mặc. (BB: há há há, ở truồng đến bệnh viện, anh thật vô đối, muốn hại chết bác sĩ và y tá kèm theo cả đám bệnh nhân lên tim sao =]]]]])

“Đáng chết thật!” Hắn lại hổn hển nghiêng ngả lảo đảo chiến đấu với quần áo, cũng không biết chuyện gì xảy ra, giống như mỗi bộ quần áo đều không chui vừa vào người, làm cho hắn mặc như thế nào cũng không thuận tay.

Vân Nhu Y nhìn chồng ngay cả mặc quần áo cũng khó khăn, quyết định vẫn nên tự lực cánh sinh thì an toàn hơn. Cầm lấy điện thoại đầu giường, tự báo cho những người khác.

Điện thoại vừa thông xong, không đến nửa phút đồng hồ, đêm dài “Hoài Viên” người yên tĩnh đột nhiên giống như xoong nồi va chạm, nước sôi reo kêu náo loạn, bắt đầu một trận gà bay chó nhảy……

Dụng cụ làm ấm tinh xảo, phòng bày bố tựa như khách sạn cao cấp năm sao. Không lâu sau, Vân Nhu Y hữu kinh vô hiểm (mẹ tròn con vuông) vượt qua quá trình sinh sản trí mạng, sau khi thuận lợi sinh người thừa kế cường tráng, hiện tại đang mệt mỏi mê man .

Tuy rằng trước khi sinh đã kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ, thậm chí bỏ ra số tiền lễ vật lớn mời bác sĩ khoa phụ sản nổi danh thế giới, nhưng khi phòng sinh truyền ra một tiếng lại thêm một tiếng thét chói tai, Tề Ngạo Vũ vẫn gấp đến độ vò đầu bứt tai, nếu không phải bên cạnh có người lôi kéo, hắn vài lần đều muốn phá cửa mà vào.

May quá, cuối cùng đã qua!

Ngón tay quyến luyến ở ngũ quan mỏi mệt của nàng, Tề Ngạo Vũ đau lòng âm thầm thề, không bao giờ khiến cho nàng chịu khổ như vậy nữa. Nghĩ đến thiếu chút nữa thì mất đi nàng, Tề Ngạo Vũ hận không thể gắt gao kéo nàng vào trong lòng. Chẳng qua không được, nàng quá mệt mỏi, hiện tại ngoại trừ cần nghỉ ngơi, vẫn là nghỉ ngơi.

“Tề thiếu gia!” Tôn Lăng Tiêu khẽ gọi.

Tề Ngạo Vũ ừ một tiếng, hôn lên trán nhẵn mịn của Vân Nhu Y một cái, mới đứng dậy đi đến khu tiếp khách với anh ta.

“Chuyện gì?”

Tôn Lăng Tiêu gần như là phân thân của hắn, lại chọn thời gian này quấy rầy hắn, Tề Ngạo Vũ biết nhất định là có chuyện rất nghiêm trọng.

“Cuối tuần trước cậu muốn tớ ngầm hỏi chuyện thông tin cơ mật của sản phẩm mới có bị tiết lộ ra ngoài hay không, còn nhớ rõ chứ?”

Cuối tuần trước, sau khi tập đoàn Tề thị tuyên bố trước hội nghị “Khoa học kỹ thuật Ngạo Thế” muốn làm sản phẩm mới, cổ phiếu liền tăng vọt. Không quá hai ngày, “Khoa học kỹ thuật Hoàn Thịnh” lại cũng tuyên bố giống Tề thị, thậm chí còn thả ra lời nói bóng gió sản phẩm mới của bọn họ công năng tương tự Ngạo Thế, công năng lại rất tốt.

Có sản phẩm mới cũng không phải chuyện ngạc nhiên, chính là gần hai ba năm qua, lời đồn đại tình trạng tài chính Hoàn Thịnh không tốt vẫn vang không ngừng, nhân tài nghiên cứu trốn đi cũng là sự thật, hiện tại lại đột nhiên có sản phẩm mới ra lò, bởi vậy tin tức vừa ra, lập tức khiến trực giác Tề Ngạo Vũ phản ứng là tăng mạnh bảo toàn cho sản phẩm mới, cũng muốn Tôn Lăng Tiêu ngầm điều tra có hoạt động gián đoạn hay không.

“Kết quả xuất hiện?” Ưỡn ngực, con ngươi đen thâm sâu hiện lên một mũi nhọn lạnh lẽo, “Là gián điệp kinh doanh, hay là nội gian?”

“Tớ tra ra phó tổng tài Hoàn Thịnh Sở Minh gần đây thường xuyên cùng xuất hiện, cùng ở với người nào đó ở tổng công ty ta một thời gian”

Anh ta đưa ra một túi hồ sơ, lấy mấy tấm ảnh chụp ra ngoài cho Tề Ngạo Vũ.

“Là cô ta!” Sau khi tiếp nhận ảnh chụp, khuôn mặt tuấn dật của Tề Ngạo Vũ trong nháy mắt âm trầm, cả người tuôn ra một cỗ sát khí lạnh lùng.

Góc độ quay chụp của những tấm ảnh, thời gian, địa điểm không gian cũng không giống nhau, nhưng bộ dạng Thành Tiệp thân mật cùng với một gã đàn ông trung niên là hoàn toàn chính xác.

“Chết tiệt, cô ta có lý do gì mà làm như vậy?”

“Trả thù! Hiển nhiên Thành Tiệp tiểu thư của chúng ta yêu say đắm không thành chuyển sang hận. Huống chi, khoản tiền thù lao kếch xù của Sở Minh cũng rất mê người” Đưa một phần điều tra báo cáo khác đưa qua, Tôn Lăng Tiêu thở dài nói: “Mấy tháng trước tớ bất ngờ thấy cô ta có quan hệ thân mật với một gã đàn ông trong giới hắc đạo, bởi vì hai người thoạt nhìn thật sự thực không phối hợp, hơn nữa bộ dáng Thành Tiệp tựa hồ cũng rất miễn cưỡng, vì thế tớ điều động người trong công ty đi điều tra. Kết quả…… Tháng trước tớ nhìn thấy báo cáo điều tra cũng hoảng sợ. Vì muốn chính xác, tớ điều một tổ trinh thám khác đi điều tra, kết quả hai lần giống nhau”.

Anh ta lại thở dài một tiếng, “Phụ nữ ghen tị rất đáng sợ, Thành Tiệp bỏ tiền tìm người tiêu diệt tình địch, lại không nghĩ rằng Vân Nhu Y phúc to mệnh lớn không có việc gì, chính cô ta ngược lại lưu lạc trở thành nhân tình của Thiết lão đại, dựa vào tâm tính hẹp hòi của cô ta, nhất định là oán trời hận đất, khó trách thế nào cũng không có thái độ hoà nhã với Vân Nhu Y. Cậu muốn xử trí cô ta như thế nào?”

“Lần này ai cũng cứu không được cô ta” Hắn cười lạnh, giọng điệu lạnh lẽo khiến người ta cảm thấy run sợ, “Ta nói rồi: Bất luận là hoàng thân quốc thích gì, chỉ cần động đến một sợi lông tơ của Vân Nhu Y, đều coi như tự tìm đường chết”

Hàn ý trong giọng nói xuyên thấu qua tường bệnh viện, xa xa rơi vào một phòng trong một khách sạn.

Thành Tiệp rùng mình, mở mắt ra nhìn nằm gã đàn ông ở trên người nàng, ra sức co giật một cách đáng kinh tởm khiến nàng không khỏi cảm thấy buồn nôn.

Bàn tay theo trực giác muốn đẩy hắn ra, nhưng khi chạm đến hắn lại nháy mắt nhớ tới mục đích vì sao mình quyến rũ hắn lên giường, vì sao phải làm cho hắn vui sướng. Không thể cự tuyệt đành chuyển sang ôm chầm, phối hợp hăng say, miệng rên rỉ càng kịch liệt.

“Cô thật sự là báu vật trên giường!”

Thân hình gầy gò dài xọc đè lên trên thân hình trắng nõn xinh đẹp, cuồng nhiệt luật động. Hai chân Thành Tiệp vòng qua eo gã đàn ông, điên cuồng mà đong đưa thân thể đón theo ý hắn, môi cánh hoa đỏ tươi phát ra tiếng rên rỉ sóng cuồng, “Ư, Thành ca…… Thật tốt quá……”

Gã đàn ông sau một hồi kịch liệt, hét to một tiếng, ngã xuống dưới……

“Á, Thành ca ơi Thành ca, anh thật tốt! Thiết lão đại kia tựa như đầu trâu tuyệt không hiểu được thương hương tiếc ngọc là gì, mỗi lần đều khiến cho người ta đau đớn. Cũng chỉ có anh là tốt, mỗi lần đều làm cho em thỏa mãn tựa như bay lên trời, hận không thể chết ở trong lòng anh” Thành Tiệp thở gấp, bộ dáng thỏa mãn vô cùng.

Thành ca nhịn không được đắc ý cười ha ha, lòng hư vinh của đàn ông bay lên tới cực điểm.

“Thành ca, chuyện lần trước em nói với anh, anh nghĩ sao? Thiết lão đại là anh em kết nghĩa của anh, anh lại là quân sư hắn rất nể trọng, anh bảo với hắn anh muốn em. Được không? Người ta chỉ cần …. với anh, không muốn lại hầu hạ lão đầu trâu kia nữa”

Bàn tay trắng mịn vuốt ve vòm ngực trần trụi, nàng nhẹ giọng nũng nịu: “Có thể được không, Thành ca?”

Ham muốn chiếm hữu của Thiết Hùng luôn luôn rất mạnh, nếu để cho hắn ta biết hắn ngủ với người phụ nữ của hắn ta, không chém hắn mới là lạ, hắn nào dám nói với hắn ta là muốn người, đây không phải muốn chết sao?

“Không có khả năng! Sự chiếm hữu của lão Thiết luôn rất mạnh, trừ phi giết hắn, nếu không hắn căn bản không có khả năng tặng em cho tôi” Hắn lại xoay người lại đè lên nàng, “Nhưng nếu em đã thích, chúng ta sẽ tiếp tục……”

“Không cần!” Nàng cố ý né tránh hắn.

“Bảo bối, em tức giận?”

Nàng hừ một tiếng, xoay người bước xuống giường, cố ý mặc từng chút từng chút quần áo ở trước mặt hắn, hại mắt hắn thiếu chút nữa vọt ra, nước miếng chảy đầy đất.

“Thấy anh ở trên giường “yêu” dũng mãnh như vậy, không nghĩ tới lá gan lại không khác biệt lắm so với chuột nhắt. Quên đi, em cũng biết sự khó xử của anh. Chẳng qua……”

Nàng đột nhiên ngồi xuống giường, ngón tay tuyết trắng ái muội vẽ vòng vòng lên vòm ngực hắn, đùa giỡn khiến cả người hắn run lên, đáng thương nói: “Anh đã không dám mở miệng muốn em, em đây nhất định phải giữ lại thể lực, tùy thời có thể bị hắn ta gọi đến. Về sau anh tốt nhất cũng không nên tới tìm em, anh cũng biết, Thiết lão đại khôn khéo lại hay ngờ vực vô căn cứ như vậy, chẳng may không cẩn thận bị hắn phát hiện ra anh và em……”

Người phụ nữ trước mắt yêu mị mê người như vậy, khiến người ta hận không thể lập tức nhào đến nuốt trọn, mà hắn lại dám không động đậy .

Dục hỏa, lòng đố kị thêm lửa giận, đốt cháy khiến lý trí hoàn toàn biến mất, “Thiết Hùng chết tiệt! Nếu không có tôi, hắn sớm đã bị bắt vào ngồi trong xe tù suốt đời, làm sao còn có thể nổi tiếng cay độc, không ai bì nổi như vậy? Tôi vì hắn ta ra sống vào chết, làm trâu làm ngựa, hắn chẳng những không cảm kích, còn coi tôi là chó, cũng không có việc gì liền quát nạt, bực bội với tôi, tôi không giết hắn, tôi sẽ không phải Thành!”

“Giết Thiết lão đại?” Mũi nhọn lạnh lùng dưới đáy mắt chợt lóe rồi biến mất, nàng cố ý khinh thường nói: “Coi như hết, Thành ca, quá khứ đều trôi qua, xưa đâu bằng nay, hiện tại anh ngay cả dũng khí nói muốn người phụ nữ nào đó với hắn ta đều không có, còn nói cái gì giết hay không, những lời này hôm nay em coi như anh đang thì thào, về sau đừng nhắc lại, ở trong mắt Thiết lão đại, làm thịt anh có thể sánh bằng bóp chết con kiến, chẳng khó khăn nhiều”

“Hắn dám?” Một cú kích của Thành Tiệp, hắn rốt cuộc nhịn không được nhảy dựng lên, kêu lên: “Đừng tưởng rằng mọi người nhiều gọi hắn vài tiếng Thiết lão đại, hắn đã là thiên hạ vô địch. Tôi Trương Thành ở giới hắc đạo cũng lăn lộn hai, ba mươi năm, chọc vào sợi lông của tôi, tôi muốn trở mặt cũng không phải không có khả năng”

“Phải không?” Nàng đánh giá hắn một vòng, vẻ mặt hoài nghi.

“Tài bắn súng của tôi không chuẩn như Thiết Hùng, cá tính cũng không thích tranh đấu như hắn, nhưng tôi là so trí tuệ, đấu là tâm cơ. Là mưu kế”

Thấy nàng vẫn là hoài nghi, hắn không thể không cố gắng động não. Đột nhiên, đôi mắt nhỏ sáng ngời, hắn thần bí nói: “Thiết lão đại hoành hành giang hồ nhiều năm, người đắc tội vô số kể. Nếu như…… Vị anh nuôi tôn quý Tề Ngạo Vũ kia của em…”

“Tề Ngạo Vũ?” Nàng nhíu mày, “Như thế nào có thể? Tề Ngạo Vũ là người làm ăn quang minh chính đại mà”

“Gần đây Thiết lão đại khẩn cấp muốn tiền đến điên rồi, không phải muốn em hợp tác với tên đầu heo Sở Minh, ăn cắp thiết kế sản phẩm mới khoa học kỹ thuật của Ngạo Thế sao? Em chỉ cần tìm lấy cớ kéo dài thời gian, sau đó tôi lại thừa cơ nói cho hắn, Tề Ngạo Vũ có tiền, chỉ cần trói lại vợ của hắn ta, tùy tiện muốn vơ vét mấy triệu cũng không thành vấn đề. Hơn nữa vợ hắn ta bị trói, hắn ta nhất định sẽ bị loạn đầu óc, em lại thừa cơ ăn cắp thiết kế……”

“Chờ đồ bị em lấy đến tay, sau đó lại mật báo với Tề Ngạo Vũ, nói Thiết lão đại bắt cóc Vân Nhu Y, đến lúc đó em…… anh tự do”

“Đúng vậy” Hắn đắc ý dào dạt nói: “Chúng ta có thể lấy bán đồ án lấy tiền, ra nước ngoài tiêu diêu tự tại sống qua những ngày ăn no mặc ấm”. Cảnh ôm ấp mỹ nhân, ngồi lên núi vàng bạc, thăm quan thắng cảnh, hắn nhịn không được đắc ý cười ha ha.

Dùng sức xé tan quần áo nàng, lại lần nữa đè Thành Tiệp xuống, háo sắc cởi đồ lót nàng vừa mặc vào, bắt đầu làm xằng làm bậy.

Trong đầu tưởng tượng hình ảnh Vân Nhu Y bị làm nhục đến chết, tưởng tượng đến Tề Ngạo Vũ thống khổ, tưởng tượng Thiết lão đại tội đáng chết vạn lần bị Tề Ngạo Vũ tra tấn không thành hình người, cả người Thành Tiệp liền tràn ngập khoái cảm, tuy rằng…… nghiêng mặt liếc nhìn Trương Thành dâm đãng một cái. (BB: *chà chà đạp đạp di di* Uổng công phần trước ta đã thương xót cho ngươi, cái đồ lòng dạ hiểm độc, chết cũng ko có ai thương đâu)

“Thật tốt quá, Thành ca!” Nàng trừng mắt nhìn, mấy lần phóng điện khiến hắn tê dại, trên mặt nở rộ nụ cười yêu mị, “Em rất hy vọng có thể sớm quang minh chính đại ở cùng một chỗ với anh”

“Phải không?”

Tiếng nói như ảo ảnh vọt tới, xuyên qua không trung, giống như roi sắt nặng nề bắn về phía hai người dây dưa ở trên giường. Hai người nghe giọng nói đó lập tức chấn động, vì quá nóng lòng lập kế hoạch đến nỗi mất cảnh giới, bởi vậy khi hai người quay lại, đã thấy có một đám người đứng ở cửa, hơn nữa, sau khi nghe thấy giọng nói và khuôn mặt âm trầm của Thiết lão đại, sắc mặt nhất thời còn trắng hơn cả phấn, cả người lạnh run.

Đêm khuya hôm đó, một con thuyền thuộc về một tập đoàn chuyên mua bán gái mại dâm, sau khi đã thu hoạch một mẻ lớn các phụ nữ xinh đẹp đã lặng lẽ xuất phát từ cảng Cơ Long, đích đến chính là Thái Lan.

Bởi vì ông chủ tập đoàn mua bán gái mại dâm này là trùm ma túy lớn, vô cùng hung tàn, khống chế kỹ nữ rất kỹ càng, bởi vậy nếu có việc gì xảy ra, những người phụ nữ đó chỉ còn có một kết quả, không thể nhìn thấy ánh mặt trời, ngậm ngùi mà đi chầu diêm vương trong sự nhục nhã.

Cách vài ngày sau, trên một góc tờ báo xã hội, đăng tin ở ngoại ô hoang vắng phát hiện một thi thể của người đàn ông trung niên vô danh.

Lại mười ngày sau, báo chí đăng tin cảnh sát quét một mẻ lưới lớn, trong đó có bắt được một người có danh xưng Thiết lão đại trong hắc đạo, vốn tên là Thiết Hùng. Tất cả tội ác của hắn lập tức được đưa ra ánh sáng, bởi vì bằng chứng đã nhiều như núi, tên này làm quá nhiều việc ác cho nên dự tính hắn có thể nhận hình phạt ít nhất mười năm.

Khi tìm đến phòng trẻ sơ sinh, Vân Nhu Y đang cho con bú sữa, vú em ngồi ở một bên nhìn, không khí hoà nhã lại ấm áp như vậy, giống như trên thế giới chỉ có những điều tốt đẹp bình yên, không có gì đáng ghê tởm……

Tề Ngạo Vũ lẳng lặng mở cửa, thâm sâu nhìn cảnh tượng đẹp đẽ động lòng người này, tựa như có dòng nước ấm chảy qua cơ thể.

Một năm trước, nếu có người nói với hắn, có một ngày hắn sẽ kết hôn sinh con, sống một cuộc sống gia đình hạnh phúc ngọt ngào. Hắn sẽ cười lạnh ba tiếng, lập tức bảo người đó là kẻ điên, xoay người rời đi.

Nhưng…… Hiện tại nếu có người dám can đảm gây thương tổn đến vợ hiền con yêu của hắn, hắn tuyệt đối sẽ khiến người đó sống không bằng chết, chỉ có thể cầu mong bản thân mình chưa hề chui ra khỏi bụng mẹ.

Tựa như nhận thấy được ánh nhìn chăm chú khác thường, Vân Nhu Y ngẩng đầu, sửng sốt, lập tức lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào, “Ngạo Vũ, sao lại đến đây?”

Vỗ nhẹ nhẹ lưng cục cưng, chờ nó ngủ ngon, mới giao cho vú em.

“Lại đây!” Hắn gọi lại, tiếng nói có chút khàn khàn.

Vân Nhu Y tựa hồ cũng phát hiện ra hắn khác thường, vẻ mặt có chút hoang mang nhưng vẫn ngoan ngoãn tiến vào vòng ôm của chồng.

“Khi em mới đi, anh còn đang ngủ ngon, sao giờ lại đi đến đây?”

Dưới cái nhìn chăm chú hâm mộ của vú em, Tề Ngạo Vũ thoải mái ôm lấy Vân Nhu Y, đi tới phòng ngủ của hai người.

“Ngủ đến nửa đêm phát hiện không thấy vợ yêu, em nói anh sao lại không cần rời giường xem xét một chút!”

Nhẹ thả nàng lại trên giường, hắn cũng lập tức nằm vào ổ chăn, kéo thân thể mềm mại của nàng vào trong lòng, dùng giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ nói ra một chút chuyện của Thành Tiệp.

Vân Nhu Y à một tiếng, thật sự không nghĩ tới Thành Tiệp lại hận nàng như thế!

“Là em hại cô ấy, nếu không có em, hôm nay vợ của anh rất có khả năng chính là cô ấy. Cô ấy cũng sẽ không do yêu sinh hận thù, đi đến con đường phản bội……”

“Không có nếu như!” Tề Ngạo Vũ nói: “Đã xảy ra chính là sự thật, sẽ không thay đổi, loại vấn đề này không đáng thảo luận”

“Vậy…… Anh muốn xử lý chuyện của cô ấy như thế nào?”

“Nếu cô ta biết điều chạy ra nước ngoài, nể mặt ba anh, chỉ cần cô ta không bước đến Đài Loan một bước, anh sẽ quên tội của cô ta, cho rằng không có người này”

Nếu không phải xác định Thành Tiệp có một đoạn thời gian dài thống khổ bán thân nuôi miệng, hắn không dễ dàng “quên” như vậy. Nhưng…… Nhìn bộ dáng tự trách của vợ ngốc, hắn vẫn là đừng nói cho nàng thì tốt hơn.

Tề Ngạo Vũ tuy rằng đã nói nhiều lời nhẹ nhàng, nhưng Vân Nhu Y vẫn bị giọng điệu lạnh lùng nghiêm túc của hắn dọa cho hoảng sợ.

Mục Hồng Nguyệt diễm lệ, Thành Tiệp có tài, trong mắt những người đàn ông đều là người phụ nữ có điều kiện tốt, vì sao ở trong mắt Tề Ngạo Vũ, tựa hồ trở nên không đáng giá nhất? Mà nàng ở trong mắt người khác không xứng đáng, lại thành vợ hắn. Việc này cũng khó trách Thành Tiệp oán hận như thế.

“Vì sao chứ, Ngạo Vũ, anh vì sao cưới em lại đối xử tốt với em như vậy?” Nàng nghĩ như nào cũng nghĩ không thông.

“Anh…… yêu em sao?” Nàng nhịn không được muốn hỏi vấn đề chính mình cũng khó có thể tin.

Tề Ngạo Vũ nghe được biến sắc, con ngươi đen phun hỏa trừng nàng không ngẩng đầu lên.

“Em là đứa ngu ngốc……”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, người phụ nữ ngu ngốc không đầu óc…… Rốt cục nhịn không được chửi ầm lên: “Hỏi cái này làm gì? Em rốt cuộc có đầu óc hay không? Em đến bây giờ còn không biết anh vì sao lại cưới em sao?”

“Em biết nha, bởi vì……” Nàng rụt cổ, đương nhiên miệng phát ra những âm thanh rất vô tội. “Bởi vì trong bụng em có cục cưng”

“Sai. Anh vốn là không có dự định kết hôn, nhưng thân là con một, anh có nghĩa vụ nối dõi tông đường, cho nên kế hoạch ban đầu là tìm người đẻ thuê, cứ như vậy, vốn không có cái gọi là cưới vợ sinh con. Sở dĩ lại phá tan kế hoạch ban đầu cưới em, không phải bởi vì có con trong bụng em, nguyên nhân chân chính chính là – anh yêu em”

“Anh…… Anh thật sự…… Thật sự……” Đầu óc Vân Nhu Y giống như bay lên tận trời xanh, cũng giống như chân đang giẫm lên đám mây trên không.

“Cái gì mà thật hay giả? Yêu chính là yêu, anh đã sớm không chấp nhận sự từ chối của em, vậy em còn nghi ngờ cái gì?”

“Em……” Mắt sáng lên, nàng đột nhiên dùng tay nhỏ bé nhéo hắn, hưng phấn nói: “Ngạo Vũ, anh yêu em đúng hay không? Vậy anh nhất định không hy vọng em không vui, anh cũng có thể……”

“Không thể!” Tề Ngạo Vũ tựa như con sâu trong bụng nàng, nàng nói còn chưa xong, hắn cũng đã từ chối trước một bước.

“Anh không cho phép em cầu xin thay cho người cha vô ý thức không có trách nhiệm kia!”

“Ngạo Vũ, anh vốn rất nhân từ mà, van xin anh mà……” Đôi mắt đẹp của nàng tràn đầy sự cầu xin.

“Y Y……” Trừng mắt nhìn đôi mắt to khát vọng của nàng, hắn tức giận lại khó hiểu. “Vân Sùng Huy tuy rằng là cha em, nhưng em lớn như vậy, hắn trừ chuyện bỏ tiền ra, ngay cả một chút quan tâm cơ bản cũng chưa từng làm qua. Loại cha vô tình như này, em chẳng những không giận hắn, oán hắn, còn làm kẻ chết thay cho hắn, thay hắn trả nợ chịu tra tấn, thậm chí tùy thời không quên tìm cơ hội thay hắn cầu xin? Vân Nhu Y, em cũng không thể ích kỷ một chút sao?”

“Em……” Nhìn vẻ mặt tức giận của hắn, nàng thở dài, ảm đạm nói: “Anh không hiểu. Thật ra ba đối xử với em rất tốt”

“Tốt ở chỗ nào, anh không thấy như vậy?” Hắn hừ lạnh, tuy rằng là hắn bắt buộc Vân Nhu Y làm kẻ chết thay cho Vân Sùng Huy, nhưng chỉ có hắn có thể bắt nạt nàng, người khác dám bạc đãi Vân Nhu Y, cho dù là cha ruột của nàng, hắn vẫn sẽ không để cho người đó sống tốt như cũ. (BB: bá đạo những đáng yêu chết đi được, em tình nguyện để anh cứ bá đạo như thế)

“Ông ấy đối xử tốt với em, cũng may ông ấy bằng lòng cưới mẹ em, nếu không phải như vậy, hôm nay căn bản là không có sự tồn tại của em” Nàng sửa sang lại một chút suy nghĩ, mới chậm rãi mở miệng nói chuyện năm đó.

“Ba mẹ em chính là kiểu thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối mọi người hay nói, người lớn cả hai bên cũng có hẹn ước, chờ bọn họ lớn lên sẽ kết thân. Mẹ em lớn lên dưới hoàn cảnh đó, hơn nữa ba em lại có thể nói là người đàn ông tài hoa dào dạt, bởi vậy bà đã sớm coi ba em là vị hôn phu, toàn tâm toàn ý chờ làm vợ của ba. Nhưng ba em lại coi mẹ như em gái, anh có thể tưởng tượng khi mẹ biết ba em muốn kết hôn với người trong lòng, trong lòng kinh hoảng, phẫn nộ cùng không cam lòng lớn biết bao nhiêu, vì thế bà lợi dụng ba em say rượu…… tự động hiến thân. Nghe nói sau khi ba em tỉnh lại, chỉ có hai chữ tức giận mới có thể hình dung được thái độ của ông. Ông nói nếu mẹ không trân trọng trinh tiết của mình, ông cũng không cần coi trọng, cho nên mặc kệ bất cứ ai khuyên bảo cũng vô dụng, ông vẫn cố ý lấy người phụ nữ ông thương yêu. Ngay khi đang cãi nhau, mẹ em phát hiện chính mình mang thai. Cho nên…… ba em là phụng tử thành hôn (kết hôn vì lỡ có con), ông là bởi vì em mới không thể sống cả đời với người mình yêu thương. Mẹ em là người phụ nữ ác độc hủy đi cả đời hạnh phúc của ông, cho nên sau khi ông cưới mẹ, liền yên tâm thoải mái ném bà ra sau đầu, dồn hết mọi tâm sức vào công việc và nghiên cứu học hỏi. Mà em…”

Nàng chua xót nhếch khóe miệng, “Ba em dù sao cũng là người, một người đàn ông yêu hận mãnh liệt, ông bằng lòng để cho em lớn lên dưới thân phận con hợp pháp cũng đã là đối tốt với em, suy nghĩ vì em”

Nàng có chút nghẹn nào nói: “Càng trùng hợp là, tình nhân của ba anh, chính là người trong lòng ba em năm đó bất đắc dĩ vứt bỏ. Sau khi ba mẹ em kết hôn, bà mới phát hiện chính mình cũng mang thai, đành phải vội vàng tìm người để lấy. Nhưng sau khi chồng phát hiện lại không lượng thứ, bức bà bỏ đứa bé đi. Bà không chịu, vì thế càng ngày càng chịu nhiều khổ sở, cuối cùng bất đắc dĩ, bà đành phải mang theo người em trai em chưa gặp mặt kia trốn đi, vì cuộc sống của mẹ con bọn họ, bà ấy đã chịu rất nhiều khổ đau, cuối cùng, còn thành tình nhân của ba anh. Em vỗn đã thấy kỳ quái vì sao ba em lại bắt cóc tình nhân của người khác, sau khi đã biết nguyên nhân này, cũng thấy cũng không kỳ quái, thậm chí, em cũng vui mừng vì ba em làm như vậy là có tình có nghĩa. Ngạo Vũ, anh nhất định cũng nghĩ như vậy, đúng hay không?”

Hừ lạnh một tiếng, hắn không cho là đúng bĩu môi, đột nhiên, dường như nghĩ đến cái gì, đôi mắt đen như màn đêm nhìn thẳng ,”Việc này em chừng nào thì biết? Là ai nói cho em?”

Mấy ngày nay, nàng vẫn bị cấm chỉ với thông tin bên ngoài. Một khi đã như vậy, người một bước về nhà đã bị áp giải đến Hoài Viên, sao lại biết được những việc này?

“Ưm……” Nàng thật cẩn thận nhìn hắn, “Là…… Là khi chúng ta đi nông trường nghỉ phép, em thừa cơ vụng trộm gọi điện thoại cho vú Trương. Anh đừng tức giận, em không có ý này, em chỉ là muốn báo cho bà ấy biết em vẫn tốt, bảo bà đừng lo lắng. Sau đó…… Bà nói cho em biết” Thấy hắn tuy rằng không vui, nhưng cũng không tức giận, nàng lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hắn hừ lạnh một tiếng, không cho là đúng nói: “Nghe xong thì cảm động, nhưng ai biết là thật là giả? Nói không chừng chuyện xưa này là cố ý biên kịch ra để che giấu cha em gặp sắc quên nghĩa, thuận tiện lừa gạt em đồ ngu ngốc nhiều lòng tình này”

“Anh đừng nói lung tung! Vú Trương thương em, bà ấy sẽ không lừa em. Hơn nữa, nó không phải chuyện xưa, mà là chuyện thật người thật việc thật” Nàng trừng mắt nhìn hắn một cái, “Bằng không anh nghĩ rằng em vì sao lại ngoan ngoãn chịu để anh ức hiếp cũng không dám phản kháng? Đó là bởi vì em nợ ba em, dì và em trai chưa gặp mặt nhiều lắm, cho nên……”

“Cái gì ức hiếp? Anh thương em như vậy, em dám nói là ức hiếp?” Hắn trợn mắt trừng nàng, ngọn lửa trong hai tròng mắt thiếu chút nữa không đốt trụi nàng. (BB: xong đời chị =”=)

“Ưm……” Nàng kịp lúc gọi về một chút lý trí, vội sửa miệng mềm giọng nói: “Rất xin lỗi, người ta nhất thời mau miệng, nói sai mà. Anh đại nhân đại lượng, bỏ qua cho em lần này, được không? Đừng nóng giận mà” Thật vất vả lắm mới thấy sắc mặt hắn buông lỏng, nàng mới vụng trộm thở ra, lại chưa từ bỏ ý định nói: “Ngạo Vũ, anh ngẫm lại, nếu nhân vật chính chuyện xưa đổi thành chúng ta, anh làm sao bây giờ? Chẳng may ngày nào đó em mang theo tiểu bảo bối của chúng ta lưu lạc tha hương, thậm chí vì cuộc sống bị bắt trở thành tình nhân của người khác……”

“Im ngay, không có nếu như!” Hắn giống như một con gấu bị xâm phạm lĩnh vực, xù lông rít gào. “Em là người phụ nữ của anh, vợ danh chính ngôn thuận của anh, gã đàn ông nào nếu dám động một sợi tóc gáy của em, anh sẽ băm hắn cho lợn ăn!” (Yu: anh, anh No1!)

“Được được, không có nếu như, là em nói lỡ lời, anh đừng tức giận” Đề tài vừa chuyển, nàng lại ôm lấy cánh tay hắn lắc lắc, “Ngạo Vũ, ba em lấy trộm cơ mật của công ty, nhất định là vì kéo dài sự truy tìm, đây cũng có thể tha thứ. Huống chi, anh Tiêu nói bởi vì sự anh minh cơ trí của anh, biện pháp xử lý lại thoả đáng, kỳ thật tổn thất không lớn. Anh nể mặt mũi của em và cục cưng, giơ cao đánh khẽ, cho ba em một con đường sống, được không? Van xin anh đó!”

“Em……” Hắn ảo não trừng mắt nhìn nàng, cuối cùng vẫn là không đành lòng thấy nàng khổ sở mà mềm lòng. Nhưng, hắn khuất phục là có điều kiện.

“Anh có thể đình chỉ hành động đuổi bắt, nhưng, trừ phi ông ta bằng lòng tự động về Đài Loan nhận sai, nếu không anh sẽ không chủ động tha thứ cho việc phản đồ kia”

Cái đó gọi là tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.

Hắn không nói cho Vân Nhu Y, thật ra hắn sớm phát hiện hành tung của Vân Sùng Huy ở Mỹ, chỉ vì tức giận Vân Sùng Huy thất trách và lạnh lùng với con gái, cho nên muốn người của hắn cứ cách một đoạn thời gian liền cố ý lộ hành tung ra ngoài, làm cho Vân Sùng Huy như chim sợ cành cong, chạy thoát từng trạm lại từng trạm, để cho ông ta nếm thử mùi vị, ngủ không an ổn, thần hồn nát thần tính, cũng coi như thay nàng giáo huấn người cha không có trách nhiệm. (BB: trả thù thế mới là trả thù nha, anh số 1)

Vân Nhu Y vui mừng ôm lấy hắn, cảm kích nói: “Ngạo Vũ, anh thật tốt”

Nàng muốn chạy nhanh gọi điện thoại báo tin tức tốt cho vú Trương, ba và dì rốt cục có thể chấm dứt những ngày lưu lạc, nàng rất muốn nhìn người em trai chưa gặp mặt xem nó có bộ dáng gì!

“Tốt cỡ nào?”

“Tốt lắm tốt lắm”

“Miệng ồn ào có ích lợi gì, em là không phải nên dùng hành động chứng minh một chút sao?”

“A……” Khuôn mặt nhỏ nhắn nhu lệ đỏ lên.

Hết.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *