Chương 10: Bao nhiêu tiền cho 1 tình yêu

“Anh yêu em không phải vì em là ai mà là anh là ai khi anh bên cạnh em”

– Đã bảo ko đc động đậy mà – Cường khẽ thì thầm bên tai Mai.

Đứng cạnh bờ hồ đầy gió mà Mai chẳng thấy mát thậm chí còn nóng bừng vì cái ôm đầy bất ngờ và vì cái giọng nói ngọt ngào kia.

– Nhưng…nhưng…sao…l ại lại…sao lại ôm ng ười ta?

– Ngại? – Cường ko cười nhưng giọng nói mang tính bỡn cợt nhìn Mai lắp bắp. Chẳng giống lần đầu hắn gặp nó tí nào.

– A..a chêu tôi?

– Ko!

– Thế sao lại…

– Vì thích. – Cường nhìn thẳng vào mắt Mai trả lời dứt khoát.

Mai bất ngờ trước câu nói của Cường. ” Thích ” – Hắn thích nó thật ư?

– Đừng…đừng đùa.

– Ko đùa!

– Nhưng…

– Ko thích?

– Ko phải?

– Thế tại sao?

– Tai tại…tại quá nhanh – Mai cúi mặt xuống 2 tay cọ vào nhau.

Ko thể phủ nhận Mai vui lắm khi nghe hắn nói ” Thích ” nhưng nó thật hi vọng mình sẽ ko bị đem ra chêu đùa. Như thế này chẳng phải quá nhanh cho 1 tình yêu sao.

– Muốn từ từ?

Gật đầu.

– Muốn bắt đầu theo trình tự yêu như những người khác!

-….

– Im lặng là đồng ý rồi nhé!

Mai ngẩng mặt lên nhìn Cường. Đây là câu nói lần đầu tiên nó nói khi đề nghị hắn ngủ với nó. Bây giờ hắn nhắc lại, nghĩa là vẫn còn nhớ.

– Đừng khóc vì cảm động đấy!

Cường khẽ cười khi thấy nét mặt sung sướng, đôi mắt long lanh nước của Mai. Hắn muốn tạm gác thù hận sang 1 bên cho đến khi mọi chuyện rõ ràng, ai đúng ai sai. Đến lúc đấy hắn ko biết mình sẽ làm gì nhưg bây giờ hắn và nó cần 2 chữ ” hạnh phúc ”

– Ai khóc chứ – Mai chỉ muốn độn thổ ngay lúc này.

– Trẻ con – Cường véo má Mai: – Về ngủ thôi. Mai a phải đến cty sớm

Ặc – Mai trợn mắt nhìn hành động của Cường, chỉ chút nữa thôi là con ngươi nó muốn nhả ra khỏi mắt.

– Anh?

– Tất nhiên. Phải thay đổi cách xưng hô – Cường khoác vai nó thản nhiên đi về.

Trước khi Mai vào nhà hắn ko quên tặng nó 1 câu ” ngủ ngon ” hết sức dịu dàng trước mặt phụ huynh.

Trời ạ! Mai vẫn chưa hoàn hồn, từ lúc nào hắn trở lên trơ trẽn chêu đùa người khác thế ko biết.

“ Trong giấc mơ và tình yêu, không có điều gì là không thể ”

***************

Buổi sáng, Mai thức dậy sớm xuống nhà cùng bà Phượng làm đồ ăn. Nó muốn mẹ mình nếm thử tay nghề của mình, mặc dù nó chẳng biết làm gì nhiều.

” Một mùa về rất mới đón em vào trong xinh tươi .

Đón em về viếng thăm chân trời hồng nắng .

Môi trầm tiếng ca làm thơm vườn trăng

Hai mươi em tung tăng cho vui đời .

Em là nụ cười rất mới gió đưa vào xuân chơi vơi .

Có em là thế gian thêm một ngày tháng .

Thêm một tiếng ca để xuân tràn căng

Hai mươi em cho đời một giấc mơ .”

.

Lời bài hát vang lên từ điện thoại. Bà Phượng cầm lên xem ” Cuong called ”

– Mai ơi con có điện thoại.

– Dạ!

Mai chạy lại liếc nhìn màn hình. Quả ko làm nó thất vọng.

– Alô!

– Dậy chưa? – Đầu dây bên kia nhẹ nhàng hỏi.

– Rồi! Đang làm ăn sáng với mẹ.

Mai quay ra nhìn bà Phượng cười toe. Đủ để bà hiểu con gái bà đang vui thế nào.

– Trả lời trống không như thế sao?

– Bình thường vẫn thế mà.

– A hơn e 7t đấy – Cường ngồi trong phòng hop thản nhiên trả lời. Nhân viên của hắn ko ngờ cũng có lúc TGĐ ngọt ngào thế mà lại là giờ họp. Thật ko bình thường.

– Tôi gọi như thế kia quen rồi.

– Tôi? – Cường bắt đầu khó chịu: Nếu e ko nói a sẽ đến nhà e bây giờ.

– Nhà tôi? – Mai ngạc nhiên: Làm gì, ko phải a đang đi làm?

– Phạt vì e ko ngoan.

– Xỳ. Đừng doạ – Mai bĩu môi ko tin hắn dám làm gì trước mặt mẹ.

– Ko tin – Cường gác chân lên bàn: A sẽ hôn e trước mặt mẹ.

OMG! – Các nhân viên trong phòng khẽ thốt lên. Họ nhìn nhau trao đổi ánh mắt: ” Mình ko nghe lầm chứ ”

– Ko đc – Mai la toáng lên: A ko đc làm thế.

Bà Phượng nhíu mày nhìn con gái mình. Ko hiểu nó bị gì.

– Hì. Con xin lỗi vì đã la lên.

– Mẹ e đang ở đấy! Tốt! Ngay bây giờ a sẽ đến.- Cường trả lời trong đầu đang tưởng tượng bộ dạng cuống cuồng của Mai.

– Ko. Đừng mà. – Mai năn nỉ

– Gọi a xưng e thì a sẽ xem xét.

– A ép người khác.

– E ko gọi? A đang ra lấy xe.

– Đừng đừng – Mai ngập ngừng lí nhí: – E .. e gọi…e gọi mà!

Cường hài lòng cười. Nhân viên của hắn đc phen doạ chết khiếp bởi sự thay đổi chóng mặt chỉ trong 1 ngày. TGĐ của họ có khi nào bị chấn thương ở đầu.

– Vậy trưa đến công ty với a.

– Gì nữa – Mai giãy nảy: Thế còn chưa đủ sao?

– Tự đến hay a đón?

– Còn mẹ ở nhà.

– A bảo mẹ a đến chơi với mẹ e rồi.

– Trơ trẽn – Mai lẩm bẩm.

– A nghe thấy e nói.

– Ực – Mai xấu hổ:

– Thế tự đến hay a đón – Cường nhắc lại, ko biết từ bao giờ hắn chịu kiên nhẫn với người khác.

– Grr. Tự đến.

– Đc! Vây a họp tiếp đây.

– Trời đang họp a cũng – Mai chưa kịp nói hết đầu dây bên kia đã ” tút tút “.

Mai đặt mạnh đt sang 1 bên. Đây mà là theo đuổi à, có mà ép buộc thì có. Nó thấy choáng vì sự thay đổi đến chóng mặt của hắn. Quan tâm nhưng vẫn ra lệnh. Đúng là đáng ghét! Đáng ghét!

– Thôi nào con gái. Đàn ông yêu nên ích kỉ vậy đấy.

– Có lúc nào hắn ko ích kỉ đâu chứ mẹ.

– Nhưng con cũng đang rất vui phải ko?

– Mẹ – Mai phụng phịu: – Mẹ chêu con.

– Đc rồi. Làm cơm đi còn đến chỗ Cường.

– Dạ.

Bà Phượng nhìn Mai đầy yêu thương. Mong rằng hạnh phúc này sẽ mãi thuộc về con gái bà. Những gì con gái bà phải chịu trong thời gian qua bà đã biết, vậy nên bà mới ko hỏi. Những kẻ đã làm khổ nó nhất định bà sẽ bắt chúng trả giá.

…….

*****************

Mai bước vào phòng Cường thấy hắn đang chăm chú xem 1 tập ảnh.

– A đang xem gì đấy?

– Ko có gì đâu – Cường cất vội xấp ảnh vào ngăn kéo, đôi đồng tử giãn ra nhìn Mai: – E đến sao ko gọi a.

Mai ko trả lời. Nó lại gần đặt tay lên trán hắn rồi lại sờ vào trán mình.

– Ko nóng, ko lạnh. Vẫn bình thường. Thế sao a ta lại ngọt ngào thế nhỉ? A ta vốn lạnh như tiền cơ mà…bala…bla

– E lẩm bẩm gì thế – Cường thừa biết Mai đang nghĩ cái gì, cả nó cả cty đều nghĩ hắn bị bệnh. Có gì lạ chứ, hắn cũng là con người thôi mà.

– Tôi – Mai ngừng lại khi thấy hắn ko hài lòng: – Sợ a bận.

– Nếu e gọi sai nữa a phạt thật đấy!

– E biết – Mai miễn cưỡng nói, gọi thế này nó cứ thấy ngượng ngượng mồm.

– Dần dần sẽ quen. Giờ đi thôi.

Cường vứt chiếc ao vest sang 1 bên đứng dậy nắm tay Mai đi.

– Đi đâu?

– Chẳng phải e muốn bắt đầu từ những bước đầu tiên?

– À!

Cường cũng chẳng thích thú với việc bắt đầu lại từ đầu như thế này nhưng vì chiều lòng người đẹp hắn đành chấp nhận. Cũng là để hắn làm nhiều việc thật ý nghĩ cho Mai, lỡ có ngày nó biết đc việc mẹ hắn ko có bệnh gì, biết đc việc hắn lừa dối thì nó sẽ nghĩ đến những khoảnh khắc vui vẻ, sự chân thành của hắn mà tha thứ.

– Sao a lại thở dài? Hay…- Mai thầm than có khi nào hắn đổi ý rồi.

– Ko có gì! Đi thôi e.

Cường và Mai vui vẻ ra khỏi công ty mà chẳng để ý có ánh mắt đang dõi theo mình.

…….

Biệt thự nhà ông chủ Đinh:

– Cháu đã gửi xấp ảnh thời cô ta còn làm gái kèm thêm 1 số bức ảnh cô ta ở trên giường – Trâm ngồi đối diện với ông Đinh, môi khẽ nhếch lên.

– Ta ko nghĩ cháu chỉ làm có thế?

– Bác rất hiểu cháu – Trâm cười, 1 nụ cười độc ác: – Hôm nay cháu sẽ tặng cô ta thêm 1 món quà nữa.

– Cháu sẽ làm gì?

– Cháu sẽ ko để cô ta có cơ hội gần gũi với Cường. Cứ 1 lần đi chơi với a ấy là 1 lần cô ta nhận được quà. Bắt đầu, từ từ cô ta sẽ hoảng sợ.

– Đừng để ta thất vọng – Ông Đinh nhẹ nhàng nhưng trong lời nói mang rõ tính chất doạ nạt, cứ như thể chỉ cần sai 1 bước thì người chết sẽ là Trâm chứ ko phải Mai.

– Bác yên tâm. Ko chỉ có bác, cháu mà còn có người khác nữa muốn cô ta phải chết.

– Ồ! Thật thế? – Ông chủ Đinh ngạc nhiên đặt tách trà nhìn Trâm dò xét.

– Phải! Chúng ta sẽ cho cô ta nhẹ nhàng, từ từ chết. – Trâm nhấn mạnh từng câu từng chữ 1.

Vì cái gì? Tiền, tình yêu làm cô ta mờ mắt hay còn vì lí do gì khác.

– Haha – Khá lắm, khá lắm! Ta rất hài lòng về cháu.

Ông ta cũng đang rất tò mò muốn biết ai muốn nó chết. Cứ chém giết lẫn nhau, ông ta sẽ cổ vũ và là người đc lợi nhất bởi hơn ai hết ông ta biết rõ chỉ cần động vào người của Cường kẻ đó sẽ nhận hậu quả đau đớn hơn cả chết. Hắn tha cho ông ta 1 lần nhưng chắc chắn ko có lần thứ 2.

1 tiếng sau:

– Này – Mai giật tay áo Cường.

– A ko phải là ” Này ”

– A Cường – Mai liếc xéo hắn: – Đc chưa?

– Tốt! – Cường gật gù hài lòng: – E muốn gì?

– E muốn đạp vịt.

– Đc! Về nhà a sẽ cho e đạp.

– Sao lại về nhà? Ở nhà đâu có hồ bơi và vịt? Với lại mình đang ở công viên mà.

– Ở nhà có bể bơi đấy thôi – Cường thích thú xem phản ứng của Mai.

– Thế a lấy đâu ra vịt?

– A sẽ làm vịt cho e đạp – Cường cố nén cười nhìn Mai. Ở cùng với nó hắn thật sự muốn cười cả ngày, muốn sống đúng bản chất bên trong chứ ko phải cái bề ngoài lạnh lẽo dùng để đối phó với người khác.

– Sao a lại làm vịt – Mai tò mò rồi giật mình : – A…đầu óc a nghĩ linh tinh – Mai lườm Cường. Rõ ràng hắn có ý chêu chọc nó.

– Phì! A chỉ đùa thôi.

Mai ngây thơ nhìn Cường như trẻ con thấy kẹo. Hắn đang cười, đôi mắt tà mị nheo lại, đôi môi mỏng cong lên. Ông trời thật bất công khi để hắn đẹp như thế.

– Đẹp trai thật! – Sau 1 hồi ngẩn ngơ nó đã thốt ra 1 câu mà ngay sau 1s khiến nó hối hận, muốn chui xuống đất.

– Có vẻ như e rất ” mê ” a – Cường cúi xuống sát mặt Mai.

– C òn…còn l âu…còn…

– Nào! Đi đạp vịt thôi, ko từ giờ đến mai e cũng ko thốt ra đc 1 câu. – Hắn sải bước thật nhanh như thể đứng lại sẽ bị ăn đòn.

– A – Mại giậm chân đi theo Cường: – Đồ quá đáng!

Câu nói vừa thoát ra khỏi mồm Mai thì

” Pằng ” – tiếng súng vang lên.

Đạn đc bắn ra dĩ nhiên sẽ có người nhận nó.

Mọi người nhốn nháo bỏ chạy cùng với tiếng hét ầm ĩ khi nghe tiếng súng. Có kẻ cả gan nổ súng giữa ban ngày ban mặt lại là ở cái thủ đô đông nghịt người này thì tên đó chẳng phải vừa. Có trời mới biết kẻ ấy có nổ súng lần nữa. Vậy nên chạy là thượng sách!

Mai thấy ” đau, buốt ” – Nó khuỵ xuống với đôi chân đang chảy máu.

– A…a Cường! Chân e…

– Mai! Mai – Cường vội vã chạy lại chỗ Mai. Lẽ ra hắn ko nên đi trước, chân nó chảy nhiều máu quá.

– E đau – Mai run rẩy, nó chưa kịp oà khóc vì đau thì đã ngất đi vì quá sợ hãi.

– Đừng sợ! Đừng sợ, ko sao. A đưa e đến bệnh viện. – Cường bế xốc nó lên chạy ra xe.

1 tên áo đen bịt măt, tay cầm khẩu súng lướt qua người hắn và nó nhẹ nhàng:

– ” Đây mới chỉ là bắt đầu”.

Bệnh viện Hữu Nghị:

– Cậu nhớ điều tra kĩ cho tôi. Chắc chắn việc này có liên quan đến ông ta. – Cường ngồi ngoài phòng bệnh của Mai gọi điện cho Nam.

– A yên tâm. E sẽ nhanh chóng cho a kết quả.

– Được rồi. Cứ thế đi.

Cường tắt điện thoại, bàn tay nắm chặt. Hắn nhât định ko để chuyện cũ lặp lại 1 lần nữa, nhất là với Mai. Dù cho là người yêu hay kẻ thù thì cũng ko ai có quyền làm tổn thương nó.

– Có kẻ cố tình muốn hại con bé.

Bà Phượng từ trong phòng bệnh của con gái mình đi ra.

– Bác! – Cường đứng dậy cúi đầu: – Cháu xin lỗi vì đã để chuyện xảy ra như thế này.

1 con người cao ngạo như Cường lại biết cúi đầu xin lỗi người khác chứng tỏ tình cảm của hắn đối với con gái bà ko hề nhỏ.

– Chuyện này cũng ko hẳn là lỗi ở cậu. Chúng đã muốn thì con bé khó tránh khỏi.

– Cháu đã cho người đi làm rõ việc này rồi ạ.

– Chúng đã bắt đầu hành động. – Đôi mắt bà đanh lại: – Tôi sẽ ko tha. Nhường nhịn như thế là quá đủ rồi.

– Sao ạ? – Cường nhìn bà Phượng, ko lẽ bà biết chuyện gì. Hắn cảm nhận đc bà là 1 người phụ nữ hiền lành nhưng ko đơn giản chút nào.

Bà Phượng chép miệng định nói gì thì có điện thoai.

– Cái gì? Các cậu làm ăn kiểu gì thế?

Cường ko biết đầu dây bên kia nói gì chỉ nghe bà Phượng quát lên:

– Đưa cậu chủ đến nơi tôi bảo. Tôi sẽ đến đó ngay.

Như chợt nhớ ra điều gì bà Phượng quay lại nắm chặt tay Cường.

– Tôi có việc rât quan trọng phải đi bây giờ. Hãy chăm sóc con bé giúp tôi.

– Có chuyện gì cháu có thể giúp ko?

– Lát nữa người của tôi sẽ đến đây, cậu hãy cùng họ trông chừng con bé. Bây giờ nó rất ko an toàn. Tôi nói thế cậu hiểu rồi chứ.

Bà Phượng vừa quay đầu đi thì Cường cũng vào trong phòng với Mai. Chắc chắn có chuyện gì đó, nếu ko mẹ Mai đã ko lo lắng như thế, bà liên tục dặn hắn ko đc để ai làm hại nó.

– A…a C ường..A Cường!

– Mai! – Cường bật dậy nắm tay nó: – E thấy trong người thế nào rồi? Có đau ở đâu ko? Để a gọi bác sĩ.

– Đừng đi – Mai níu tay Cường.

– Sao vậy Mai? E đau ở đâu? – Cường khẩn trương hỏi Mai.

Mai nhìn quanh phòng, đôi lông mày nhíu lại:

– Đây là …bệnh viện? E ở đây từ lúc nào?

– Từ hôm qua, e đã ngủ hơn 1 ngày.

Mai lắc lắc đầu: – E nhớ lúc e với a đang ở công viên…đang ở công viên thì có tiếng súng…tiếng súng. Rồi sau đó…sau đó e cảm thấy đau ở chân. Ko lẽ…ko lẽ…

– Đc rồi! Đc rồi! E đừng nghĩ nữa.

– Ko lẽ e bị trúng đạn thật – Mai nhìn xuống cái chân của mình rồi lại rưng rưng nhìn Cường.

– Đó chỉ do băng đảng đánh nhau bắn nhầm phải e thôi. – Hắn cố nói dối để trấn an nó.

– Nhưng…nhưng e rất sợ. Cảm giác lúc ấy đau lắm, đau lắm. Huhu- Tự nhiên Mai oà khóc làm hắn bối rối.

– Đừng sợ, có a ở đây rồi – Cường khẽ đỡ Mai dậy ôm nó vào lòng. Có lẽ nó vẫn còn hoảng sợ, nếu biết đc có người muốn giết nó ko biết nó sẽ ra sao.

– Băng đảng thanh toán nhau sao lại bắn nhầm phải e? Hay là… Hay người ta muốn giết e. – Nghĩ đến đây Mai khóc to hơn:

– E ko muốn, ko muốn chết. Còn nhiều điều e chưa làm.

– Ngoan nào! Ngoan nào! Chỉ là nhầm lẫn thôi mà e – Cường nhẹ nhàng lau nước mắt cho Mai.

– Huhu. Thật ko a hay a nói dối e.

– Ngoan! A ko nói dối e – Cường hôn nhẹ lên tóc Mai: – Nếu có cũng chỉ muốn tốt cho e!

– Hức hức. A bảo sao cơ?

Cường nâng mặt Mai lên nhìn thẳng vào mắt nó:

– A bảo a yêu…

– Hức…yêu..hức…yêu gì? – Mai quẹt nước mắt.

Cạch – Cường chưa nói hết câu thì cửa phòng bệnh mở ra.

– Ơ Ơ! Ối chết! E rất rất sr – Nga đứng ở cửa cố làm bộ mặt xin lỗi để tránh cái nhìn toé lửa của ông a họ. Cái tật ko bao giờ chịu gõ cửa của cô lại tái diễn.

– C…c Nga – Mai ngượng ngùng đẩy Cường ra rồi quay sang mỉm cười với Nga.

– Hì. A Cường mẹ a kêu a ra ngoài cửa có tí việc- Nga nhìn hắn cười trừ lần nữa: – Tại e lo cho Mai quá nên mới chạy tuột vào phòng bệnh.

Cường lừ Nga, mất hết cả cơ hội ngọt ngào. Hắn chưa bao giờ cưng chiều ai, phải nói rằng từ lúc theo đuổi Mai hắn đã cố trơ mặt tỏ ra bình thường nhưng thực chất ko phải như thế. Khó khăn lắm mới có cơ hội mà Nga lại phá đám.

– Tự ý vào thì cứ đứng đấy!

– Ơ kìa a – Mai khẽ nhắc nhở Cường.

– C nga, vào đây ngồi đi c.

– Nhưng mà c…c – Nga dùng ánh mắt cún con nhìn Cường. Thật là cô ko có cố ý mà ông a họ cứ gườm gườm thế kia.

– A Cường – Mai véo nhẹ vào tay hắn.

– A biết rồi. E ở đây nói chuyện với Nga. A ra ngoài gặp mẹ.

Đi ngang qua Nga hắn vẫn ko quên trợn mắt 1 cái làm cô nàng giật nảy mình.

Nga thở phào nhẹ nhõm đặt bó hoà với túi quà lên bàn.

– Phù! Thật đáng sợ.

– C Nga đừng giận a Cường nhé – Mai ngượng ngịu nhìn a Nga.

– C quen rồi. Thế e sao rồi?

Nga kéo ghế lại gần giường bệnh của Mai.

– Chắc vẫn còn thuốc tê nên e chưa thấy đau ạ.

– Ừ vậy cố gắng nghỉ ngơi. Mà đúng là cái lũ mất dậy. Thanh toán lẫn nhau thì đi chỗ khác lại bắn nhầm phải người ta làm chi. Bla…blaa.

Nga đc dịp tra tấn lỗ tai của Mai để trả thù Cường đã nạt cô. Hắn mà biết chắc cô sẽ ko song.

Ngoài cửa phòng Cường và bà Dung đang nói chuyện với nhau

– Bà Phượng mới chỉ biết chuyện ta ko bị bệnh thôi còn những chuyện kia thì chưa biết. Vì chồng bà ấy mât vì căn bệnh u não nên bà ấy biết chắc ta ko có bệnh.

– Bà ấy nói gì? – Cường trùng mắt xuống. Hắn ko muốn Mai biết chuyện gì vào lúc này.

– Con yên tâm. Ta đã đưa ra đc lí do thuyết phục đc mẹ của Mai. Hơn nữa ta đồng ý giúp bà ấy 1 việc để chuộc lỗi.

– Việc gì ạ?

– Sau này con sẽ biết – Bà Dung thở dài: – Mẹ của Mai sẽ cho con thời gian thành thật với con bé.

– Con hiểu và có lẽ con ko thể trả thù tiếp. Cảm giác nhìn cô ây đau đớn, những giọt nước mắt lăn dài trên má làm con vô cùng khó chịu. Với con cô ấy vẫn như ngày đầu tiên.

-….

– Ta sẽ qua nước ngoài 1 thời gian.

– Sao ạ?

– Để làm giúp mẹ của Mai 1 việc. Hơn nữa thời gian 1 tháng sắp hết, nếu ta ở lại con bé sẽ nghi ngờ. Hãy nói với nó rằng ta ra nước ngoài điều trị để kéo dài sự sống.

Bà Dung nhìn Cường cười hiền:

– Con bé rất đáng thương, con hãy chăm sóc nó thật tốt. Ta luôn mong con hạnh phúc và ta nghĩ ” bà ấy ” cũng vây.

Chập tối Cường cho Mai ăn cháo song thì nhận được điện thoại của Nam. Hắn gọi Nga đến trông nó, dặn vệ sĩ canh chừng rồi vội vã rời đi.

Cường cho xe chạy hết vận tốc trên đại lộ Thăng Long để đến quẩn thể biệt thự ngoại ô Country house.

30p sau hắn có mặt tại 1 ngôi biệt thự khá lớn mang phong cách Mỹ. Khuôn viên sân vườn được đầu tư kỹ lưỡng và sắp đặt khéo léo mang tới một không gian xanh tràn ngập. Khu chiếu nghỉ của biệt thự hướng ra sân cỏ xanh mướt, ra cánh đồng ngút ngát, lối vào nhà được trang trí bởi những khóm hoa rực rỡ khoe sắc. Thật là bắt măt và ngôi biệt thự này chắc chắn ko phải lả của 1 người tầm thường.

– A Cường! – Nam và 1 tốp người đưng trước cửa biệt thự cúi đầu chào khi thấy hắn đến.

– Mọi người làm tốt lắm! – Cường quay sang Nam: – Cậu vào trong với tôi còn mọi người ở đây đợi. Cần tôi sẽ gọi.

– Thưa a…

– Yên tâm! Có Nam đi cùng tôi rồi.

– Vâng – Cả nhóm đồng thanh.

Cường và Nam bước vào nhà. 1 người đàn ông ngoài 50 ngồi trên ghế vẻ mặt ko hài lòng nhìn hắn.

– Con làm thế là có ý gì?

– Tôi mới cần hỏi ông câu đấy – Cường thản nhiên ngồi xuống vắt chân lên bàn mặc dù hắn đang sôi máu với người đàn ông trước mặt.

– Thái độ đấy là gì? Con cho người đến phá rối nhà cha mình, bắt hết vệ sĩ của ta lại là sao – Người đàn ông hằn học.

– Hừ! – Cường cười mỉa: – Giờ tôi mới biết ngoài tài buôn lậu ông còn có biệt tài giả ngơ rất giỏi.

– HỖN XƯỢC – Ông Đinh đứng dậy cố tỏ ra mình ko biết gì: – Mày dám nói với cha mình như thế?

– Tại sao ko? Tôi còn có thể cho nổ tung cả cái biệt thự này, chôn vùi tất cả những cái gì thuộc về ông vì ông chẳng là cái gì hết nhất là khi ông động vào ” cô ấy ” – Cường nhấn mạnh từng chữ 1.

– Mày dám

Ngay sau câu nói 1 khẩu súng Colt M1911 chĩa thẳng vào đầu ông chủ Đinh.

– Tiến thêm 1 bước tới chỗ a Cường ông sẽ đc thử nó ngay lập tức – Nhẹ nhàng nhưng đầy đe doạ. Nam lôi khẩu súng trong túi quần của ông ta ra: – Có vẻ súng của tôi nhanh hơn ông?

– Đc…đc rồi – Ông ta lùi lại: – Người trong nhà có gì từ từ nói.

– Tôi đã nhắc nhở ông 1 lần. Ông có thể làm thế với mẹ tôi vì khi ấy tôi chưa đủ khôn còn bây giờ tôi đã đủ sức để giết ông.

– Chuyện đó con hãy nghe ta nói – Hơn ai hết ông Đinh biết rõ mình cần phải nhẹ nhàng với hắn.

– ĐỪNG ĐỤNG VÀO NGƯỜI CON GÁI CỦA TÔI – Cường căm phẫn nhìn bố mình – 1 con ác quỷ máu lạnh sẵn sàng giết chết những ai cản đường ông ta.

– Ta…ta chỉ muốn tốt cho con. Con bé đó…nó…

– IM ĐI! – Cường hét lên, đôi mắt đỏ ngầu: – ĐỪNG TƯỞNG TÔI KO BIẾT CHUYỆN XẢY RA 4 NĂM TRƯỚC. ÔNG MUỐN GIẾT CÔ ẤY VÌ SỢ CÓ LÚC CÔ ẤY SẼ BIẾT ÔNG LÀ BỐ TÔI MÀ NÓI RA TẤT CẢ.

Ông Đinh run rẩy nhìn đứa con trước mặt. Hắn đã biết chuyên ấy, vậy mạng sống…mạng sống của ông.

– Tôi ko giết ông vì đấy là mong muốn cuối cùng mẹ để lại cho tôi.

– Con à…chuyện đó…ko như con…

– Tôi yêu mẹ nhưng cũng yêu cô ấy. Nếu ông dám động vào cô ấy 1 lần nữa thì tôi ko chắc mình có thực hiện đc lời hứa với mẹ nữa ko.

Cường quay đầu bỏ đi. Hắn căm thù dòng máu đang chảy trong người mình. 1 nửa dòng máu của ác quỷ – 1 điều ko bao giờ có thể thay đổi: ” Ông ta là cha ruột của hắn “.

– Đừng tự đưa mình vào chỗ chết vì cái thời của ông trong xã hội này đã chấm dứt – Là câu nói cuối cùng của Nam trước khi bỏ đi theo Cường.

Cường về bệnh viên. Hắn chạy đến đến bên giường ôm chầm lấy Mai mà chẳng đế ý đến người trong phòng. Nga mỉm cười lặng lẽ ra ngoài.

– A xin lỗi! Xin lỗi e – Cường gục đầu lền vai nó.

Mai ngac nhiên nhìn Cường rồi chuyển sang lo lắng

– A Cường! Có chuyện gì…

– Đừng nói gì? Để a ôm e, ôm e như thế này.

Chuyện gì ư? Cường đã biết đc sự thật, sự thật của 4 năm trước Mai bi ép làm những điều tồi tê nhất, sống 1 cuộc sống đau đớn. Thế mà hắn đã luôn căm thù nó, căm thù người con gái đầu tiên làm hắn rung động. Giá như hắn có thể tin vào cảm giác lần đầu tiên hắn gặp Mai lúc nó 16t thì mọi chuyện sẽ ko xảy ra như thế này. Hắn đã ko phải dằn vặt đến thế.

– Hãy tha thứ cho a! A ko bao giờ muốn làm e tổn thương.

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *