Triều Mỹ An đứng đợi cô, vẻ mặt vui thích.
Cô đột nhiên nhớ ra cái gì đó, liền quay lại hỏi:
– Hôm qua GS Lý có nói gì đó mà lớp kia 3 người, cậu có đoán đc là ai ko?
Cô lắc đầu đáp:
-Ko nghĩ ra.

Triều Mỹ An cũng ko nói gì vẻ như suy tư.
Cô lần đầu tiên nhìn thấy Triều Mỹ An suy nghĩ về một vấn đề nào khác ngoài anh Prince.

Cô vẫn đang nghĩ tới bữa tối nay. He he. Hổng biết có món gì ta?
Hí ha hí hửng, cô vừa nhảy chân sáo về nhà, vừa hát líu lo…..

***

Bữa cơm tối hôm ấy, cô ko được ăn gì hết và phải ôm bụng đói đi ngủ.
Prince ốm.
Ba đi vắng.

…………….

Sáng hôm sau chỉ mình cô đi vì Triều Mỹ An phải ở nhà chăm sóc Prince.
Cô lắc đầu ngán ngẩm……….

****

Đúng như dự đoán, GS Lý hỏi cô:
-Cô gái còn lại đâu?
-An có việc bận đột xuất, ko đến được.

GS Lý suy nghĩ một chút rồi đáp:
-Thôi được. Em lên xe đi. Cô vào lấy chút đồ.

Trên xe bus đã có 3 người.
Một trong hai người con trai có mái tóc nhuộm màu trắng, khuyên tai màu bạc phản chiếu làm khuôn mặt anh ta sáng lên. Anh ta có đôi mắt đen láy, và điệu bộ rất hờ hững.

Người con trai còn lại đang nhắm mắt, tai nghe nhạc, khuôn mặt phảng phất nét lãng tử…….

Người con gái thì ngồi tầng ghê cuối cùng, cô ấy ko nhìn đi đâu hết mà chiếu ánh mắt thẳng vào cô.

Đông Thy mỉm cười, chào to:
-Chào các bạn,

Chàng trai mắt đen quay lại nhìn cô một lúc rồi quay đi tựa như sự tồn tại của cô chẳng đáng là bao.
Chàng trai kia thì đến một cái quay đầu cũng ko có, lắm lúc cô nghĩ anh ta liệu có bị chập dây thần kinh nào ko nữa………..

-Chào cô. Tôi là Hứa Quy. Còn cô?- Cô gái ngồi ghế cuối thân thiện nói.
-Đông Thy. – Cô lại mỉm cười lần nữa với Hứa Quy.

Lát sau, GS trở về đem theo một tập tài liệu lớn……………..

*******

Hóa ra cô gái tên Hứa Quy đó cũng ko lạnh lùng tí nào. Cô ấy nghịch ngợm và quậy phá ngang ngửa cô…………..

Hứa Quy liếc nhìn chàng trai mắt đen rồi nói với cô:
-Anh ta tên là Trịnh Túc. Tính cách thất thường mưa nắng lắm cơ. Còn anh còn lại, là Điển Hoàng. Ít nói nhưng mà tốt bụng lắm.

Cô nháy mắt:
-Hai người này ngủ cả rồi. Tụi mình kiếm trò chơi đi.
-Hị hị. OK. Có sáng kiến gì ko?
-Có. Có chớ.

…………..

Gió hiu hiu thổi, GS Lý quay xuống nói:
-Đến nơi rồi mấy em. Chúng ta xuống nào.
GS vội vàng ôm tập tài liệu xuống, để mặc 4 đứa học trò loay hoay xếp va ly.

Cô và Hứa Quy lén cười và cẩn thận đi xuống………

Lát sau, Trịnh Túc mơ màng tỉnh dậy, giơ tay xoa mớ tóc rối, anh bước sang định gọi Điển Hoàng dậy cùng đi thì có cái gì trơn nhớt trượt trượt dưới chân, chẳng mấy chốc mà tiếng động ầm ầm vang lên…….

“Rập……. Rầm”

…………

GS Lý nghe tiếng động lớn vội vàng kéo cô với Hứa Quy chạy tới chỗ xe…..
Cô lén thì thầm:
-Sao mà dộng ầm ầm dữ vậy ta?
– Hí hí. Đâu biết đâu. Chỉ có “Tí” dầu ăn thôi mà……….

………..

Lúc 3 người phụ nữ bước đến thì thấy một cảnh tượng khó quên……
Hai người đàn ông đang……. Hôn nhau. Người ngồi trên ghế thì tròn cả mắt ngố như con ếch, người còn lại thì ngã chồng lên người kia…… Và…….

GS Lý lắc đầu quay mặt đi.
Tuy Trịnh Túc và Điển Hoàng ko đẹp được như hotboy này nọ nhưng cũng được coi là đẹp trai………

-Hai em à, có gì lần sau đừng kinh động mọi người như thế nhé.- Nói xong câu ấy, GS bỏ đi, bà có vẻ rất bất ngờ lắm.

Riêng Hứa Quy và cô thì khúc khích cười.
Trịnh Túc nhìn Hứa Quy đe dọa:
-Em được lắm. Anh biết là em đấy nhé. Còn lôi cả người mới vào nữa.
– Anh chưa thấy cô ấy show độ quậy đâu………..

Trịnh Túc nhíu mày, hỏi cô:
-Trên mặt tôi có gì hay sao mà em cứ nhìn tôi vậy?
Cô bụm miệng cười, kéo tay Trịnh Túc đi xuống KTX.
Trên đường ai cũng nhìn anh khiến anh chột dạ.

Cô kéo anh đến một phòng trọ rồi chỉ vào phòng tắm:
-Anh vào đấy coi đi………..
Trịnh Túc nhìn trong gương mà ko nhận ra nữa.
Ai dám lấy bút màu vẽ tùm lum lên mặt anh thế này, thật ko ra sao, định lấy nước rửa thì bên ngoài có tiếng nói:
-Anh ơi, phòng tắm đó ko có nước đâu. Nó vừa hỏng vài h trước anh ạ. Anh đi thêm vài dãy nữa là sẽ có nước đấy.

Liếc cô cái sắc lẻm, Trịnh Túc xăm xăm bước đi.

…………

Lại nói đến Điển Hoàng, anh ngồi đơ như tượng, vẫn chưa hết shock……
Lát sau, anh giữ lấy tay Hứa Quy, lay lay:
-Em nói ko phải sự thật giúp anh. Làm ơn đi em……..
-……. Phì…. Ha ha……
-Em cười cái gì? Nụ hôn đầu đời của anh đó………. Nụ hôn đầu đời của anh trao cho thằng bạn thân…….

Hứa Quy khó khăn lắm mới nhịn cười được:
-Tại anh đó….. Lúc nãy cứ “làm dáng” trước người mới, h thì hay rồi……..
-Hức hức…….. – Điển Hoàng đau khổ.
-Sao anh có vẻ nghiêm trọng vậy chứ?- Hứa Quy hỏi lại.

Điển Hoàng nhăn nhó:
-Bữa nay, tên hotboy trường K cũng đến. Hắn nổi tiếng lạnh lùg, vừa chuyển đến trường K hơn một tháng mà đã nổi như cồn rồi.
– Thì sao?- Hứa Quy hỏi một câu rất dễ khiến ngta nổi điên.

Điển Hoàng đáp:
-Vấn đề là anh đã cược sẽ “cua” được nhỏ người yêu của nó, bây h môi thì sưng vù, mặt mày thế này còn gì để mà “cua” chớ……..
-Hứ.

Cô tình cờ nghe được………..
Không hiểu sao khi nghe đến chữ “nổi tiếng lạnh lùng”, cô bất giác thấy tim mình lỗi nhịp.
Có lẽ cô nghĩ quá nhiều.
Mẫu người lạnh lùng thì ở đâu mà không có chứ……

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *