“cô đâu rồi? ra đây đi!” chạy một hồi không thấy nó đâu, nhỏ hot girl hét toáng lên.

“này! Cô đã làm gì Trang Thư hả?” hắn xông lên, nắm chặt vai nhỏ, bàn tay hắn dùng lực mạnh đến nỗi khiến nhỏ phải nhăn mặt đau đớn.

Nhưng rồi nhỏ lại khóc.

“Khoa! Cậu đây rồi!” nhỏ ôm hắn.

Hắn không khiêm nhường, mạnh tay đẩy nhỏ ra khiến nhỏ ngã xuống đất. Đôi mắt nhỏ tức giận nhìn hắn.

“thái độ vậy là sao? Nên nhớ cậu là bạn trai của mình!”

Hắn lơ đi, tiếp tục nhìn quanh tìm nó, nhưng khi nghe nhỏ nói đến từ ‘bạn trai’ , hắn cười khẩy, nói với giọng châm chọc.

“bạn trai? Tôi không biết cô giả ngu hay ngốc thật đây? Cô phải nhìn biểu hiện để đoán ý tôi chứ, tôi vốn không xem cô là bạn gái!”

“là vì con nhỏ đó?”

“không! Là vì ngay từ đầu, cô không hề là bạn gái của tôi, và nếu có thì cũng chỉ trong một giây!” hắn nói, miệng nhếch lên, “để tôi nói cho cô biết nhé, nếu tôi đã từng đồng ý làm bạn trai cô, thì tin tôi đi, một giây sau đó, là tôi đã ngầm chia tay rồi”.

Nói xong hắn tiếp tục chạy đi tìm nó, tâm trạng đang bao trùm hắn là sự tức giận! Trang Thư của hắn, người mà lâu lắm hắn mới gặp được…đã bỏ chạy! hắn không nhớ đến hình ảnh mạnh mẽ của cô nàng khi lần đầu tiên hắn gặp ở quán bar, hắn không nhớ cô ấy đã trừng trị tên say kia như thế nào! Hắn chỉ đọng trong đầu một cô gái hiền hòa dễ vỡ khi cầm cây kẹo bông gòn ngọt mịn, chỉ nhớ từng hành động thật nhẹ nhàng của cô ấy. và giờ đây, cậu đổ hoàn toàn lỗi cho nhỏ hot girl, chắc chắn Trang Thư đã bị nhỏ đó hăm dọa đến mức phải bỏ chạy!

“chết tiệt!” hắn dậm chân, xong tiếp tục tìm kiếm trong vô vọng.

nhỏ hot girl vẫn ngồi đó, đôi chân mềm nhũn, nhỏ hoàn toàn không thể đứng dậy được, đôi môi nhỏ run, rồi chìm đắm trong nước mắt. tại sao hắn lạnh lùng như vậy? tại sao lại đối xử với nhỏ như vậy?

Trang Thư? con bé kia tên Trang Thư? nhỏ khẽ nhíu mày…cảm giác…cái tên này quen quen!

Còn về nó, để an tâm, nó khẽ ló đầu ra, quả là 2 người kia đã chạy mất hút trong bóng tối.

“sao cậu lại ở đây?” nó nhìn Lâm, thắc mắc.

“tôi ngủ từ chiều, lúc tỉnh dậy thì đã tối” Lâm gãi đầu, nhìn mặt cậu đúng là vẫn còn vẻ mơ màng ngủ.

“vậy tại sao biết tôi mà cậu cứu chứ?” nó thốt lên đến mức kinh ngạc.

Lâm khẽ lắc lắc cái đầu, ngủ tiếp sao được khi phải nghe cái giọng the thé của cô nàng hot girl kia, và rồi…cậu khẽ liếc nó, xong dùng tay vuốt mặt che đi gương mặt đỏ ửng…ngủ sao được khi nhìn thấy nó trong bộ dạng này? Chỉ mới vừa nãy thôi, cậu còn ôm nó trong lòng, thân hình nhỏ nhắn đó, cậu chỉ muốn như vậy mãi, chỉ muốn ôm thật chặt, nhưng rồi cậu không dám, nếu vậy cô ta sẽ ngất mất.

Nó thì quýnh quáng, cứ thò đầu ra nhìn về phía 2 người kia, bọn họ đang làm gì nhỉ? Liệu có phát hiện ra nó không? Rồi nó lại nhìn về phía Lâm, sao đó gương mặt cắt không còn giọt máu.

Lâm mặc bộ đồng phục với cái áo trắng tinh khá rộng so với thân hình cậu, nhưng thứ khiến nó sợ hãi lại là khung cảnh phía sau! Nếu ban ngày, cảnh tượng nơi đây đẹp đẽ là thế, thì bây giờ, nó lại trở nên ma quái một cách kì dị. Ánh trăng mờ nhạt, những tán cây trên cao rít theo tiếng gió, bóng đen chúng di chuyển trên nền trời tối tăm, những áng mây dần trôi qua, nhưng trong mắt nó chúng lại được nhân lên thành những bóng ma trắng biết bay.

Nó run bần bật, không nói gì liền chui vào lòng của Lâm. Hành động đó khiến Lâm sững người, đến khi cảm nhận được sự run rẩy của nó cậu mới khẽ đặt tay lên lưng nó.

“cậu…đưa tui ra khỏi đây đi…làm ơn đi! Chỗ này ghê quá!” nó lắp bắp, thân hình nó càng cố rúc trong lòng Lâm.

Lâm không nói gì, cánh tay siết nó chặt hơn, vô tình điều này làm nó cảm thấy một chút an toàn, rồi cậu gần như nhấc bổng nó, bước ra khỏi những tán cây rậm rạp kia. Nó nhắm nghiền mắt, nó cảm giác không khí xung quanh rất lạnh lẽo, nhưng chỉ khi trong vòng tay Lâm, nó thấy một sự ấm áp nào đó vây quanh, nó không biết, nhưng nó mừng vì điều đó khiến nó đỡ sợ đi một chút.

Khi nó mở mắt, cũng là lúc nó nhận ra mình đang ở trong một căn phòng. Nó chỉ biết đây là phòng VIP vì cách bài trí ở đây, nhưng chắc chắn không phải phòng của nó. Chắc đây là phòng của Lâm, nó đoán vậy. Không kiêng nể gì, nó tháo đôi giày cao gót, ngã phịch lên cái giường êm trước mắt mà quên mất rằng mình đang mặt váy phồng.

Lâm đứng ngay đó, chứng kiến hết, liền ngượng chín cả mặt, nhưng cậu vẫn lầm lũi, không nói gì, ngồi lên cửa sổ. bên ngoài bữa tiệc vẫn náo nhiệt, mặc cho ở đây không gian im ắng đến lạ thường.

Cậu mím môi, cậu không muốn đưa mắt nhìn nó, nhưng cậu không cưỡng lại được. nó đang nằm trên giường của cậu, thật ngọt ngào. Đôi mắt nhắm, có lẽ cô ta đang cố ngủ, rồi cánh tay đang đặt lên cái chăn mà cậu vẫn đắp hằng đêm, rồi hương thơm của nó sẽ đọng lại nơi đấy, rồi hương thơm ấy sẽ lại khiến con tim cậu xáo trộn.

Lâm cúi đầu, hướng mắt xuống sàn nhà.

Một khoảng lặng đáng sợ.

Chết…lỡ yêu rồi, làm sao đây ? – chương 36

Cậu nhíu mày, không sao ngăn được đôi chân đang tiến về nó, không ngăn được đôi mắt cứ nhìn nó chằm chằm. trời ơi! Cậu điên mất! sai lầm khi dẫn nó về phòng, nhưng khi đó, cậu không còn nơi nào khác để dẫn nó đi trốn. khó khăn lắm cậu mới dừng bước, cậu dùng hết can đảm để chạy vào phòng tắm.

Khóa trái cửa thật chặt, cậu cúi xuống bồn rửa mặt, không ngừng tóe nước lên mặt để được tỉnh táo.

Nhìn mình qua gương, chưa bao giờ cậu thấy mặt mình đỏ đến vây, đôi mắt đó chưa bao giờ khao khát đến vậy, cậu thở dốc, xém chút nữa là làm chuyện có lỗi với nó. một thứ cảm giác tội lỗi bao trùm cậu, khiến cậu gục xuống, chỉ mong nó đứng ngay trước mặt để được xin lỗi nó.

Nhưng có một điều không thể sửa chữa được nữa…cậu yêu nó thật rồi!

Rồi cậu lại nhìn mình trong gương.

Cậu…sẽ bảo vệ nó, chắc chắn là vậy!

“cộc cộc cộc!”

“cậu ở trong đó à?” tiếng nó thì thào ở ngoài cánh cửa.

Lâm liền nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mở cửa bước ra ngoài. Nhìn thấy Lâm, nó liền cảm thấy hơi ngượng, sau đó quay mặt đi chỗ khác nói.

“cậu cho tôi mượn đồ mặc được không? Tôi cần phải về phòng với thân phận là Hải…nên…”

“không sao! Tôi đi lấy cho cô” Lâm nói, nhưng tim cậu lại nhói…hằng đêm nó vẫn ở chung phòng với cậu ta! Có gì chắc chắn hắn không làm gì nó không? Chỉ vừa rồi thôi, cậu còn có ý nghĩa điên rồ với nó, liệu hắn sẽ không làm vậy nếu biết nó là con gái?

“sao cô…tôi đã biết cô là con gái…liệu sẽ an toàn hơn khi cô ở chung với tôi?” Lâm đề nghị, tay vẫn giả vờ lục lọi trong tủ đồ một bộ đồ cho nó.

“nhưng…tôi cần phải tiếp cận cậu ta để…trả thù…” nó nói dối!

Chắc chắn là nói dối, nó còn sững người vì câu nói dối khi nãy! Chẳng phải từ lâu đã biết ý định trả thù tiêu tan rồi sao? Vậy…sao vẫn phải ở chung phòng với hắn nhỉ? Nó ngơ mặt, nhưng lại nở nụ cười để che đi sự lúng túng đó…nó không thể nghĩ ra được lí do nào khiến nó muốn tiếp tục ở chung phòng với hắn cả!

“tôi hiểu mà” ,Lâm tiến về nó, đưa ra một bộ đồ,” cô thay đi, bộ váy này cứ để đây, tôi sẽ giấu giúp cô”.

Nó mỉm cười thật tươi, quả là may mắn khi trong tình cảnh này lại gặp một người tốt như Lâm. Nó khẽ cảm ơn, rồi cũng cầm bộ đồ tiến về phòng tắm.

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *