alo, có chuyện gì mà gọi chị khuya thế? (đang ở nước ngoài nên thời gian cũng khác)_người đầu dây bên kia ngam ngáp nói.

_hu hu hu…chị..chị, mau về đây đi, em..chắc em chết quá chị ơi._Ngân gào thét, rên rỉ nói. (pà nì làm diễn viên được à).

_em..em có chuyện gì hả Ngân, hay là có ai giám bắt nạt em, hay thằng Minh đối sử với em không tốt._cô nàng lo lắng hỏi.

_chị mau về với em đi, họ bắt nạt em, họ còn chữi chị, xem thường chị, thế là em bênh vực chị, nhưng, nhưng mà…hít..hít.._ Ngân kể lể. (con nì láo nhở).

_nhưng gì hả em!_cô nàng bênh kia giọng hơi cáo gắt hỏi.

_nhưng mà em sợ nói ra, chị..chị sẽ giận em mất_ Ngân dịu dàng, thủ thỉ nói.

_em cứ nói đi, em là em gái iu quí của chị mà._người kia đáp.

_dạ, bọn họ là bạn của anh Minh, với lại anh Minh còn theo phe của họ để..để nói xấu chị nữa._Ngân e dè nói.

_thằng này, mới có mấy năm không gặp mà nó trở thành thế này, thật quá quắt, chị phải cho nó 1 bài học mới được._cô gắt gọng nói.

_không phải lỗi của anh ấy đâu chị à, mọi chuyện cũng tại em mà ra, tại em quá tin người, tin họ sẽ là bạn tốt với em, thế mà..thế mà mới có mấy tuần mà 1 con nhỏ trong số họ, đã quyến rũ anh ấy nên, nên anh ấy mới thế thôi chị à._Ngân vừa nói vừa thút thít (chặc, sắp khóc màng 2 cảnh 3 nữa à)

_thôi được rồi, mai chị sẽ về nước, để chị xem gan con nhỏ đó to thế nào mà giám cướp Minh khỏi tay em chứ!!!_cô nàng khinh khỉnh nói.

_dạ, dạ, chị về nhanh nhá, để mai em ra sân bay đón chị ngay._Ngân có vẻ khá hơn, giọng vui mừng, niềm nở nói.

_uhm, bye em.

Rụp..thế là xong, 1 con cờ đã vào tròng, chuyện này với Ngân có vẻ khá dễ dàng vì người con gái kia rất rất tin tưởng cô và luôn luôn bênh vực cô (có vẻ hợp nên thế).

Xong mọi chuyện Ngân đứng lên, lấy lại vẻ kiêu ngạo như ngày nào, bước đường thẳng tiến, trên mặt cô có vẻ thoải mái, à không, phải nói là rất vui thì có, vì cô sắp có người cứu trợ rồi

___Quay qua Minh và Bảo lúc này_______

Khi bọn nó đi, họ cũng đi theo sao, lén lén lúc lúc 1 hồi rồi cũng chịu bỏ cuộc vì cái bụng đang réo ầm lên vì…đói

_Bảo này, cậu có thấy 3 người họ có gì lạ lạ không?_Minh quay sang Bảo hỏi.

_ờh! tui cũng thấy dậy á, mà hồi nãy ông có để ý tới thằng Hoàng không, nhìn nó cứ như đại ca ấy, thanh thản, khoanh tay xem mà miệng còn cười thích thú nữa chứ, y chang ông lun_Bảo luyên thuyên nói.

_ông nghĩ sao mà so sánh thằng ẻo lả đó với tui hả, thật không biết nhìn người_Minh quay sang hướng khác giả vờ giận dỗi.

_thôi đi cha, đừng có ở đó mà khoe khoang, à mà tui thấy bọn họ có vẻ không sợ mấy cái chuyện đánh đấm thì phải (chòi, hỏi thừa), lúc thấy bọn Ngân, họ không có vẻ gì là sợ hãi cả, mà ngược lại là tỏ ra vẻ thú vị nữa chứ, gặp mấy đứa khác là đã chạy mất dép hoặc khóc than um sùm rồi_ Bảo bàng hoàng kể lại.

_uhm, tui cũng thấy bất ngờ về hành động của bọn họ đó, cho nên ông phải tìm hiểu kĩ càng hơn về họ nhá, chắc chắn họ có gì đó bí ẩn ở đây_Minh xoa càm suy nghĩ, rồi quay sang vỗ vai Bảo_chuyện này chắc phải nhờ Bảo thiếu gia rồi.

_haizzzz…yes, sir._Bảo thở dài ngán ngẩm nói.

_______________________________________

Ở 1 nơi xa xa nào đó, có 2 người đang ngồi trên giường nói chuyện vui vẻ với nhau, trong 1 không gian hết sức..hết sức là lỡn mợn.

_anh à, mai anh về Việt Nam với em nhá._ Cô gái dụi dụi đầu mình vào lòng chàng trai nói.

_có chuyện gì mà phải về nước gắp thế em_ một giọng trầm ấm vang lên.

_à, là chuyện của pé Ngân đấy anh ạ, nghe giọng của nó khóc lóc trên điện thoại, chắc nó bị ai đó bắt nạt dữ lắm anh à!_cô nàng vuốt ve chàng trai nói.

_trời, nó không bắt nạt người ta chứ ai giám bắt nạt nó chứ, xem chừng em bị lừa rồi đó._anh chàng không đồng tình nói.

_coi như là thế đi, nhưng em cũng muốn về thăm quê hương lắm, mấy lần trước anh về đâu có cho em theo đâu, cho nên ngày mai 2 chúng ta cùng về nhá._cô nũng nịu nói.

_à, uhm, vậy mai anh đi cùng em._anh xoa đầu cô nói.

_cô nàng cười rồi, chủ động hôn lên môi chàng trai, làm anh ta suýt ngã.

_anh đứng bật dậy, lấy tay che mắt, tỏ vẻ mệt mỏi nói_thôi, vậy em về phòng ngủ sớm đi, mai còn phải đi sớm nữa chứ.

_vâng ạ!_tuy có vẻ hơi buồn, nhưng lại nghỉ anh ta khuyên ngủ sớm là lo lắng cho mình nên cô tủm tỉm cười đáp (ai nói là hắn lo lắng thế=> mệt mỏi thì có).

Khi cô nàng đã khuất bóng, trong không gian yên ắng không 1 tiếng động, anh chàng thở dài nói.

_haizz…muốn tránh cũng không được rồi, chắc phải cham trán rồi đây, mệt thật_nhưng trong đầu anh lại tóe lên hình bóng 1 ai đó làm anh cất tiếng_Băng à! Em sao rồi, em có còn nhớ anh không, hay anh giờ đây chỉ là 1 quá khứ, 1 quá khứ đau buồn của tuổi thơ.

Reng reng reng…

Chuông đồng hồ reo in ỏi khắp nhà, giờ đây ai có thể phân biệt được trên chiếc giường rộng lớn màu hồng kem có 1 con rắn hay chính là chị Băng nhà ta đang ngáp, đang lăn, đang xoay múa lung tung vì bực khi đang êm trong giấc mộng đẹp.

Cố gắng “nướng” thêm vài phút, nó mới chịu ngồi dậy đi học.

Một ngày mới của nó lại bắt đầu như thường lệ, giờ đây nó đã thành thạo về mặt trang điểm nên không cần Hoàng qua tận nhà “chăm chút sắc đẹp” cho nó nữa.

Sau 15 phút “sửa sọn”, từ hình dáng 1 tiểu thư body chuẩn khỏi chê, tóc để kiểu mốt nhất, tai đeo vài chiếc bông hình sọ đính kim cương, mắt chọn đồ thì very good, còn bây giờ thì ==> tóc bùm xùm, thắt bính 2 bên, đeo chiếc bông màu xanh lam, chính giữa có cẩm “hột xoàn” (cái nì giống giống của bà nụi tui nà),mặt thì đánh phấn cho tối tối lại (vì da nó thuộc loại trắng “hiếm” mà) đeo thêm cặp mắt kính to chảng nữa chứ, haizzz…nhìn nó bây giờ Thị Nở còn phải bái làm sư phụ nữa à.

Khi õng ẹo trước gương một lúc, được xem là ok, nó mới chịu bước ra khỏi nhà để đi học và…

_AAAAA….chết con rồi, con trễ giờ học rồi, papa chở con đi học đi nha nha_nó rối rít chạy lại papa mình khi bắt gặp ông đang ngồi xem báo.

_có gì mà gắp gáp thế, con ăn sáng đi rồi, papa đưa con đi_ông thấy vui vui khi thấy con gái “rượu” của ông biết quýnh lên vì chuyện học hành.

_dạ_nó vui mừng chạy đến bàn ăn vì bụng nó bây giờ cũng đang réo lên vì…, nó đang ăn bỗng xoay lại nói với ông 1 câu làm ông chới với_ thế, một lát papa đi vào xin ông giám thị giùm con nhé, con thấy ổng ghét con từ kiếp trước hay sao á, mỗi lần bắt gặp con đi trễ là ổng phạt con chạy 3 4 vòng sân, làm con sáng ra là phải mất mấy kí calo rồi.

_thế là hết, vậy mà ông cứ tưởng con gái ông chịu học hành đàng hoàng, chăm ngoan lại, thế mà bây giờ ông lại bị nó làm cho thất vọng tràn trề, thế mà còn kiu ông thầy giáo là ổng này ổng nọ nữa chứ.

_Băng à! Chắc papa phải đi rồi, papa còn có buổi họp rất quan trọng nữa, chắc phải để con đi taxi hôm nay vậy, papa đi trước đây._ông nói xong thì đã vèo ra xe và nói với bác tài xế chạy mất hút, vì ông biết ở lại thì sẽ bị dính “miễn” từ nó bang cho.

_đúng như ông nói, nó bây giờ đang rất là khủng hoảng vì hôm qua khi đi học về, nó đã cùng Như đi shopping hết cả buổi và gom tất tần tật cái shop đó về nhà, tối về nó còn cùng 2 đứa bạn đi vào bar chơi nữa chứ,…nói chung bây giờ nó đã hết “máu”, làm sao còn money để đi taxi cơ chứ.

Thế là nó đành quyết định đi xe….dép….

Bây giờ đã là 6h 45’ mà giờ đóng cửa trường là 6h30’, thế là dù nhanh hay chậm thì nó vẫn đi trễ, mà tiết 1 là của ông thầy Tuân đầu hói nữa chứ, nó chúa ghét cái ông thầy này, dù có thích môn Vật lí đến đâu đi nữa thì vẫn ghét ổng, vì lúc nào bước vào lớp nó thì ổng chỉ có kêu nó và kêu nó! Chấm hết!

Nó đi lang thang từng bước trên con đường đầy cây “trứng cá”, chặc, sao thấy chẳng “lỡn mợn” chút nào cả, người ta thì có một cô gái đẹp đi lang thang trên con đường đầy hoa mặt trời (cảnh đẹp làm người càng đẹp hơn.==> còn nó==> một cô nàng xấu xí đi lang thang bên hàng cây “trứng cá” (người chưa đẹp thì làm cảnh càng….éc)

Trong lúc đó ở 1 nơi không xa lắm, có 1 người từ bao giờ đã quan sát, chăm chú đến từng hành động, từng cử chỉ của nó, nhìn thấy phân thân nhỏ bé kia sao mà thân quen quá, thật muốn chạy ngay đến bên nó và ôm nó, muốn gọi nó một tiếng “em…” ngay nhưng không thể được, người đó không biết nó có còn nhớ tới mình không hay đã để mình vào quá khứ, 1 quá khứ hồn nhiên, ngây thơ, 1 quá khứ đau buồn, 1 quá khứ không ai muốn nhắc đến.

Cuối cùng nó cũng lết “xác” được đến trường, nhưng, không ngoài dự tính của nó, ông bảo vệ đang đi tới đi lui, tay vòng qua sau lưng, nhìn có vẻ đang chờ ai đó… nó biết ổng đang chờ ai….chờ nó chứ còn ai nữa. Nó biết nếu còn lãng vãng gần cổng trường nữa thì càng dể bị ông bảo vệ tóm gọn khô.

Thế là chất “sám” của nó bắt đầu hoạt động thật tích cực, nào là kiếm chỗ nào vô được trường mà không bị ông bảo vệ tóm, nào là đi vô lớp không bị sao đỏ ghi tên, vô lớp không bị cô “ca bài ca loài chim biển”, haizz..nghĩ mà nhứt óc, đau tai.

Sau 2’ đập đầu, bứt tóc cuối cùng cũng suy nghĩ ra cách giải quyết, thôi thì tìm cách vô trường trước đi rồi mấy cái kia từ từ tính.( ặc, cái đó mà gọi là biện pháp giải quyết ak).

Nó rón rén ra phía sau trường, coi thử xem có lỗ chó á nhầm đường nào hở hở để vô trong không,..tìm 1 lúc kết quả chỉ có con số 0, à mà không phải không có nhưng có 1 cái lỗ hết sức tế nhị làm nó không biết có nên chui qua hay không…đó là lỗ thông hơi trong phòng…WC.

Thôi đành liều vậy, dù sao cũng chết, mà bây giờ đang là giờ học, chắc mọi người không biết sự hiện diện của nó trong đây đâu há (ế ế, cái này tui hok giám chắc à nha).

Nó cẩn thận đến bên nhà WC nhưng không biết bên nào mới là WC nam, bên nào mới là WC của nữ nữa,(vì nó học trên lầu lớp 11 nên không biết phòng WC ở tầng trệt lớp 10) đành mở đại 1 trong 2 ra và từ từ bước vào…khi bước vào xong, nó cảm thấy sảng khoái vì không bị ông bảo vệ bắt gặp, nó hươ tay, hươ chân, (giống biểu tượng của sự chiến thắng), nó đâu biết trong góc nhà WC này có 1 người đang nhìn chằm chằm nó (kiểu như người ngoài hành tinh ý) và không nói được 1 lời nào.

Nó có lẽ cảm nhận được 1 ánh mắt không mấy thân thiện cho lắm đang nhìn “đắm đuối” từ trên xuống dưới người nó, ánh mắt đó có vẻ làm nó hơi khó chịu, thế là nó quyết định bước lại xem sao và nó đã biết nguyên nhân tại sao người này lại nhìn nó như thế…vì nó đã trèo “nhầm” qua WC của “boy”….giờ đây mặt nó cũng ửng hồng lên vì mắc cỡ, phải chi có cái lỗ nào đó chui xuống cho rồi, thiệt là mất mặt quá.

Khi nó định chạy ngay ra khỏi WC thì nghe phía sau mình có tiếng rên rỉ, sự tò mò nổi lên, nó quay lại, đi về phía thằng con trai đang ngồi, hỏi:

_cậu bị đau ở đâu à hay tôi đưa cậu vào phòng y tế nhá!_phải chăng Băng nhà ta đã mở lòng từ bi, cứu giúp chúng sinh, no no không phải thế đâu, khi nói câu đó ra nó đã nghĩ như thế này_”khi mình đưa thằng nhox này lên phòng y tế, thì mình đã có lí do để vào trễ rồi, kaka…(thì ra là có ý đồ riêng)

_hắn nhìn nó một lúc rồi mới lên tiếng_không cần quan tâm.

_nó có vẻ ngạc nhiên vì những lời nói đó, nghe có vẻ bất cần đời và ngang ngược lắm, thế thì không thèm quan tâm, cứ để mặt cho chết luôn._thế thì thôi.

Nó đi gần đến cửa thì…tutttttttt…bịch….

_ai da, huhu cái mông của tui, đứa nào mà chơi ác thế hả, giám giục xà bông tùm lum để người ta bị trượt té vầy nè, ui da, hix hix_nó la toáng lên vì bị té mà thủ phạm là cục xà bông.

_hy` hy` hy`_thằng nhox cười nhỏ nhưng cũng khiến nó bực cả mình.

_cười cái gì hả thằng nhox kia, thấy người ta gặp nạn mà còn cười nữa hả?_máu nó đang lên tới não đấy.

_hahaha tại chị không chịu nhìn đường đó chứ, còn ở đó trách ai._bây giờ mới nghe thằng nhox đó nói chuyện nhiều, không ngờ giọng nói của nó nghe ấm áp quá, nhưng nó nào có để ý nhiều, lấy cây lao nhà gần đó mà phan tới tấp, vừa đập vừa nói_thì ra thủ phạm là đây, cho mày chết, giám giỡn mặt với chị mày nè.

_ui thôi thôi, chị tha cho em..ui daaa_thằng bé có lẽ rất đau nên mới hét lên như thế, rồi lại ngồi thụp xuống.

_nhox, cưng có sao không, hay chị đưa lên phòng y tế nhá!_nó cũng hơi lo lắng (cái này là thật nhá)

_có gì đâu mà phải lên phòng y tế chứ, mà chị đừng gọi em là “cưng” nha, nghe mà nổi cả da gà._thằng nhỏ vừa nói vừa xoa xoa tay làm minh họa.

_cái thằng bé này, còn nói móc người ta thì vẫn còn chưa chết được._nó bình thản nói.
_chị…_chưa kịp bóp chap lại gì thì_á á á…chị làm cái quái gì vậy hả, biết đau lắm hông mà còn mạnh tay nữa_thằng nh0x thét lên vì bị nó đày đọa.

_thì xem mới biết có nặng hay không mới quyết định chứ_nó từ từ mở cánh tay áo thằng bé lên và.._ồ,…đánh nhau à, tay nghề của nhox còn kém quá, không biết đánh sao mà cho mình bị thương vầy.

_chị thì biết cái gì chứ._tuy hắn nói vậy nhưng khi thấy nó quan tâm, hắn rất vui vì từ trước đến giờ hắn chưa được người thân quan tâm như nó, huống chi là người hoàn tàn xa lạ,…đột ngột hắn hỏi_chị không sợ tôi sao.

_hông, mà có gì phải sợ, cậu là người tui cũng là người đâu có khác nhau lắm đâu, đâu cần phải khép nép e sợ, đó không thuộc “gu” của tui._nó mở cặp ra, lấy chai oxi già và băng cá nhân, cả chai thuốc đỏ nữa.

_sao chị lại đem theo những thứ này_hắn đang nghi ngờ nó thì…

_hai em làm gì ở đây vậy hả? 1 nam 1 nữ vào tolet nam làm gì?_tiếng hét vọng vọng kia không ai khác chính là ông thầy giám thị còn được đặt biệt danh là thầy Trư (à ha, thì ra là anh em với Trư Bát Giới, hehe)_hai em mau ra sân chạy 5 vòng liền cho tôi vì cái tội trốn học và làm chuyện mờ ám trong phòng vệ sinh.

Nó nghe mà như sấm nổ ngang tai_ôi cái cuộc đời này, mới trốn được ông bảo vệ nay lại gặp ông Trư thật là “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà” hix hix _nó bắt buộc cùng cậu nhox chạy 5 vòng sân đầy gian khổ này.

20’ ôi trời ơi! Cuối cùng cũng chạy xong.

Giờ này là 8h, đang nắng chang chang, mà ông thầy lại phạt chạy mấy vòng mới chết chứ. Hên là chưa phải giờ ra chơi, không thì chắc cả trường nhìn 2 đứa nó lắc đầu rồi phán chắc 1 câu: chắc mới trốn ra đây mà!

Cố gắng hết sức lết cái “thân tàn ma dại” vào góc hội trường.Bây giờ nó mới xoay sang thằng nhox, dù mệt đó (vì thấy thằng nhox thở gắp quá mà) nhưng…thằng nhox vẫn…cười…nó thì hơi ngơ ngác 1 chút vì trông thằng bé cười nhìn cũng đẹp trai ra phết đấy nhỉ.(giờ này mới biết à).

_nó vội lấy tay sờ trán thằng nhox như đang xem xét và nói ra những lời chăm chọc_ủa? không lẽ chỉ mới chạy có mấy vòng sân mà lại lên cơn nhanh đến thế, không được rồi phải đi uống thuốc nhanh, không thôi chậm trễ thì có thể cắn người bừa bãi đấy.

_cái bà chị này, không nói xiên xéo tôi thì không được sao hả? tôi chắc 1 điều là bà chị vẫn chưa có bạn trai phải không_thằng nhox vừa nói xong thì mặt mầy nó biến sắc vì nhox đó đã nói “trúng tim đen” của nó rồi_chị…chị đừng có nói với tôi là từ trước tới giờ chị vẫn chưa có bạn trai nhá.
_tuy nó muốn cãi lại lắm nhưng thằng nhox đó nói đúng là sự thật, nó không biết nói gì chỉ xụ mặt xuống và gật gật, ui trùi nhìn nó bây giờ đáng yêu cực kì, dù khuôn mặt xinh đẹp đã bị che lấp sau lớp phấn son kia nhưng cũng đủ làm thằng bé…(hok bít nói sao lun).
_cố trấn tĩnh mình, thằng bé lại dở ra cái mặt gian tà nhìn nó_tôi biết ngay là như thế mà, tại vì cô quá “chằng lửa”, quá “bạo lực”, nên chẳng ai giám làm bạn trai cô đấy, vì họ không muốn “chết” sớm, kaka.

_hừ hừ, cái này thì nó không thể nhịn nổi nữa rồi, máu nó đã lên tới 1010 C, quá sức kìm nén bây giờ phải cho nổ tung thôi thế là_cậu biết gì mà nói hả? cậu tưởng mình giỏi lắm sao, mà giám nói tui này nọ. từ nãy tới giờ tui đã nhịn vì thấy cậu vì tui nên mới bị phạt, giờ thì không còn tình nghĩa cái con khỉ gì nữa! chỉ có giết…giết…giết cậu thôi, lần này thì cậu đừng hòng được ngồi yên._nó nói xong thì lôi trong đâu ra cái cây sắc ngắn, à không, giờ nó đã dài ra khoảng 1m và cây sắc đó đang bay tới bay lui trên mình của thằng nhox (á chị này ác quá y, tội nghiệp anh ý quá)
_á, á…ây da,huhu_thằng nhox cũng chạy lòng vòng 1 lát thì_ chị ây da, em..em đau thật đó, chị dừng tay đi, aaa.

_cái này thì chắc là thật rồi, nó vội chạy tới chỗ cậu nhox đang khụy xuống và thấy trên cánh tay áo có in vết máu_này, tay cậu bị chảy máu nữa kìa, để tôi băng lại cho_nó nhẹ nhàng làm lại những động tác băng bó lúc nãy cho cậu và.._xong rồi!

_nãy giờ thằng nhox vẫn đang nhìn nó thật chăm chú mà không hiểu why? (tại sao)_ đến khi nó nói xong, cậu mới ý thức được những gì mình làm và lảng sang chỗ khác_ xong rồi thì về học đi.

_cái thằng quỷ này, người ta là ân nhân của cậu đấy, thế mà không biết cảm ơn lấy 1 câu à! _nó xoay lấy cái con “dế” trong túi ra xem _thôi chết, trễ rồi, ngồi giỡn với cậu có chút xíu đã 8h30’ rồi, thôi bye cậu vậy chị đi trước à_nó chạy vài bước thì xoay đâu lại nói_nhớ lần sao mà còn gặp chị thì không chỉ có lời cám ơn thôi đâu, mà phải có tiền lãi nữa đó_nói xong nó cười tươi rồi chạy vụt đi.

_bất chợt cậu bé cười 1 cách dịu dàng, thật ấm áp, mà nụ cười ấy đã lâu rồi không hiện lên trên khuôn mặt ấy từ lúc,…(từ từ kể kaka), nhưng khi bóng nó khuất xa nụ cười ấy bị tắt lỉm, nhìn cậu ấy bây giờ như là người 2 mặt ấy, thật quá nực cười.

_cậu bé đứng lên, đi đứng bình thường, tay hình như cũng không sao nhưng vừa nãy lại…

Ở phía góc trái hành lang, có một cô gái nhỏ nhắn, hình dáng quen thuộc đi đến bên cạnh cậu nhox, huơ tay chào kiểu đồng chí, nụ cười cô như ánh ban mai, rất đổi dịu dàng nhưng đầy bí hiểm.

_Tuấn Anh! Em không học hay sao mà chạy ra đây cua gái thế hả?

_thằng bé khẽ quay sang nhìn và cười với cô gái 1 cái rõ vui.

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *