CHƯƠNG MƯỜI BẢY: Bùm! Tôi có bạn trai rồi!

Tôi cảm thấy “ĐÙNG” một tiếng, đầu óc mình trở nên ong ong u u, rối loạn đến mức mặt đất dưới chân dường như đang chao đảo.

– “Bạn…bạn gái????”

Hán Khanh lại khoanh tay, đứng thẳng người, ánh nắng cuối chiều bao bọc lấy thân hình kiêu hãnh và thẳng tắp đó, tạo nên một khung cảnh đẹp như phim thần thoại.

– “Thừa lời, chẳng lẽ cậu muốn làm bạn trai tôi?” Một làn gió tinh quái chợt luồn qua mái tóc đen nhánh, mềm mại của hắn, làm nó khẽ lay động, mang theo nét gì đó ngỗ ngược.

– “Nhưng nhưng nhưng, cậu vừa nói Bội Di gì đó là vợ chưa cưới của cậu, sao có thể…” Tôi líu cả lưỡi, mồ hôi bắt đầu xuất hiện từng giọt to tướng trên mặt.

Hắn lại đưa tay lên cào mái tóc mình như một cậu nhóc khó chịu, và chỉ có tôi, chỉ có kẻ loạn óc như tôi mới thấy hành động đó là cuốn hút đến khóc thét. >_< – “ Đó chính là lý do. Tôi không có cảm tình với Bội Di, vì vậy, cần có cậu làm bạn gái hờ để cô ấy tự nguyện rút lui.” Hán Khanh điềm tĩnh giải thích, khuôn mặt vẫn lơ đãng như thể đang bàn luận về loại quần yêu thích của hắn. Tôi cật lực chùi mồ hôi, Hán Khanh cậu đúng là có bản lĩnh bắt cá nhiều tay, đầu tiên là Phi Long, sau đó là cô vợ chưa cưới Bội Di, tiếp đến nữa là tôi, sau này chắc chắn cậu sẽ bị đánh ghen đến thân tàn ma dại!!! = = Như đọc được suy nghĩ của tôi, hắn lại cất giọng đều đều: – “ Yên tâm, tôi vốn không có hứng thú với trò chơi tình tay ba, thật sự không có thời gian. Chỉ có đám đàn bà con gái các cậu cứ như đám ruồi nhặng bâu lấy tôi, phiền phức khôn tả.” – “ Nói vậy, chắc cậu tự nhận thấy bản thân mình có sức hút tương đối giống một bãi phân nhỉ?” Tôi dài giọng. Hán Khanh: “……” Thế nào, Hán Khanh, tiếp tục dương dương tự đắc đi chứ, chúng tôi là ruồi nhặng, chúng tôi đương nhiên thích bâu nhất chỉ có thể là cái thứ mất vệ sinh đó thôi, cậu còn gì để nói không? @_@ Chợt nhận thấy hắn đang bắt đầu có triệu chứng lên cơn nhồi máu cơ tim, tôi lật đật chuyển đề tài. – “ Khụ, chúng ta đang nói về cái gì ấy nhỉ, à, cậu muốn tôi làm bạn gái hờ? Người đẹp trai như cậu, hô một tiếng là con gái ùn ùn phi tới, tại sao nhất thiết phải là tôi?” – “Bởi vì trong một thoả thuận làm ăn, cả hai bên đều phải bị ràng buộc bởi vật chất cụ thể, chẳng hạn như cậu đang nợ tôi mười lăm triệu. Còn những cô gái khác, hoàn toàn là mang tính tình cảm, rất dễ lâm vào hoàn cảnh đi-thì-dở-mà-ở-cũng-không-xong!” Hắn lạnh lùng giải thích. Tôi gục gặc đầu, bắt đầu suy nghĩ. – “ Với lại, chỉ có cậu là đủ tiêu chuẩn làm bạn gái một bãi phân như tôi thôi.” Hắn lại tàn nhẫn bổ sung. Thiện tai, Hán Khanh cậu đúng là thù dai quá đi… – “ Thế nào, làm bạn gái tôi một tháng nhé?” Hắn sốt ruột hỏi. Haizz, lúc nãy quả thật tôi có suy nghĩ linh tinh, mơ mộng đủ thứ, rốt cuộc mèo vẫn hoàn mèo, Hán Khanh vẫn là Hán Khanh, hắn đúng là lý trí đến vô cảm. Sao đột nhiên, cảm thấy thất vọng. Không lẽ nào, tại sao tôi phải thất vọng chứ? Lạ lùng. – “ Này, mười lăm triệu cho ba mươi ngày, vị chi mỗi ngày năm trăm nghìn, tiền công như vậy là quá cao rồi. Lâu lâu tôi sẽ sắm ít đồ cho cậu, được chưa? Nếu Bội Di bỏ cuộc sớm hơn quãng thời gian đó, tôi sẵn sàng giải thoát cho cậu. Còn không đồng ý thì đưa tiền đây!” Hắn đột ngột tuôn một tràng Cậu nghĩ tôi là đồ mặt dày đến mức chấp nhận làm bạn gái cậu chỉ vì một đôi giày rách ư, vậy thì cậu nghĩ đúng rồi đấy, trong vòng một tháng, tôi sẽ cho cậu sống không bằng chết, tán gia bại sản, kakaka!!! Tôi nhe răng cười toe toét, khí thế vỗ vỗ vai hắn, hùng dũng nói: – “ Ô kê con gà đen. Tôi đồng ý. Thoả thuận xong! ” Sau đó tung tăng cầm cặp tót thẳng về nhà. —– Nắng chiều thẫn thờ nhảy nhót trên vỉa hè —- Đáng tiếc, cô gái vừa quay lưng đi hoàn toàn không nhìn thấy nét cười ấm áp của chàng trai lúc nãy còn lạnh lùng đó. Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, chàng trai ấy đứng ngây ngốc nhìn theo cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn nơi chân trời. Tối. Ăn cơm xong, tôi phi thẳng lên lầu. Sau một hồi vật vã lăn lộn với mớ bài tập khổng lồ, tôi bật máy tính, buồn chán vào Yahoo! Messenger. Í, có lời mời kết bạn mới? “Hán Khanh muốn thêm bạn vào danh sách bạn bè.” Lúc sáng hắn có hỏi địa chỉ yahoo của tôi, thì ra là vậy. Do dự một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng nhấn nút “đồng ý”. “ Bạn bè [Hán Khanh] đã online.” Hiện giờ danh sách bạn bè của tôi bị bao phủ bởi một màu xám xịt thê lương, chỉ có nick của gã chết dẫm nào đó là vẫn phát sáng nhấp nháy như đang trêu chọc, tôi bực mình! BUZZ! Một khung hội thoại màu xám đen đơn giản đột ngột nhảy lên màn hình! Là Hán Khanh? Hán Khanh: “ Bạn gái yêu quý ơi….” Tôi gửi lại một icon ói mửa hoành tráng. Hán Khanh: “ Ói rồi à? Vậy chừng nào sinh?” Du Du Thần Thông (tôi chứ ai ^^) : “ Cậu có tin tôi cho cái mặt bảnh trai của cậu làm quen với đôi dép Lào của tôi không?” Hán Khanh: “ Dép khủng long, bổn thiếu gia ta không thèm.” Du Du Thần Thông: “……” Im lặng vài phút, bên kia tiếp tục nói. Hán Khanh: “ Du Du Thần Thông? Tên với chả họ, kì quái chết đi được, phải là Du Du Thần Kinh mới đúng!” Mô phật, cái tên này ngoài đời vừa nghiêm nghị vừa lạnh lùng, tại sao trên thế giới ảo hắn ta mồm mép kinh khủng đến thế? = = Trong đầu tôi chợt bay qua một từ kinh điển: Lộ bản chất… Hán Khanh: “ Chơi Doodle không?” Mặt tôi nghệt ra như một trái bí đỏ. Du Du Thần Thông: “ Doodle là cái mốc xì gì?” Hán Khanh: “ Đúng là đồ não phẳng. Để tôi bật lên đã.” Vài phút sau, tôi đã hiểu thế nào là “Doodle”. Đó là một trò chơi vẽ tranh online trên yahoo, bạn dùng chuột vung vẩy vẽ vời nhăng nhít, người đang nói chuyện với bạn đương nhiên cũng đồng thời nhìn thấy cái hình ảnh đáng xấu hổ đó. >_< Tôi thấy trò này căn bản là na ná trò “Bé tập vẽ” dành cho các em mẫu giáo. = = Lúc này, Hán Khanh đã dùng chuột nguệch ngoạc được một bãi vàng vàng nâu nâu trên màn hình, điểm xuyết vài đốm đốm đo đỏ xanh xanh. Rải rác đó đây còn một nhúm gì đó màu đen đen… >o< Hán Khanh: “ Cái gì đây?” Kèm theo đó là một cái mặt cười. Du Du Thần Thông: “ Á á Hán Khanh cậu đúng là đồ mất vệ sinh, thô bỉ, vô văn hoá!! Xoá ngay xoá ngay!” Im lặng vài giây. Hán Khanh: “ Có đầu óc cậu mới là thô bỉ ấy! Cái này là mì Ý Spaghetti!” Tôi trợn mắt nhìn cái ờ, cái đống bắt mắt trên màn hình, bất giác không lạnh mà run. Hán Khanh, nếu cậu gọi cái đám này là mì Ý thì Picasso phải đội mồ sống dậy tát vào mặt cậu mất thôi. = = Trình độ hội hoạ của tên này, căn bản là vô phương cứu chữa. Hán Khanh: “ Đến lượt cậu.” Tôi bặm môi, tự hỏi bản thân vì sao giờ này lại ngồi đây chơi trò chơi dành cho trẻ mẫu giáo với kẻ mà tôi ghét nhất quả đất như thế này, rốt cuộc vẫn là không trả lời được. Cuối cùng, tôi hạ quyết tâm, lấy màu hồng quậy một cục thù lù trên màn hình, sau đó hào hứng hỏi: Du Du Thần Thông: “ Cái này là cái chi?” Hán Khanh: “ Nếu tôi đoán không lầm thì, đó là miếng kẹo cao su mà ai đó đã ịn lên ghế tôi lúc trước, cậu nhớ dai cái sự kiện đó ghê nhỉ?” Tôi sặc, sao sao sao hắn biết??? = = Cái đó, hắn nhận ra cái đống hồng hồng đó là kẹo cao su ư? >_< Hán Khanh rốt cuộc cậu có phải là người Trái đất không? Hán Khanh: “ Không phải tôi thông minh đâu, tại vì cậu quá đần thôi.” Du Du Thần Thông: “ Không được, bàn lúc nãy không tính! Làm lại!” Hán Khanh gửi một icon ngạo mạn, bình tĩnh “được” một tiếng. Tôi hí hửng vẽ một bãi tròn xoe màu trắng trên màn hình, sau đó lấy màu vàng nâu chấm hai chấm ở giữa, cuối cùng lấy màu đen bôi bôi phết phết. Hán Khanh: “ Chân dung tôi đâu có xấu đến mức đó!” Tôi câm lặng. Sau một hồi “Doodle chiến”, rốt cuộc tôi vẫn thua tên quái nhân đó. Những thứ nhăng nhít hắn vẽ còn ghê rợn hơn một em bé lớp Mầm, báo hại mắt tôi muốn lòi hết ra ngoài. Ngược lại, những sự vật mà tôi “nghiêm túc” sáng tác lại bị hắn đoán trúng, dù ngoài miệng phủ nhận oai oái, nhưng thật sự tôi càng lúc càng sợ cái tên thiếu gia mắc dịch đó. >_< Nói gì thì nói, buổi tối hôm nay, vui thật đấy, lâu lắm rồi tôi mới quậy thoải mái như vậy. Hán Khanh: “ Tôi phải out rồi, tạm biệt.” Sau đó không kịp để tôi ừ hử gì, hắn biến mất. Bỏ lại tôi trơ trọi với màn hình xám xịt, cô đơn. Ức chế quá, tôi phải xả stress thôi, phải xả thôi!!! ——- Tư gia nhà họ Mai —– – “ Đừng chen lấn, đừng xô đẩy!” Ông quản gia gắt lên nho nhỏ. Đám gia nhân trong nhà đang tụ tập ngoài cửa phòng của Hán Khanh, người thì kiễng chân, kẻ lại dán sát người xuống sàn nhà như thằn lằn, bát nháo không thể tả. Bác bảo vệ tội nghiệp bị hai anh vệ sĩ đè sắp tắt thở, phều phào nói: – “ Tiên sư chúng mày, ông đây sắp dẹp ruột mà chết rồi, làm ơn dịch sang một chút!” Bà bếp bực bội cốc đầu bác, thì thầm nho nhỏ: – “ Im lặng, cậu chủ mà ra thì chết hết cả lũ!” Cô gia nhân thở phì phò, mồ hôi ròng ròng trên mặt, thì thào hỏi: – “ Ông quản gia, tình hình trong đó sao rồi?” – “ Cậu chủ vẫn ngồi xoa cằm cười ngốc nghếch, tư thế đó đã giữ được năm phút rồi!” Hai anh vệ sĩ nhìn nhau cười nhăn nhở, cô gia nhân nhìn bà bếp cười nhăn nhở, bác quản gia nhìn anh làm vườn cười nhăn nhở. Một đám gia nhân nhăn nhở đang đứng trước cửa phòng cậu chủ mình cười nhăn nhở. >_<

Ông quản gia tiếp tục kiễng chân, dán sát mắt vào khe hở ngay cửa phòng, rì rầm:

– “ Từ lúc cậu chủ bắt đầu ngồi vào máy tính đã cười như thế rồi. Lúc nãy cậu chủ còn dựa hẳn vào ghế, nhìn cái màn hình một cách dịu dàng, chu choa ta nói nhìn cậu đáng yêu dễ sợ!”

– “ Tình hình này rõ ràng là cảm nắng ai đó mất rồi. Chúng ta chuẩn bị đón cô chủ mới về là vừa.” Bà bếp xoa tay hứng khởi nói.

Bác bảo vệ đáng thương vẫn nằm bẹp dưới sàn, lèm bèm vừa đủ nghe:

– “ Cái đám này đúng là rỗi hơi, nhiều chuyện phát ớn…”

– “ Thế chứ ai vừa nghe phong thanh tin cậu chủ đang chat với người yêu thì lập tức phóng đến đây ấy nhỉ?” Anh làm vườn khinh bỉ cắt ngang.

Bác bảo vệ: “……”

– “ Ê, gượm đã. Sao bây giờ khuôn mặt cậu chủ nhìn…kinh dị quá! Cậu ý nhìn màn hình như muốn ăn tươi nuốt sống kìa!!!” Bác quản gia bất thần kêu lên.

– “ Cái gì??” Mọi người đồng thanh, đương nhiên là với âm lượng siêu nhỏ.

Bác bảo vệ cười chế giễu:

– “ Thấy chưa, tôi đã nói…”

BỐP!

Bà bếp đột ngột tung chưởng, một phát hạ gục bác bảo vệ.

Mọi người âm thầm vỗ tay.
—– Trong phòng —-

Hán Khanh căm hận nhìn lên màn hình, co nắm đấm chặt đến mức tay hắn hằn lên những đường gân xanh dữ dội.

Kẻ Mộng Du, Kẻ Mộng Du, Kẻ Mộng Du,…

Vừa out yahoo xong, định lên mạng tìm vài bài trắc nghiệm Toán, hắn đã nhận được thông báo khẩn cấp từ hệ thống bảo vệ, Kẻ Mộng Du lại hành động rồi, sao quái đản vậy, hôm nay y đâu có hẹn trước??

Đã vậy, chẳng hiểu y cài cái loại vi rút khủng long bò sát gì mà mỗi lần Hán Khanh truy cập vào hệ thống, một bầy vịt khó coi chẳng hiểu từ đâu nhảy ra thành đàn, kèm theo tiếng kêu quạc quạc hết sức cà chớn!

Tường lửa đã bị phá sập.

Toi rồi, hắn hoàn toàn chưa chuẩn bị gì cả!

Hệ thống lưu dữ liệu lúc này đầy ắp những vịt là vịt, con thì bơi, con thì nằm ngửa, có con lại đẻ trứng!!!

Hán Khanh nổ đom đóm mắt.

Cái tên hacker này không chỉ giỏi, mà còn biến thái!

Hắn hận bản thân đã có chút lơ là. Lần trước cả hai hoà, nên không nghĩ Kẻ Mộng Du lại bất ngờ phản công như thế.

Chuông điện thoại đột ngột rú lên dồn dập.

Hán Khanh vuốt mặt bất lực, sau đó cầm lấy điện thoại, bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói trầm trầm đáng sợ của ba hắn:

– “ Khanh, con lên hệ thống dữ liệu tập đoàn nhanh đi. Ở trên đó toàn là….”

– “….vịt.” Hắn cáu tiết bổ sung.

Đột nhiên, ba hắn phì ra một tiếng cười khoái chí.

– “ Ba…” Hắn sững sờ. Đừng nói ông sốc quá nên đầu óc, ờ, bị gì đó rồi nhé?

– “ Ba không sao. Nhưng tên hacker này buồn cười lắm, hắn chỉ phá tường lửa và cài phần mềm “Cuộc hành trình của những chú vịt” cho vui thôi, ngày mai hắn mới thật sự tấn công. Đừng lo lắng quá, ba thật sự thấy hắn rất thú vị. Nếu có người tài năng như thế làm việc cho tập đoàn chúng ta thì hay quá!”

Nói rồi, ba hắn vui vẻ cúp máy.

Hán Khanh ngửa mặt nhìn lên trần nhà.

Cuộc hành trình của những chú vịt ư??

Hắn nghi hoặc tắt phụt máy tính, nếu ba đã nói đừng lo lắng, thì thôi vậy. Nếu hắn nhìn thấy bất cứ con vịt nào nữa, cầm chắc là cái máy tính sẽ bị đập nát. = =

Hán Khanh định cất nốt điện thoại, thì chợt khựng lại. Có tin nhắn mới, của Khiết Du, cô nàng lại giở trò gì đây?

Khiết Du Đại Ngốc:

” Mặt trắng điên khùng, ngủ ngon nhé!” Kèm theo đó là một cái mặt cười hình quỷ sứ, rất nham hiểm. Nhưng mà tin nhắn vẫn chưa hết, phía cuối vẫn còn một câu:

” Tối nay rất vui. ^_^”

Khoé miệng hắn không kìm được cong lên, tạo nên một nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai. Một lúc sau, hắn vào Danh bạ điện thoại, đổi cái tên “Khiết Du Đại Ngốc” thành “Bạn Gái Đại Ngốc”, sau đó mới hài lòng leo lên giường đi ngủ.

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *