Bởi vì đã trải qua một lần giáo huấn, Tần Tiêu hiểu được nữ tử trước mắt cho dù có đẹp thì cũng có móng tay rất bén nhọn. Bởi vậy khi nhìn đến nàng, vẫn không tự chủ được bị nụ cười tuyệt mỹ của nàng mê hoặc, nhưng thân thể vẫn theo ý thức cứng rắn lên.

“Ngươi ngồi ở chỗ này làm gì?”

Nữ nhân mỉm cười ôn nhu đứng ở trước mặt Tần Tiêu, sau một phen đánh giá Tần Tiêu sắc mặc khó coi, toàn thân cứng ngắc, mới trêu chọc.

“Xem phong cảnh sao? Chính là chỉ xem một mình, không cô đơn sao?”

Hai chữ cô đơn không hiểu sao khiến Tần tiêu nhớ tới cái thân ảnh màu đen vẫn ngồi đay đây. . . Ngực như bị đè nặng, hắn cúi đầu, không nhìn nữ tử trước mắt nữa.

“Vì cái gì không nói chuyện? Có phải hành động lúc nãy của ta đã doạ ngươi không? Cáp, không nghĩ đến ngươi sau khi chuyển thế lại nhát gan như vậy, ngẫm lại ngươi trước đây, chính là lá gan lớn đến nơi nào ở quỷ cốc cũng dám đi.”

“Ta trước đây. . .” Tần Tiêu cúi đầu, phát ra thanh âm như cười nhạo, “Ngươi cho ta biết, ta trước đây là cái dạng gì?”

“Cái dạng gì a?” Nữ tử có chút đăm chiêu, ở bên người Tần Tiêu di chuyển, “Tràn đầy lòng hiếu kỳ, can đảm rất lớn, người bình thường căn bản không tiến vào quỷ cốc được, nhưng hắn có thể vào mà không bị rơi cọng tóc nào, hắn cũng là người duy nhất sau khi tiến vào quỷ cốc có thể sống sót đi ra ngoài. . . Nói thế nào đây, hắn nha, dễ dàng có được thứ mà người khác tha thiết mơ ước. . . Là một người thật đáng giận. . .”

“Vì cái gì không cần ngươi mà lại cần hắn?” Tần Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía nữ nhân.

Khoé miệng nữ nhân nổi lên ý cười thích thú, đứng ở trước mặt Tần Tiêu, nàng hơi hơi cúi người, rồi mới nói︰”Sau khi chuyển thế, nói thế nào cũng là một người khác thôi. Thế nào, ngươi thật sự muốn trở thành hắn, rồi thay thế hắn trở thành thê tử của quỷ chủ, vĩnh viễn ở chổ ──”

“Ta không cần!” Tần Tiêu lấy lại ý thức rống lên.

Khi hắn phủ quyết lời nói này thì trong lòng lại thấy chát, trong ký ức hiện ra bóng dáng cô tịch kia, bên tai không biết từ nơi nào tuyền đến tiếng ai thán, phủ quyết hết thảy.

“Ta không phải Ngôn Hoa, ta là Tần Tiêu! Ta không muốn ở chỗ này, ta phải đi về, trở về!”

Tần Tiêu nhìn nữ tử, ánh mắt trong trẻo giờ phút này đã nhiễm một đạo tơ máu, nhưng không giấu được sự kiên quyết và nghĩa vô phản cố (không lùi bước) trong mắt.

Vì cái gì phải ở lại đây?

Hắn không phải Ngôn Hoa, hắn là Tần Tiêu! Ở lại chỗ này, hắn bất quá chỉ là vật phẩm thay thế người khác, còn trở về, hắn lại là hắn. . .

Ánh mắt nữ tử hiện lên ánh sáng không cho người khác đường lui, nàng cười một cách rực rỡ, nói︰”Ngươi thật sự lựa chọn trở về?”

“Phải” Tần Tiêu dùng sức gật đầu.

“Vậy. . .” Nữ tử hướng hắn vươn tay, “Ta cho ngươi trở về.”

Nàng nói xong câu này, Tần Tiêu lại do dự .

Không phải bởi vì không muốn trở về, mà là hắn không biết có nên tin tưởng người trước mặt hay không, dù sao nàng từng thiếu một chút là giết hắn.

“Ngươi không tin ta?” Nữ tử lại nói.

“Ta bằng cái gì tin tưởng ngươi?” Tần Tiêu trừng nàng.

Nữ tử thật sâu liếc hắn một cái, bỗng nhiên che miệng cười ra tiếng︰”A, mới nói ngươi không giống tiện nhân kia, nhưng hai mắt của ngươi lại làm ta muốn móc nó ra. . .”

Tần Tiêu vừa nghe, không khỏi chuyển hướng khác.

Mặc dù nữ tử đang cười, nhưng lời nói của nàng không giống nói giỡn.

“Ngươi sợ sao?” Nữ tử từng bước tới gần hắn, “Nhưng ta sẽ không thật sự làm thế đâu, bởi vì ta biết ngươi không phải tiện nhân kia. . . Ta sẽ không vì một người không quan trọng làm bẩn tay.”

Nàng có đáng tin tưởng không? Nữ tử vẫn như cũ mỉm cười, nhưng giờ phút này Tần Tiêu không hề cảm thấy nụ cười của nàng tốt đẹp như bề ngoài, sau khi nhìn thấui, Tần Tiêu cảm thấy nàng khiến toàn thân mình phát run.

“Ngươi có muốn trở về hay không?”

Thấy hắn không ngừng lui về sau, nữ tử cuối cùng có chút mất kiên nhẫn nhẹ nhướng mày, hơn nữa dừng bước chân lại.

Nghe được câu nói này, Tần Tiêu cũng không ngừng lui về phía sau.

Hắn muốn trở về, hắn đương nhiên phải đi về!

Thấy hắn như vậy, nữ tử lại lộ ra nụ cười kiều mỵ, vươn cánh tay trắng như ngọc của mình về phía hắn.

“Ngươi nghĩ về nơi ngươi muốn đi về, rồi đưa tay chạm vào tay ta, là có thể đi về.”

Nữ tử cười dẫn dụ hắn, Tần Tiêu nhìn thẳng nàng, vẫn còn đang nghĩ có nên tin tưởng nàng hay không.

“Nếu ngươi thật sự muốn trở về, ngươi có thể thử một lần. Ta không biết làm thế nào mới tiêu trừ được nghi kỵ của ngươi, ta có thể cho ngươi biết chính là, trừ bỏ ta, không ai có thể giúp ngươi rời khỏi chỗ này , quỷ chủ hắn. . . Căn bản không có khả năng cho ngươi đi, trễ dịp này, ngươi liền vĩnh viễn thật sự chỉ có thể ở lại chỗ này. . .”

Lời nói của nàng thật có tác dụng, ánh mắt của TẦN tiêu chuyển từ mặt của nàng sang cánh tay đang giơ ra ở giữa không trung của nàng.

“Ngươi có thể đổ một lần. . .” Biết hắn do dự, nữ tử nói giọng trầm thấp, tiếp theo thanh âm ôn nhu dẫn dụ, “Hoặc tin tưởng ta, hoặc vĩnh viễn ở lại nơi này. . .”

Cuối cùng, Tần Tiêu vươn tay của mình, nhưng kkhi sắp chạm vào tay của nữ tử thì liền dừng lại, hắn hỏi︰”Vì cái gì ngươi phải giúp ta?”

Vẻ ngoài của nữ tử trở nên quỷ dị.

“Bởi vì. . . Ta muốn ngươi rời khỏi. . .”

Tần Tiêu nhìn nàng thật lâu, cuối cùng ánh mắt rũ xuống, bày tay liền rơi xuống trong tay của nữ tử ──

Một khắc đó, Tần Tiêu cảm thấy trời đất quay cuồng, một cỗ khí lưu thổi tới khiến hắn không thể mở mắt, tiếp theo đó dưới chân hắn như có một khoảng không, cả thân thể của hắn không thể khống chế thẳng đứng rơi xuống, hắn sợ đến không phát ra được tiếng nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn chính mình càng lúc càng rơi nhanh, càng lúc càng xâm nhập vào cái nơi tối đen kia. . .

Xong rồi.

Hắn đang nghĩ như thế, bính một tiếng, lưng hắn đụng vào mặt đất, hắn mở mắt, kinh ngạc khi thấy cái trần nhà quen thuộc!

Trong nội tâm kinh ngạc nghi ngờ, hắn cố định thần chậm rãi đứng lên, hắn thấy được cái giường bừa bộn của mình, hắn nằm ở dưới sàng, còn mặc áo ngủ, giống như là nằm mộn , vô ý rơi xuống đất.

Tần Tiêu không khỏi sờ trán mình, đụng đến toàn là mồ hôi, đứng lên sờ cái chăn, cái chăn vẫn ấm áp…

Khó có thể tin ngồi ở trên giường, trong căn phòng tối đen, tiếng tí tách của chững cái ly va chạm nhau vang lên rõ ràng, nhìn xem giờ, hiện là 4 giờ sáng, mà ngày. . . Đúng là sáng sớm cái hôm mà hắn và Giang Nham tính toán đi đến cái thôn trang quỷ. . .

Mộng. . . . . .

Ý tưởng này khiến Tần Tiêu dùng sức ôm lấy đầu.

Tất cả khó khăn lúc trước hắn gặp chỉ là một giấc mộng?

Sau khi rớt xuống giường tỉnh lại, hắn mới từ trong mộng tỉnh lại.

“Cáp. . .”

Không biết quá bao lâu, Tần Tiêu đang ôm đầu phát ra một tiếng cười nhỏ, sau một tiếng, những tiếng cười to lại thi nhau đến.

“Ha ha ── ha ha ha ──”

Là mộng a, là mộng a!

Thật tốt quá, thật sự là quá tốt, chính là một giấc mộng!

Cười đến ngã lên giường, vẫn cười tiếp, cuốn chăn lại cười, tiếng cười hàm chứa nước mắt, tiếng cười tràn ngập cả gian phòng.

Cười đến mệt mỏi liền nằm ở trên giường nghỉ ngơi, hiện tại chỉ mới 4 giờ sáng, nhưng hắn không buồn ngủ chút nào. Nằm ở trên giường một lúc, Tần Tiêu liền xuống giường đi vào trong phòng tắm, hắn muốn tắm nước ấm thật sảng khoái, tẩy đi một thân mệt mỏi.

Trước, cởi ra áo ngủ trên người, khi Tần Tiêu mở vòi sen ra thì mới phát hiện cả một giọt nước cũng không có, kiểm tra công tắc cũng không phát hiện vấn đề gì, hắn hoang mang, liền quấn một cái khăn tắm ngang hông rồi đi về phòng ngủ, nguyên bản muốn gọi điện thoại cho quản lý nhà trọ hỏi nguyên nhân, nhưng nghĩ đến bây giờ mới chỉ bốn giờ sáng, sẽ quấy nhiễu sự nghỉ ngơi của người ta nên buông điện thoại xuống.

Mà khi hắn bỏ điện thoại lại chỗ cũ thì, hắn mới nhớ đến một sự kiện, đó là, giờ phút này Giang Nham rốt cuộc thế nào ? Cho dù tỉnh lại, hết thảy lúc trước đều là mộng, nhưng giấc mộng này thật rất chân thật, chân thật đến khiến hắn khó có thể an tâm. Sau khi hắn bị bắt về thôn, Giang Nham không biết thế nào, cuối cùng là bình yên trở về, hay vẫn. . .

Nghĩ như thế, Tần Tiêu càng kinh hoảng, hắn thậm chí hoài nghi tất cả hết thảy có phải hay không chỉ là một giấc mộng của hắn. Vì cầu chứng, hắn nhanh chóng bấm số điện thoại di động của Giang Nham, điện thoại reng một lúc lâu, Giang Nham mới bắt.

“. . . . . . Ai?”

Bên kia điện thoại truyền đến thanh âm trầm thấp khàn khàn nghe thật dị dạng cấp khiến Tần Tiêu có một cảm giác kỳ quái, nhưng hắn vẫn nghe ra đó là thanh âm của Giang Nham, có lẽ là Giang Nham vừa mới tỉnh ngủ nên mới phát ra thanh âm như vậy, Tần Tiêu nghĩ như thế.

“Giang Nham, là ta, Tần Tiêu.” Tần Tiêu vừa nghe đến thanh âm đối phương, lập tức nói với hắn.

“. . . . . . Tần. . . . . . Tiêu. . . . . .”

Giang Nham phát ra thanh âm khàn khàn càng thêm hoang mang, lần này, Tần Tiêu không tự chủ nhíu mày, cảm giác kỳ lạ trong lòng càng thêm mãnh liệt.

“Giang Nham, ngươi thế nào? Có phải bị bệnh hay không? Sao thanh âm lại khàn như thế? ── đúng rồi…, ta muốn hỏi ngươi hiện tại đang ở đâu? Chúng ta không phải đã hẹn trước đi cái thôn trang kia lấy tin tức sao? Có phải hôm nay hay không. . .?”

Tần Tiêu sau khi nói xong, Giang Nham không biết vì cái gì, lặng yên thật lâu.

“Giang Nham?” Tần Tiêu càng nhíu chặt mày, “Ngươi thế nào. . .”

Sau câu hỏi đó, đầu dây bên kia có một trận thanh âm của dòng điện truyền đến, thanh âm khàn khàn dị thường của Giang Nham hoà trong tiếng xẹt điện truyền vào tai hắn.

“Chi ── đến. . . . . . Toà soạn. . . . . . Chờ. . . . . . Xèo xèo ── ngươi. . . . . . Chi ──”

Điện thoại bị quăng rớt, Tần Tiêu khó hiểu nhìn ống nghe, khi hắn muốn gọi điện cho Giang Nham lần nữa để hỏi rõ thì phát hiện điện thoại gọi thế nào cũng không phản ứng. Cho rằng đường dây điện thoại có vấn đề, hắn liền kéo dây điện thoại, muốn tìm nguyên nhân, kéo được một đoạn dây, Tần Tiêu nhìn thấy đầu dây điện thoại đã bị cắt đứt

Hắn ngây ngẩn cả người.

Mới vừa rồi hắn còn có thể gọi điện thoại cho Giang Nham, nếu dây điện thoại bị đứt, sao có thể gọi cho Giang Nham được?

Suy nghĩ một lát, Tần Tiêu lập tức đi tìm di động của mình, khi hắn tìm được di động thì phát hiện di động tuy còn pin nhưng dù có gọi ở đâu cũng không thể gọi được.

Sau khi trải qua một loạt chuyện tình, trong lòng Tần Tiêu từ từ có một cảm giác mầu nhiệm, nhưng lại không nói được đó là cái gì.

Nhớ lại giấc mộng lúc trước, Tần Tiêu đột nhiên cảm thấy nó có cna hệ đến chuyện tình quỷ dị này, chẳng lẽ. . .

Tần Tiêu không biết nhớ tới cái gì, băng tốc độ nhanh nhất mặc vào một bộ quần áo, rời khỏi nhà trọ. Hắn muốn đi tìm Giang Nham, hắn phải xác nhận một sự kiện.

Tần Tiêu rất nhanh liền rời khỏi phòng mình, ở trong phòng ngủ của hắn, những cái tách đặt ở đầu giường vẫn còn tí tách chuyển động, nhưng thời gian vẫn là bốn giờ sáng như cũ

Vẫn bàng hoàng, là bởi vì tìm không thấy người có thể dựa vào.

Tần Tiêu vừa đi ra khỏi phòng liền ngây ngẩn cả người, rạng sáng bốn giờ trời vẫn còn rất tối và yên tĩnh, thế giới tối như mực, sương mù dày đặc che phủ hết thảy trước mắt, toà cao ốc cách nhà trọ của hắn không đến mười thước hoàn toàn bị bao trùm trong sương mù, mập mờ không thấy rõ.

Đèn đường ở trong sương mù để lộ ra ánh sáng ảm đạm. Nhìn không thấy mưa, nghe không được thanh âm gì, không khí tràn ngập cái lạnh, hàng rào ẩm ướt, hành lang cũng ướt, sương mù nồng đậm nhẹ hơn so với mưa, nó dừng lại ở mỗi nơi mà gió thổi qua, tẩm ướt những nơi mưa không thể rơi vào.

Chưa từng gặp qua thời tiết hắc ám quỷ dị như vậy, phút chốc làm mất ý định ra ngoài của Tần Tiêu, nhưng khi hắn đang chuẩn bị đi trở về trong phòng thì cửa phòng phía sua hắn vang lên một tiếng, đóng lại.

Hắn kinh hoảng vội vàng mở cửa ra, phát hiện cửa đã khoá thì vội vàng lấy ra chìa khoá, nhưng càng khiến hắn không biết làm sao chính là, chìa khoá không tra vào được, tưởng là tra nhầm chìa khoá liền đổi cái khác, kết quả mỗi một cái chìa khoá đều không dùng được.

Hắn cuối cùng hổn hển dùng sức kéo cửa, nhưng cửa khẩu vẫn như cũ không nhúc nhích, trải qua mấy lần thử, Tần Tiêu cuối cùng bỏ cuộc .

Đứng ở ngoài cửa suy nghĩ một trận, hắn quyết định đi tìm quản lý viên.

Căn phòng quản lý viên ở lầu một, hắn ở tại lầu mười hai rất nhanh liền đi đến trước thang máy, lúc này, thang máy dừng ở lầu một, khi hắn ất nút, số tự của thang máy bắt đầu sáng lên từ 1, dừng lại vài giây,con số 2 mới sáng, cũng lại dùng mấy giây, mới đến số 3. . .

Khi thang máy hiện lên đến số 4 thì, Tần Tiêu cảm giác được không phù hợp .

Thang máy không thể chậm như vậy, hơn nữa mỗi khi đến một lầu liền dừng lại, thật giống như mỗi một tầng lầu đều có người đi vào thang máy.

Thang máy cứ mỗi tầng đều dừng lại như vậy, thời gian cũng mất thêm vài giây, bầu không khí yên tĩnh đến mức hít thở không thông, Tần Tiêu không hiểu tại sao cảm thấy lưng phát lạnh, thật giống như có ai ở trong bóng tối nhìn trộm hắn.

Thang máy càng đến, cảm giác sởn gai ốc càng thêm mãnh liệt.

Khi thang máy cuối cùng dừng lại ở lầu mười một thì Tần Tiêu cảm thấy hô hấp của mình như dừng lại, dùng sức nuốt hạ nước miếng, hắn phát hiện trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.

Đèn số 12 ── đột nhiên sáng. Lòng Tần Tiêu mãnh liệt co rút, hai chân trên mặt đất như không thể động đậy, mắt không tự chủ được gắt gao nhìn thẳng cửa thang máy.

Khi tiếng mở cửa vang lên “đinh”, cảm giác kinh khủng khiến Tần Tiêu sắc mặt trắng bệch dùng tốc độ nhanh nhất chạy về hướng cầu thang, phóng đi xuống lầu.

Mới chạy đến tầng ba, đèn trong cầu thang bỗng nhiên loé lên, Tần Tiêu dừng lại, trong lòng phát hoảng ngẩng đầu nhìn bóng đèn nhấp nháy. .

“! !”

Đột nhiên, bóng đèn cầu thang tắt mất, tức khắc, cầu thang một mảnh hắc ám

Nhìn không thấy phía trước, trong lòng Tần Tiêu càng khẩn trương, đúng lúc hắn do dự nên trở lên lầu hay tiếp tục mò mẫm đi xuống lầu, hắn nghe được cầu thang phía trên truyền đến tiếng bước chân thật nặng

Lạc, lạc, lạc. . . . .

Là thanh âm giày da gẫm lên mặt đất, một tiếng một tiếng, trong bóng tối vô cùng rõ ràng quỷ dị truyền tới

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Tần Tiêu hô hấp cũng càng lúc càng loạn. Khi tiếng bước chân đi vào cầu thang phía trên đầu hắn thì hắn thậm chí toàn thân sợ hãi. Chìa năm ngón tay không thấy được, hắn ngẩng đầu cũng không nhìn thấy người đến là ai, nhưng hắn biết, có người đang nhìn trộm hắn, dùng một ánh mắt khiến người kinh hoảng nhìn hắn

“Lạc

Tiếng bước chân gần ở sau người, Tần Tiêu rõ ràng cảm giác được một cỗ sợ hãi khiến người khác toàn thân cứng ngắc từng chút cắn nuốt ý chí của hắn

“Lạc, lạc. . . . .

Từng bước một, gần, càng gần. . . . .

“Ba ba ba

Tần Tiêu chuyển động, hắn dùng tốc độ chính mình cũng không dám tưởng tượng đi xuống cầu thang

Hắn hoàn toàn không để ý đến nguy hiểm có thể té ngã, hắn phát cuồng chạy xuống lầu, hắn biết, không thể bị đuổi theo, tuyệt đối không thể bị đuổi theo

Có lẽ là vận khí tốt, Tần Tiêu mặc dù chạy trong bóng tối cũng không gặp nguy hiểm gì, cuối cùng hắn bình an chạy tới lầu một

Khi nhìn thấy ánh đèn màu trắng ở lầu một, hắn không khỏi thở ra một hơi

Bóng tối lúc nãy thật khiến hắn hít thở không thông, nghĩ đến tiếng bước chân lúc nãy hắn vẫn còn sợ hãi

Hắn rất nhanh liền đi tới phòng quản lý viên. Từ cửa sổ phòng nhìn vào, hắn nhìn thấy bên trong có ánh sáng, nhưng gọi mấy tiếng cũng không có người trả lời, khi hắn đang đứng trước cửa sổ ngó vào thì hắn nhìn đến một cái bóng theo một cảnh cửa khác trong phòng quản lý viên xuất hiện

Là quản lý viên sao?

Khi hắn đang nghĩ như thế, cái bóng trên mặt đất dừng lại, rồi mới chậm rãi từ trên mặt đất nẩy lên, chậm rãi trở thành hình dạng một người.

Bóng người chậm rãi hướng đến chỗ Tần Tiêu, từ chỗ cái bóng xuất hiện, Tần Tiêu dựa vào ngọn đèn hướng tới gần đó nhìn kỹ, hắn thấy được một đôi mắt dài ở trên người bóng đen.

Hai mắt này vẫn nhìn thẳng Tần Tiêu, rồi hướng về phía hắn từ từ dài ra, dài ra. . .

Bài viết tương tự