Sáng hôm sau….

Say khi đánh zzz tới giờ ra chơi, vì cái bụng nó biểu tình nên Nhi phải tỉnh dậy để tới hành trình đi ăn.

Nó đi được tới cửa thì gặp Quỳnh.
Nhi định đi ngang qua Quỳnh thì Quỳnh lên tiếng:
-Tao nói chuyện với mày 1 chút được không?
-Tao không rảnh. – nó lạnh lùng đáp rồi lướt ngang qua Quỳnh.
Bỗng Quỳnh nói lớn lên:
-Tao sẽ chuyển trường.
Nhi khựng lại, Quỳnh tiến lại gần nó:
-Tao sẽ theo ba mẹ ra Hà Nội học.
-Thì sao?
-Trước khi đi tao…muốn xin lỗi mày vì những chuyện đã gây ra cho mày.
Nó không nói gì.
-Tao muốn mày tha thứ cho tao, được chứ?
-Nếu tao nói không? – vẫn cái giọng lạnh lùng ấy.
quỳnh cúi gằm mặt xuống đất, khẽ cười nhạt nhưng 1 giọt nước mắt lại vô tình rơi xuống;
-Cũng không sao, dù sao tao cũng chỉ muốn xin lỗi mày thôi & tao muốn nói…khi ra Hà Nội rồi…tao sẽ nhớ đến tụi bay.
Rồi Quỳnh quay người đi về phía trước, Nhi nhìn theo.

Tại cănteen.
Nhi cứ nhìn chằm chằm vào ổ bánh mì mà không ăn, Linh thấy thế liền huơ huơ tay trước mặt nó:
-Mày sao thế?
-Sao là sao? – vẫn ngồi im không nhúc nhích.
-Sao không ăn đi mà thẫn thờ gì thế?
Nhi ngước mặt lên nhìn Linh rồi nhìn Hoa ( không nhìn 3 tên kia nhá bà con mặc dù ngồi chung bàn ):
-Con Quỳnh vừa nói chuyện với tao.
-Nó nói gì? – Hoa.
-NBo1 xin lỗi tao vì những chuyện đã làm với tao và…nó nói sẽ chuyển ra Hà Nội.
-Gì? – 2 đứa bạn của nó đồng thanh.
-Tao không biết phải làm sao nữa.
-Có lẽ cậu nên tha thứ cho cậu ta đi. – Tài bỗng lên tiếng.
Nhi nhìn sang Tài:
-Nên không?
Tài gật đầu, Nhi nhìn sang 2 đứa bạn nó cũng khẽ gật đầu và nó cũng khẽ cười, dù sao đi nữa thì những gì Quỳnh làm với nó cũng chẳng có gì nghiêm trọng cả.

Bỗng nó có điện thoại.
-Anh Hải à?
+…
Không biết Hải nói gì mà Nhi chợt bật cười.
Minh bỗng đứng phắt dậy, lạnh lùng:
-Tao lên lớp trước đây.
Hắn đi ngang qua Nhi mà không nhìn nó lấy 1 cái, Nhi nhăn mặt nhìn theo chả hiểu gì cả rồi nó chợt nhìn xuống Hoa, hình như con bạn nó đang có chút buồn…

Ra về….
Xe của thư kí nhà Quỳnh đang đợi nó trước cổng.
Tài xế mở cửa xe cho nó.
Quỳnh chưa lên xe vội, nó quay đầu lại nhìn trường lần cuối, khẽ lăn 1 hàng nước mắt.
Nó bước lên xe, chợt…
-Quỳnh!
Quỳnh vội chạy ra khỏi xe, trước mặt nó là 3 đứa bạn thân.
-Đi vui vẻ nhé! – Nhi cất tiếng.
-MÀy tha thứ cho tao chứ?
Nhi gật đầu, Quỳnh ôm lấy nó, lại khóc, thấy thế HOa và Linh cũng đi tới ôm lấy 2 đứa bạn, cũng khóc.
Tất cả đều khóc, riêng Nhi nó chả thể nào khóc nổi.
-Giữ liên lạc nhé.
Quỳnh buông tụi bạn ra, nước mắt tèm nhem. Nó bước vào xe, đầu vẫn nhìn tụi bạn không ngớt mặc dù xe đã chạy được 1 đoạn xa.
Nhi, Hoa & Linh nhìn theo, lòng buồn vì không được nhìn thấy con bạn mỗi ngày nữa.
-Buồn quá.
-Ừ!

Hôm nay như thường lệ, nó bắt xe buýt về nhà, lòng vẫn buồn khó tả.
Nó định lôi diện thoại ra nghe nhạc thì nó chợt phát hiện kế bên nó là 1 chàng trai rất quen.
-Chào bà chị. – tên ngồi kế nó khẽ vẫy tay chào.
Nó cười trừ:
-Haha…chào!
Nó quay mặt sang chỗ khác, mặt nhăn nhó ” đúng là xui xẻo mà ”
Bảo giật ngay điện thoại trên tay nó, nó quya lại:
-Gì thế?
Hắn không nói gì, bấm số gì đấy rồi lại lôi điện thoại của hắn ra:
-Vậy là tôi có số của bà chị rồi nhé!
Nó giật điện thoại lại thô lỗ ” đúng là điên ”
-Con bồ cậu đâu.
Nó cắm earphone vào tai, hỏi.
-Bỏ rồi.
Nó quay phắt sang nhìn hắn:
-Đẹp thế mà bỏ hả?
-Làm gì mà bà chị ngạc nhiên thế, trước giờ tôi phải đá nhiều đứa như thế rồi.
Nhi nhắm mắt lại “Thứ lăng nhăng khó ưa ”
Hắn tỉnh bơ lấy 1 sợi dây trên tai Nhi gắn vào tai hắn.
Nhi không nói gì, chỉ liếc hắn như muốn ăn thịt.

Tới trạm gần nhà nó, nó định xuống thì Bảo nắm tay nó lại:
-Đi đâu thế?
-Về nhà chứ đi đâu? Hỏi hay nhỉ.
-Ai cho?
Nhi ngờ người ” hơ còn có vụ đó nữa hả? ”
-Bỏ…bỏ ra.
Hắn kéo Nhi gồi lại xuống ghế.
Xe chạy tiếp, Nhi chỉ biết trố mắt nhìn mà không biết gì cả.
Tên Bảo lên tiếng:
-BÀ chị đi đây với tôi 1 tí.
-Đi đâu chứ? – nó gằn giọng.
-Đừng khó chịu như thế, đi rồi biết.
” Grừ ta sẽ giết mi vào 1 ngày nào đó, chứ không phải hôm nay”

Hắn lôi Nhi tới trước 1 tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố, Nhi tự nghĩ ssao nãy giờ lại ngoan ngoãn cho hắn lôi đi thế nhỉ?
Bỗng nó chợt nhận ra sao cái tòa nhà này quen thế?
Hắn kéo Nhi vào thang máy, bấm tầng số 9. Nó lại thấy quen nữa nè.
Rồi cả 2 dừng lại trước cái số nhà 903.
Nhi há hốc mồm bắt đầu nhớ lại ” là nhà cảu tên Minh mà ”
-Cậu…đưa tôi tới đây làm gì? – nó hoảng hốt hỏi.
-Tới nhà anh trai tôi ăn cơm.
” Anh trai? Khoan đã…Trần Huy Bảo…Trần Huy Minh…ơ…ơ…không lẽ….”
Cạch.
Tiếng cửa mở ra, nó ngơ ngác nhìn người đứng trước mặt nó cũng đang giống nó:
-Trần…Trần…Huy Minh!

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *