Thấy Nhi không phản ứng gì, Minh khẽ nới lỏng tay nó ra rồi vòng 1 tay qua đầu, kéo nó lại gần hắn.
Tim Nhi vẫn cứ đập liên hồi.
Làm như vậy chẳng khác nào lừa dối anh Hải, lừa dối cả Quỳnh.
Người đầu tiên nó quen là Hải nhưng Minh lại là người cướp đi nụ hôn đầu đời mà nó ráng gìn giữ suốt gần 18 năm qua ( nó chưa đủ 18 tuổi).
Nhưng làm sao đây, lúc này, nó không muốn đẩy con người này ra…

Tài & Hải chạy tới cánh đồng hoang nhưng vì mấy cái cây $%@$# che mắt nên không nhìn thấy ngôi nhà. May thay Tài thấy mấy quả xoài rơi vương *** ở chỗ gốc cây mà hồi nãy Nhi & Minh chạy vội nên làm rơi. Đến chỗ cái cây, 2 tên cùng chạy về phía ngôi nhà mà không chần chừ, chạy mà không ngớt gọi tên:
-Nhi? Minh?
Nhi giật mình khi nghe giọng Hải, nó dám chắc là Minh cũng nghe thấy nếu không thì chặt đầu nó ra mà đá banh cũng được. Nhưng tại sao Minh vẫn không chịu rời bỏ môi nó, có khi nào hắn cố tình làm thế để cho anh Hải thấy? Nhi càng hốt hoảng khi tiếng Hải ngày càng gần mà nó lại không tài nào đẩy Minh ra được. Liều mạng nó cắn vào môi Minh, lập tức hắn bỏ nó ra liền. Nó bối rối nhìn Minh, mặt đỏ như trái cà chua rồi đứng phắt dậy, chạy ra ngoài cửa, gọi to:
-Anh Hải, em ở đây.
Nó vui mừng khi thấy Tài & Hải đang chạy đến mặc cho Minh với cái mặt handsome lạnh tê người ở sau.
” Tại sao…tại sao lúc nào cậu cũng chỉ có anh Hải thôi chứ???? ”

Hải chạy tới ôm chầm lấy Nhi:
-Có biết mọi người lo lắm không hả?
Nhi đẩy Hải ra:
-Em xin lỗi nhưng mà…Sao người anh ướt thế?
-Thì anh với Tài dầm mưa đi kiếm 2 đứa.
Nhi quay sang tài:
-Vậy mau về thôi, coi chừng bị cảm.
Rồi Hải khoác tay lên vai Nhi đi ra, trước đó nó không quên lén nhìn Minh, mặt nó bất giác đỏ ửng lên, tim thì không nghe lời chủ, môi nó còn có cảm giác âm ấm…
Tài nhìn Minh không nói gì rồi cũng chạy tới khoác tay lên bờ vai bên kia của Nhi, nở 1 nụ cười chết muỗi ( vì py giờ chỉ có mý con muỗi pay wa pay lại thui chứ hok có người để mà chết):
-Xin lỗi nhé, lần sau tôi sẽ không để cho cậu đi đâu.
-Không có lần sau đâu.- Nhi nhìn Tài oán rủa.
HẢi nhăn mặt hất tay Tài ra khỏi Nhi:
-Ai cho mày đụng vào Nhi hả?
-Nhi là của anh sao?- Tài lại lấy tay để lên vai Nhi.
-Anh mày là bạn trai của Nhi mà.-Hất tay tài xuống.
-Thì em cũng là bạn trai của Nhi mà.-Để tay lên.
-Cái gì chứ?-hất tay xuống + nổi sùng.
-Ừ thì là bạn nhưng em là con trai nên được gọi là bạn trai.-Đặt tay lên.
-Nhưng anh mày chưa cho phép.-Hất xuống.
-Nhưng em thì cho.-đặt lên.
-Ai cho hả?-hất xuống.
-ĐIẾC TAI QUÁ.-Nhi nổi đóa khi 2 thằng con trai cứ bốp qua chát lại bên tai nó.
Tài & Hải kênh mặt nhìn nhau, cả 2 cùng khoác tay lên vai Nhi, vừa đi vừa liếc mắt trao dao găm.
Nhi lấy tay dập lên tráng mình 1 cái, thở dài chán nản:
-Ôi trời.
Cứ như thế, 1 bức tranh tối thui trong đó có 2 chàng trai cao hơn 1m80 khoác tay đi 2 bên 1 cô nàng cao chưa tới 1m60. Nhìn cứ như là 2 người cha dắt con đi dạo. Và bứa tranh đó không quên 1 người đang lặng lẽ đi sau với chiều cao không kém 2 chàng kia -anh chàng mặt lạnh & có chút khó chịu đút 2 tay vào túi quần.

Về tới nhà tự nhiên ở đâu ra bu quanh nguyên 1 nùi hỏi thăm tùm lum tùm la y như bị bắt cóc an toàn trở về hông bằng. Minh thì bỏ ngoài tai những lời đó, hắn lạnh lùng đi thẳng vào trong, Quỳnh chạy theo, chợt Tài nhìn Nhi chăm chú:
-Này, môi cậu sao bị chảy máu vậy?
-Huh?
Nhi đưa tay lên sờ môi, đúng là máu nhưng không phải của nó.
-Này, anh với Tài vào tắm rửa đi, coi chừng ngấm nước mưa cảm bây giờ.
Nhi nhìn Hải nói rồi cũng chạy vào trong, ngồi bệt lên giường, suy ngẫm lại những gì Minh nói, thật sự bây giờ nó không biết phải làm sao. Ở bên Minh nó chợt có một cảm giác rất lạ, hy vọng là không phải nó thích Minh….

Quỳnh theo Minh ra tới vườn rau.
Minh múc nước ở cái lu gần đó rửa chân:
-Có chuyện gì mà theo tôi?
-Cậu có chuyện gì hả?
Quỳnh khẽ hỏi, đáp lại nó là 1 sự lạnh hơn đá:
-Không liên quan đến cậu.
-Tôi là bạn gái cậu mà cậu nói không liên quan là sao?
Minh khựng lại 1 giây rồi nói tiếp:
-Vào ngủ đi.
-Không.
-Vậy ở đây chịu lạnh đi.
Minh toan đi thì bị Quỳnh níu lại:
-Sao cậu lại như thế với tôi chứ?
-Muốn biết à?
Quỳnh gật đầu.
Minh gạt tay Quỳnh đang nắm tay mình:
-Cậu từng hỏi tôi là tôi thích Nhi đúng không? Vậy thì giờ tôi trả lời nhé…
Quỳnh im lặng, nó bết Minh sẽ nói gì mà.
-…đúng, tôi thích Nhi đấy, rất thích…
Sự thẳng thắn của Minh làm tim nó đau gấp bội:
-Ý cậu là bây giờ mình…chia tay?
Minh không nói gì, vẫn lạnh như cục nước đá.
-Cậu tự ý quen tôi rồi bây giờ lại tự quyết định chia tay sao?
-….
-Cậu…tưởng tôi dễ dàng chia tay như vậy sao? Không có chuyện đó đâu.

Dưới ánh trăng vàng, trên khóe mắt Quỳnh có cái gì đó long lanh, nó bước thẳng vào trong nhà, vừa đi vừa quệt nước mắt đang lăn trên má…
Minh đứng yên, hắn có thể nói ra những lời phũ phàng đó sao? Hắn đã làm tổn thương người bạn thân của Nhi mà Nhi chẳng phải đang quen với người anh kết nghĩa của hắn ư? Hắn cảm thấy mệt mỏi…nhưng hắn vẫn tự nhủ sẽ giành lại Nhi từ anh Hải, mặc dù làm như thế là không được.

Quỳnh ngồi bên ngoài hiên nhà, ở nông thôn nên không khí cũng dịu mát và yên tĩnh hơn thành phố, chỉ có điều là nhiều muỗi. Nó ngước nhìn lên bầu trời, ngăn không cho nước mắt mình chảy tiếp.
Hải từ sau đi tới, thấy thế liền hỏi:
-Em sao vậy?
Quỳnh lau vội dòng nước mắt:
-Sao anh lại ra đây?
-Hóng mát thôi, mà…sao lại khóc?
-Không có gì, anh…còn nhớ chuyện em nói hồi chiều chứ?
-…

—–
-Không ngờ anh em mình phải đi kiếm củi mới ghê chứ.-Quỳnh lau mồ hôi nhễ nhại trên trán.
-…
-Anh Hải.
-Kiếm lẹ đi, ở đó mà lải nhải.-Hải vẫn hì hục bên đống cây khô.
-Anh buồn vì không được đi với Nhi hả?
-…
-Này, với Nhi thì anh ngọt ngào bao nhiêu, sao với em anh lại lạnh như vậy hả?
-Vậy em có buồn khi không được đi với Minh không?
Quỳnh khựng lại, nó chợt nhìn sang Hải, nó đang suy nghĩ không biết có nên nói chuyện Minh thích Nhi cho Hải biết không.
-Sao nhìn ghê vậy? Anh bết anh đẹp trai rồi nhưng cứ nhìn như thế Minh ghen đấy.
Quỳnh nở 1 nụ cười nhạt nhưng không thể che lấp đi vẻ đẹp mỏng manh của nó:
-Minh…sẽ không ghen đâu.
-Huh?
-….
-Em nói vậy là sao?- Sự tò mò lên tới não khiến Hải không chịu được.
-Minh…không thích em.
-Hả? Giỡn sao?
-Minh thích người khác rồi…
-Uầy, đừng giỡn thế chứ.
-Thật đấy, người Minh thích anh cũng biết đó.
-Vậy là thật hả? Ai thế?
-Nhi!
HẢi làm rơi hết đống củi trên tay.
Không tự dưng gì mà Quỳnh lại nói cho Hải, đơn giản chỉ là nó cũng muốn Hải tham gia vào chuyện này tách Nhi và Minh ra.
-Em nói sao?
Hải hỏi lại, Quỳnh đáp:
-Minh thích Nhi, vì thế anh hãy giữ Nhi chặt vào nhé…
-….
——-

-Ý em nói là chuyện Minh thích Nhi?-Hải hỏi, khuôn mặt buồn thấy rõ.
-Minh muốn chia tay…nhưng em không chịu, em không để mất cậu ấy dễ dàng như vậy được. Anh cũng đừng bao giờ từ bỏ Nhi nhé.
-Anh không biết mình có giữ nổi Nhi không. Anh biết ngay từ đầu Nhi không thích anh…
-Vậy…tại sao….?-Quỳnh bàng hoàng hỏi, nếu như Nhi cũng không thích anh Hải thì Nhi & Minh sẽ sớm có tình cảm với nhau mất, điều này làm Quỳnh lo hơn gấp trăm ngàn lần.
-Anh cũng không biết tại sao Nhi lại quen anh nữa, lúc đó anh cũng không ngờ luôn mà, nhưng anh luôn tự nói rằng sẽ làm cho cô ấy thích anh…
-Vậy thì anh hãy cố làm mọi cách để Nhi thích anh đi, nếu không em sợ…
Hải đứng phắt dậy, xoa đầu Quỳnh & đi vào nhà:
-Điều em sợ cũng là điều anh sợ đấy. Đối mặt với sự thật mất Nhi, cứ nghĩ đền điều đó là anh không chịu được.

Nhi thấy Minh đi vào nhà, nó không biết đối mặt làm sao với hắn, nó cúi xuống vờ như đang làm 1 điều gì đó. Minh thấy thế cũng không nhìn Nhi làm gì, có lẽ hắn đang giận vì chuyện hồi nãy, chuyện Nhi không để ý đến cảm giác của hắn. Hắn định đi ra thì Nhi lên tiếng:
-Xin lỗi…
Minh quay lại nhìn Nhi nhưng nó vẫn cắm đầu xuống mà không ngước lên.
-Chuyện gì?-Minh hỏi.
-Vì đã cắn cậu…chảy máu…
Giờ này Minh mới sờ lên môi, thấy rát thật, hắn khẽ nở 1 nụ cười vì thấy Nhi quan tâm đến hắn….

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *