Trước mặt nó không ai khác là Nam, nhưng cạnh anh còn có 1 cô gái, nhìn quen quen, à là cái cô gái tên gì ta à tên Thanh Thanh gì gì đó mà quên rồi, cô ta đang níu níu lấy cánh tay Nam, õng a õng ẹo nhìn phát ngứa mắt. Phía sau cũng có vài người là Ngân, rồi đằng kia nữa hình như còn có… à, là T.Băng với thằng nhox mà mình giúp hồi sáng đây mà, sao 2 người đó lại đi với nhau nhở, hay 2 người đó đang hẹn hò. (đoán tào lao không à).

_Anh Nam, chị Thanh, 2 người không về sao còn đến đây!_Minh ngạc nhiên hỏi.

_ Anh cũng định về đó chứ! Tại chị em cứ nằng nặc đòi đi nên anh mới chở chị ấy đi nà!_Nam than thở nói, rồi nhìn sang cô bạn gái đang đeo dính mình, lắc đầu ngán ngẫm.

_Anh Minh!_ một giọng nói làm nó nổi cả da gà cất lên,cô nàng Ngân chạy tới bên cạnh Minh, nắm lấy tay anh ấy làm nó điên tiết lên (chưa gì đã thế rồi à).

_Đúng là Trái Đất này tròn thật, cái thứ không muốn gặp mà cứ gặp hoài._Như lạnh giọng nói.

_cô nói ai thứ này thứ nọ vậy hả?_Ngân hét lên.

_Ô, tôi nói tới mấy người à, tự không lên tiếng là tự nhận rồi nhé!_Như giả nai nói.

_cái đồ…bám trai, sao cứ tối ngày các người cứ bám lấy anh Minh với anh Bảo thế hả? hay các người có ý đồ gì về gia tài nhà các anh ấy nên mới đeo theo như thế chứ gì!_Ngân hung hổ, sỉ vả Như và nó.

Chát…

Không chờ Như ra tay, nó đã gián cho cô nàng luôn chảnh chọe này một cái tát như trời gián làm cô nàng té sõng soài ra đất trông mà thấy t.h.ư.ơ.n.g (rán nặng ra chứ tui thì never t.h.ư.ơ.n.g).

_cô đừng có mà lên giọng khinh người đó ra với bọn tôi, cô chẳng là cái thá gì đừng có mà so sánh tôi với cô chứ!_nó chầm chậm nói, mà nghe lạnh cả sống lưng.

_mày…_cái cô Thanh gì đó định tát nó trả thù cho cô em mình thì bị Nam giữ tay lại.

_thôi mà em, dù sao Ngân nó cũng có lỗi với người ta trước mà!_Nam nhẹ nhàng khuyên nhủ nói.

_hừ!_Thanh nghe lời Nam nhưng mắt thì nhìn nó tóe lửa y như truyền đạt thông tin với nó rằng “cô sống không yên với tôi đâu”

_còn nó thì xuất hiện tia cười nhạt, môi nhết lên biểu hiện ý “cứ tự nhiên” .

Cả bọn đang im thin thít khi và nhìn “cuộc chiến thầm lặng” diễn ra giữa 2 người con gái này. Chợt phía trước nó, thằng nhox nắm tay T.Băng chạy lại chỗ nó và cười nói:

_sao các bạn không chơi đi mà đứng đây làm gì? Định làm kiểu à!

“Cốc”

_làm kiểu cái đầu cậu á, mà sao 2 người lại đến đây, hay 2 người…._nó tạm gát qua chuyện chiến tranh mà xoay sang thằng nhox, nó híp híp 2 mắt lại, môi thì cười khì khì, trông rất gian.

_kiểu cười như vậy là sao chứ, tại…tại tui muốn đi chơi nên mới kêu Tuấn Anh đưa đi chứ bộ!_T.Băng lúng túng nói. (chẳng lẽ nói nãy giờ đi theo sau mọi người sao, thế thì ngượng chết).

_thôi thôi, có nói gì đâu mà chối bây bẫy hông biết nữa hà_nó vẫn cười nụ cười gian tà đó_vậy nếu đến đây rồi thì cùng chơi luôn đi.

_uhm_dù muốn giải thích tiếp nhưng khi thấy nó bắt sang chuyện khác thì thôi vậy,” không biết Minh có hiểu lầm mình không ta”_T.Băng suy nghĩ.

Bọn họ vừa đi tới chỗ cái li thì màng tranh cãi chỗ ngồi lại bùng phát.

_Giờ phân chia chỗ ngồi nha! Hân ngồi với tui, Hoàng ngồi với Như, anh Nam ngồi với chị Thanh, T.Băng ngồi với với…à nhox cậu tên gì thế._Minh luyên thuyên nói, rồi xoay sang thằng nhox.

_tôi tên Tuấn Anh đừng gọi tôi là nhox, nghe ớn lạnh quá_T.Anh lạnh lùng nói (lúc đầu nhìn thấy Minh là cậu đã không thích rồi, giờ lại nghe cậu đòi ngồi chung với nó làm cậu càng ghét anh hơn)

Nó cũng nhìn sang thằng nhox, sao bây giờ thằng nhox lại khác đến thế, hồi sáng còn vui vui vẻ vẻ với nó giờ lại lạnh lùng với mọi người (chỉ với Minh thui chị à) mà còn không cho người ta gọi là nhox nữa chứ! Thế mà hồi sáng nó đã gọi đấy, mà cậu nhõ có nói gì đâu. Thật là người đa nhân cách mà.

_hy` làm gì mà cáu thế chú em, uhm thì T.Băng ngồi chung với T.Anh, còn Ngân thì ngồi chung với Bảo, như thế nhé!_Minh chấm dứt câu nói và sau đó là 1 nụ cười đểu.

_không được!_Bảo và Ngân hét lên.

_tôi không thích ngồi chung với cô ta!_Bảo nhanh miệng nói trước.

_tôi cũng không thích ngồi chung với anh, tôi thích ngồi chung với Minh hà, anh Minh cho em ngồi chung với anh đi đi anh!_cô nắm lấy bàn tay anh, nhìn anh với ánh mắt long lanh như sắp “khóc”.(thiệt là cáo già quá đê).

_cô thôi đi, nhìn muốn ói quá rồi đó, tôi tính thế này, tôi ngồi với Như, Minh ngồi với…với anh Nam, Hoàng ngồi với Bảo, T.Băng ngồi với T.Anh, còn Ngân thì ngồi với Thanh, ok!_nó tự tin nói, vì nó nghĩ sắp xếp như thế là hợp lí nhất.

_ok!_trong số đó có Thanh và Ngân có vẻ tiếc tiếc vì không được ngồi gần mí anh kia nhưng dù sao thì cũng tạm được nên cũng ok luôn.

Bọn nó, chạy vòng vòng rồi đụng nhau rầm rầm mà phát tội mấy cái li luôn, chắc khi mấy anh chị này về thì tụi nó cũng đủ để vào sọt rác rồi.
Như thì ghét Ngân nên luôn cho li mình va chạm thật mạnh vào li của Ngân làm cô ta hét toáng lên, trông đến buồn cười, T.Anh thì không ưa gì Minh nên luôn gây chiến với anh, đụng muốn vở cả li mà không chịu dừng. Thấy T.A hăng quá nên Minh cũng chìu, anh và Bảo nháy mắt với nhau, xông vào làm “thịt” T.Anh làm cậu cứ than vãn kêu khổ. (ai biểu chọc người ta làm gì). Còn những người còn lại không biết làm gì ngoài việc tung hô cổ vũ chiến tranh thế giới thứ 3 bùng nổ.

Chơi rồi cũng mệt, ai về nhà nấy, nhưng nó chưa kịp đi thì Minh xoay sang hỏi Nam 1 câu làm nó xém té ngửa.

_à, hồi nãy anh gọi tên ai thế!_Minh tò mò nắm lấy tay Nam hỏi.

_uhm_Nam xoay sang nó cười rồi tiếp tục xoay sang Minh trả lời_không, tại anh gọi nhầm ấy mà, anh thấy bạn em giống 1 người bạn đã lâu không gặp của anh, nên anh định gọi thử xem thôi!

_thế anh đưa chị Thanh về giùm em nhá, em phải đưa nhóm bạn về nên không đi về chung với anh được._Minh gãi đầu giải thích.

_vậy anh đi trước_Nam nói xong xoay về phía nó, giơ tay lên chào tạm biệt rồi dẫn cô bạn gái cùng Ngân đang đứng giậm chân huỳnh huỵch đứng bên cạnh chiếc ôto đời mới chạy mất hút.

Khi Nam đi nó vẫn đứng thẫn thờ ở đó, không động đậy đến khi nghe tiếng Như kêu lên trong chiếc xe màu đen bóng của Minh thì nó mới hoàn hồn mới chạy ngay tới đó.

Minh với nhiệm vụ là tài xế, chở ai về nhà nấy rồi mới chở nó về nhà, khi đến nhà anh còn làm ra 1 hành động rất ư là tao nhã đó là ra mở cửa xe cho nó, nó cũng nhẹ nhàng bước ra, cười với anh thật tươi rồi chào tạm biệt, vừa kịp lúc bước vào nhà, nó đã được Minh ta nắm lấy bàn tay rồi đưa lên mặt mình nói:

_bàn tay cậu lạnh rồi đấy, cả người nữa, cần phải được sưởi ấm_nói dứt lời cậu khẽ ôm nó, nhưng chỉ ôm nhẹ thôi cũng đủ làm cho trái tim nó lẫn cậu đập lien hồi không dứt (dứt là chết chứ đâu còn sống đâu chị 2).

_cậu…cậu…!_nó ấp a ấp úng trước hành động bất ngờ của Minh.

_Mình thích cậu, cậu làm bạn gái mình nhé!_Minh gãi gãi đầu nói.

_Hở! không phải cậu luôn ghét mình sao giờ lại._Nó không tin vào tai mình nữa, cậu ta nói thích nó.

_không phải đâu, tại..tại mình làm vậy để gây sự chú ý cho cậu, để khi cậu tức giận lên thì nhất định là sẽ nhớ đến mình, rồi lúc đó hình bóng của mình sẽ khắc vào tâm trí cậu và cậu cuãng sẽ thích mình_ôi thôi, tôi phục luôn với cái suy nghĩ “cùn” của cậu ta, không hiểu sao có thể nghĩ ra được cơ chứ, hay thiệt.

_Đúng là tui có chú ý đến cậu, nhưng không phải mong nhớ mà rất khinh ghét!_nó nói thẳng làm mặt Minh lo lắng.

_vậy..vậy bây giờ cậu vẫn ghét mình sao!_mặt Minh xụ xuống.

_không ghét, mà cũng không thương!_nó nói mà mặt không chút cảm xúc.

_sao kì dạ! thế còn đề nghị làm bạn gái của mình thì sao?_Minh hỏi với ánh mắt chờ đợi.

_mình không biết_nó nói rồi bước vào trong,có lẽ vì cậu nói đó mà mặt Minh trở nên buồn khiếp xác, mặt mầy ủ dột, chợt nó quay lưng lại nói vọng ra_để mình suy nghĩ vài ngày đã!_chỉ cần câu nói đó cũng đủ cho Minh ta tươi tắn trở lại, nụ cười hiên hữu trên môi anh.

_tôi sẽ chờ cậu!_nói xong anh dọt xe đi mất.

Nó nhanh chóng chào hỏi pama rồi chạy vụt lên phòng để…ngủ nghỉ phẻ…nó đang tàn tạ, thật sự hôm nay đã có nhiều chuyện xảy ra, nó không muốn suy nghĩ thêm chi cho nhứt óc, bây giờ trong đầu nó chỉ có ngủ, ngủ, ngủ và ngủ.

19h

Nó đang ngồi nhăm nhi mấy món ăn cực ngon trên cái bàn vừa dài vừa rộng ở phòng ăn cùng với papa và mami iu dấu của nó, họ đang hỏi đủ điều về chuyện học của nó rồi họ cũng bàn luôn về buổi tiệc mừng 20 năm ngày cưới mà họ sắp diễn ra vào chủ nhật tuần sau. Đang nói về các khách mời thì chuông điện thoại nó reo lên, nó xin phép đi ra nghe một lát, rồi bỗng chạy ngay lên phòng, chuẩn bị gì đó rồi chạy xuống trên vai còn mang ba lô, cười tủm tỉm nói với mami và papa.

_mami, iu dấu, mami xin cho con ra ngoài uống nước với Như 1 tí nhá, rồi con về học bài liền hà! Nha mami!_nó nhõng nhẽo nói.

_Được rồi, nhưng phải có Như đi cùng mới được nha! Với lại đi sớm về sớm nhe con!_Bà Lâm nhẹ nhàng nói, nhưng cũng không quên phần nghiêm túc.

_mami yên tâm, Như đã chờ con ở ngoài cổng rồi còn có cả Tí nị đi nữa đó mami!_nó lanh chanh nói.

_uhm, thế thì được, con đi nhanh về nhanh nhé!_papa cười hiền nói.

_vâng ạ!_nó ngoan ngoãn trả lời rồi chạy lại bên mama và papa *chụt* 1 nụ hôn ở má, họ cũng cười xòa khi thấy cô con gái mình vẫn còn quá “ngây thơ” (chưa chắc đâu nha).

Nó chạy nhanh ra cửa, Như và Hoàng đang ngồi chờ trên 2 chiếc xe ô tô phân khối lớn, Như thấy nó thì cởi chiếc nón bảo hiểm ra, tóc xỏa dài, mặt quần áo đua, ngồi bắt chéo chân nhìn nó cười nói:

_sao rồi chị 2, chuẩn bị đi, tụi nó đã chờ chúng ta ở đường XX rồi đó!_Như đưa nón bảo hiểm cho nó rồi nói.

_chuẩn bị hết rồi, đưa tao đi thay đồ nhanh lên, tao đang ngứa chân ngứa tay đây!_nó nói rồi bẻ tay “rốp, rốp”, làm 2 người bạn đứng gần cũng phải rùng mình.

_thôi chúng ta đi được rồi chứ, chị 2!_Hoàng quay sang chỗ nó hỏi.

_tiến lên! Tiến lên!_nó hét lên làm Như cũng la oay oáy, vì bị nó hành hạ muốn lũng màng nhĩ.

______Ở 1 nơi khác________

_Đại ca của bọn bây ở đâu hả? hay nghe đến tên nhóm Hắc hải thì đã chui vào chăn mẹ mà run rẫy rồi!_1 thằng nhox trong nhóm Hắc hải mặt còn non chẹt, giở ra cái giọng khinh rẻ đó rồi cười ha hả với vài người khác.

_thiệt là tức chết đi mà, tụi mình mà phải bị bọn nhox hỉ mũi chưa sạch đó khinh, thật là nhục quá đi mà! Không vì tuân lệnh chị 2, không cho làm việc hấp tấp không chuẩn bị trước thì giờ đây bọn nó đã nằm gọn trên dĩa chờ bọn mình đến “chặt”._1 thằng nhox tóc dài tới chấm vai, cắt kiểu mốt nhất, nhuộm màu nâu đỏ, bên nhóm Hải âu cũng bàn tán đến nhào nháo lên.

_Cứ yên tâm, 1 lát nữa mấy anh chị đó tới, thì mình cứ “từ từ” mà xử đẹp tụi nó!_1 thằng nhox khác có khuôn mặt baby lên tiếng, còn mặt điểu chưa từng thấy, chắc chắc hắn đang suy diễn ra những tình tiết tiếp theo sắp xảy ra.

Ùn…ùn…ùn…ùn…ùn

Ở trong màn sương mờ, xa xa bên phía tay trái của bọn chúng, 1 chiếc xe mô tô màu đỏ chạy nhanh lên phía trước, rồi lại 1 chiếc nữa, nó màu có xanh dương đen, cũng dần dần tiến về phía bọn chúng….càng gần, càng thấy dáng người giống giống 1 ai đó, 2 chiếc xe bóng loáng dừng lại trước biển người. Họ từ từ bước xuống rồi cởi nón bảo hiểm ra.

_A, đại ca đến rồi, cả anh Bảo nữa!_1 thằng bé vừa mới thấy mặt Minh và Bảo thì đã la toáng lên.

_Đại ca tụi tao đến rồi kìa, còn đại ca của tụi bây đâu sao còn chưa tới, hay trốn mất rồi._1 đứa khác bon chen lên tiếng.

_Haha, hay đại ca của tụi mày sợ quá nên bỏ mặc tụi mày luôn rồi!

_Tụi mày nên bỏ cái thằng đại ca quèn đó mà qua bên nhóm tụi tao đi, tụi tao có thể xin đại ca khoan hồng cho tụi bây làm oxin sai dặt cho tụi tao đó_một đứa khác lại lên tiếng chọc ghẹo làm bọn nó cười ngắc ngẽo.

_im ngay!_tuy Minh cũng muốn chọc ghẹo nhóm Hải âu lắm, nhưng lần trước chưa chạm mặt đại ca của nhóm mà đàn em của anh cũng đã bị thương tổn hết 70% lần này còn có đại ca của bọn chúng nên không thể lơ mơ được, phải thật cảnh giác, không nên khinh địch.

_chết tiệt, tao muốn đấm chết cái tên đó!_1 người bên nhóm Hải âu mặt hầm hầm, nghiến răng ken két, tay thì bóp thành nắm, nghẹn giọng trả lời.

_aaaaaaaaa, các đại ca đến rồi!_thằng nhox nào đó, mặt mầy buồn thiu, vừa nhìn thấy 2 chiếc mô tô xa xa thì vui mừng hét lớn lên.

_a, các đại ca đến rồi, lần này bọn mày chết chắc._thằng nhox nghiến răng vừa nãy giờ đã thay bằng mắt sắc nhọn, miệng hiện lên một tia cười nhạo.

_”cái gì! Các đại ca sao, chẳng lẽ không phải 1 người mà là nhiều người sao, lần này không phải đụng độ tầm thường rồi!”._Minh thầm nghĩ.

_Minh, tao thấy lần này gặp đối thủ rồi, ta nên gọi thêm viện binh mới được._Bảo đến gần Minh thủ thỉ.

Giờ đây, bên nhóm Hắc hải cũng loi nhoi không kém, họ cũng thấy lạ vì nhóm Hải âu lại có nhiều đại ca như vậy.

2 Xe mô tô đã tới, à không, phải nói đến 3 chiếc mô tô đang chạy với vận tốc kinh hoàng đã kịp dừng tại chỗ 2 băng nhóm tụ họp.

Bước xuống xe, bọn đàn em chạy nháo nhào lại chỗ Như, Hoàng và nó đang đứng.

_anh, chị, bọn em đợi anh chị từ nãy giờ luôn đấy!_thằng nhỏ nói mà như muốn rơi nước mắt.

_yên tâm mấy anh chị không bỏ rơi chúng mầy đâu._ Như cỡi nón bảo hiểm ra nói, tóc cô xỏa dài che mất khuôn mặt.

_Bọn kia tới đông đủ chưa._Hoàng lạnh giọng hỏi, anh ta đội mủ lưỡi trai, xụp xuống che gần phân nữa khuôn mặt, nhưng vẫn maly.

_Dạ, bọn kia đến đầy đủ hết rồi, cả đại ca của bọn nó nữa!_nói đến đây thấy sắc mặt của nó và Như có chút ngạc nhiên, thì Hoàng chỉ cười cười.

Nói đúng hơn là từ lúc nó cởi chiếc nón bảo hiểm ra đã thấy cái “bản mặt” của ai kia thì cô đã hết sức kinh ngạc, cô liền tóm lấy cái nón sau áo trùm lên, cố giấu mặt để không ai nhận ra mình. Nó quay sang định hỏi mấy đứa bạn tại sao lại không tìm hiểu kĩ nhóm kia là ai mà đã gọi nó ra “diễn”, thật là hậu đậu hết sức, khi xoay sang bắt gặp ánh mắt đứa bạn cũng có phần ngạc nhiên không kém nên nó biết cô nàng Như chẳng hề biết trước chuyện này. Nhưng nụ cười đó của Hoàng là sao, chắc là cậu ta đã biết trước chuyện này mà còn giăng mình vào bẫy, tội này thật không thể tha.

_Tí nị, em biết chuyện này đúng không?_nó đưa ánh mắt nhọn hoắc nhìn Hoàng (khi vào trong bang hội thì đổi cách xưng hô ngay nhỉ)

_chuyện gì là chuyện gì? Em chẳng biết gì cả!_Tí nị (Hoàng) cố chối.

_đừng có giả nai, tôi biết cậu đã điều tra chuyện này từ sớm, cậu biết Minh là đại ca của nhóm Hắc hải mà vẫn gây sự, giờ phải tính sao đây!_nó nhăn mặt lại hỏi.

_chị đừng có suy tính sâu xa quá được không! Chuyện bây giờ cần làm bây giờ là đánh để giải tỏa cawg thẳng trước đã rồi chuyện kia từ từ tính._Hoàng vẫn thản nhiên nói.

_thế cậu tự đi mà đánh! Hôm nay tôi không thể đánh được, nhở cậu ta thấy mặt tôi thì thế nào!_nó giậm chân đụi đụi nói.

_ok!ok! thế hôm nay em tự ra tay để giản gân cốt mới được, còn Funny cậu đi không!_Hoàng quay sang hỏi Như.

_tất nhiên là đi rồi, nhưng không biết bọn họ thấy tôi rồi có nghi ngờ gì Băng hông há!_Như xoa xoa càm nói.

_thế cậu bịch cái này vào!_nó đưa cho Như 1 cái khẩu trang màu hồng còn in hình những con heo trông rất kute.

_trời ơi! Đi đánh lộn mà như đi đánh ghen không bằng nè trời!_tuy nói thế nhưng Như vẫn đeo cái khẩu trang đó vào, tay túm lấy tóc buộc thành chùm cao, trông rất cá tính.

Nó thì đứng dựa lưng ở chiếc ô tô màu đen bóng lóa của mình. Nhìn hàng người đang đứng ở tư thế chuẩn bị ra trận, tay thì cây cầm gậy, cầm dao cầm mác, 2 bên đối mặt nhau, không gian trở nên vắng lặng đến đáng sợ.

Không gian yên yên ắng đến đáng sợ, 2 băng đối mặt nhau mà không nói 1 lời . Có lẽ thấy không khí quá ngột ngạt Bảo lên tiếng:

_Tại sao các người lại muốn khiêu chiến với chúng tôi! Còn sai đàn em gây sự chỗ làm ăn của chúng tôi nữa chứ!_Bảo cáu giận và khó hiểu hỏi.

_Muốn khiêu chiến thì gây sự thôi, chẳng có lí do gì cả!_Hoàng nói như bất cần đời.

_Được lắm, thế mời bọn tôi ra đây chắc chỉ còn 1 lí do là muốn tống cổ bọn tôi ra khỏi khu vực này chứ gì!_Minh thản nhiên nói!

_Good! Đúng là đỡ hơn mấy cái bọn đầu đất này._Hoàng cười nham nhở nói, dù anh có đội mũ che đi phân nữa khuôn mặt nhưng vẫn lộ ra được nụ cười châm chọc.

_Vậy còn chờ gì nữa mà không mau giải quyết đi chứ._Minh vẫn không biểu hiện cảm xúc gì, chỉ lạnh nhạt nói.

_Lên tụi bây._Hoàng ra lệnh.

2 phe đánh nhau kịch liệt, đứa thì đập vô đầu, đứa thì lên gối, đứa thì chém, đứa thì phan, máu rơi lả tả, gió thổi hiu hiu, ôi cảnh tượng thật man rợ làm sau, mà nhân vật chính được xem những cảnh đó chỉ có nó.

Nó ngồi trên xe mà lòng nom nóp lo sợ, không biết ai sẽ thắng đây, không biết bạn bè của nó có bị thương không, có xảy ra chuyện gì bất trắc hay không, nó ngồi đây mà thầm khấn vái, mà từ trước đến nay nó đi đánh nhau đều tự tin, phấn khởi nhưng sao hôm nay nó lại bị cái giống gì thế này, cái cảm giác này là lo lắng, quan tâm đến người thân sao thật đau quá đi, nếu biết trước như thế thì nó sẽ đứng ra và vạch toẹt ra hết cho rồi, nếu thế nó sẽ không cần phải lo sợ nữa, không cần phải đau như vầy nữa. Nó ngồi cầu nguyện và xem film (cái gì mà phim chứ pà t/g nì muốn chết à).

Trận chiến diễn ra gần 30’, phần mạnh đang nghiêng về phía nhóm Hải âu, tuy chỉ có 20 người nhưng sức lực thì không thua kém gì đối với 30 mấy người của nhóm Hắc hải, tình hình giờ này là bọn đàn em của Minh đang bị các anh em trong nhóm Hải âu đánh sống không bằng chết, rất dã man (cái nì là trả thù hồi nãy chắc luôn), trong tay Minh chỉ còn có gần 10 đứa còn gượng dậy được, còn bên nhóm Hải âu thì sung sức tràn trề, đánh đâu thắng đó, tình hình đang nguy cấp Minh cần phải thêm tiếp viện. Nãy giờ anh và Bảo chỉ đánh cùng với 2 đại ca của nhóm Hải âu mà thôi, 2 bên ngang tài ngang sức, dù không bị thương ở chỗ nào nhưng sức lực các anh thì gần như cạn kiệt, Minh đang định rút điện thoại ra gọi chi viện đến thì Bảo và nó cùng hô:

_Minh, cẩn thận phía sau!

Khi anh quay người lại thì chỉ thấy 1 dao mã tấu ở đâu gián xuống vai mình.

_Minh cẩn thận phía sau!

Khi anh quay người lại thì chỉ thấy 1 dao mã tấu ở đâu gián xuống vai mình.

Tình trạng lúc này là nó đang ngồi cạnh Minh và hỏi đủ điều vì vai anh đang chảy máu khá nhiều vì vết chém vừa nãy.

_Mày làm cái gì thế hả, tao nói là khi giải quyết triệt để mới đem mã tấu ra rồi mà._Hoàng tức giận nói, (vì phần nó đang quan tâm Minh nữa, đúng hem).

_Cậu không sao chứ! Có bị thương nặng lắm không. Chết rồi, ra máu rồi, chắc không bị sâu lắm, tôi đưa cậu vào bệnh viện nhá!_nó cứ tiếp tục nói cho đến khi nghe xung quanh im lặng quá, nó mới ngước lên nhìn và hiện giờ nó thấy là…ai cũng đều…im lặng và…nhìn chằm nó…như người từ trên trời rơi xuống vậy.

Đúng thế, vì ai cũng quá bất ngờ về thái độ và hành động lo lắng thái quá của nó với…kẻ thù của mình (chỉ Minh ý pà kon). Không chỉ những người ngoài cuộc, những người trong cuộc còn sốc nữa là. Để chứng tỏ điều này, hãy nhìn xem Như và Hoàng đang nắm đầu bức tóc mình vì con chị 2 ngu ngốc hết chỗ nói đang phá vỡ kế hoạch hết sức hoàn hảo mà họ đã làm suốt mấy tháng qua. Họ nhìn nó như muốn bóp chết nó cho rồi, còn Minh và Bảo thì sao, vẫn đứng như trời tròng nhìn nó, trong đầu thì lân lân biết bao câu hỏi…”tại sao nó lại ở đây”, “nó có quan hệ gì với nhóm Hải âu”, “ mình phải giải thích thế nào về thân phận của mình trong nhóm Hắc hải đây” v.v…

_cậu, cậu là Hân sao?_Bảo vẫn chưa tin người đứng trước mặt mình là nó.

_à, uhm!_nó nói chắc nịch.

“Thế là đúng Hân rồi, sao Hân lại xuất hiện ở những nơi khỉ ho cò gáy này, còn ăn mặt hết sức quái dị nữa chứ (người ta mặc đồ moden vậy mà, nhìn lại mình đê), mà còn khuôn mặt, sao hôm nay thấy khuôn mặt cậu ấy trắng thế ta và không đeo mắt kiếng nữa, nhìn dễ thương ghê”_Mình thầm nghĩ.

_cậu tại sao lại xuất hiện ở những nơi này! Mà tớ nhớ không lầm cậu là cái người chạy xe như ma đuổi hồi nãy phải không?_Minh chợt nhớ ra cảnh tượng hồi nãy rồi không tin nổi nhìn nó hỏi rõ.

_ờ, thì…tại…mình…hồi nãy..a.._nó lung túng không biết nói sao cho họ hiểu.

_cậu ấy là quân sư đắt lực kiêm…em gái của tôi đấy!_Hoàng và Như ở đâu đi lại, Hoàng lên tiếng, suýt nữa nói là…bạn gái…thì anh tiêu lun oy. (sợ bị nó đập đấy ạ).

_cậu là…_Bảo nghe tiếng quen quen nhưng không thấy được khuôn mặt vì người trước mặt đang đội nón.

Như và Hoàng từ từ gở nón và khẩu trang ra, lộ ngay ra khuôn mặt baby và quyến rũ của 2 người làm các anh bên nhóm Hắc hải phải lé mắt (keke, người đẹp có khác).

_Sao, 2 người, chẳng lẽ 2 người là đại ca của nhóm Hải âu, là 2 người đã đánh chúng tôi kịch liệt vừa nãy sao?_Minh vẫn chưa tin những chuyện quái gì đang diễn ra, anh ta lầm bầm trong miệng.

_không là chúng tôi thì còn là ai nữa, đừng có ở đó mà nói những câu ngốc nghếch, máu trên vai cậu chảy ra tèm lem rồi kìa, nhìn cậu bây giờ y như con heo bị người ta đem đi “cắt” không bằng á._Như nói với giọng đầy trêu ghẹo.

_đúng đó, chúng ta đi đến bệnh viện đi rồi những chuyện này tính sao._Bảo nhẹ nhàng nhắc nhở.

_Bảo nói đúng đó, đi băng bó thôi, cái gì cũng bỏ qua chỉ có sức khỏe là quan trọng nhất_nó vui mừng đồng tình ngay vì thừa dịp này thì Minh và Bảo sẽ không tra hỏi nó nữa.

_uk, chúng ta đi, nhưng…khi băng bó xong cậu phải giải thích rõ chuyện này là sao cho mình biết đó! Không thì mình không thèm băng bó đâu._Minh giả nai giận dỗi làm những người xung quanh đều che miệng cười vì cái tính trẻ con này của đai ca, chỉ trừ vài người mặt vẫn không có chút biểu cảm nếu không nói lag tức giận.

_nó cũng khựng người vì cái tính trẻ con của Minh, nó đành chịu thua thôi_biết rồi, biết rồi, băng bó đi rồi nói.

5 cái bóng đã lên chiếc taxi đi mất từ đời nào mà ở trong con hẻm XX này, những bọn đàn em của họ thì nãy giờ đã biết đại ca của bọn chúng và đại ca bên kia là gì của nhau rồi, phải suy đi tính lại làm sao mà vẹn cả đôi đường, không làm cho đại ca mình bực mình là tốt nhất, thế là họ vẫn nhìn nhau đắm đuối, nhìn nhau một cách mãnh liệt rồi khẽ nhít lại…nhít lại và…bắt tay…làm hòa.

( Người ngoài mà nhìn thấy cảnh này chắc ngủm sớm quá, vì thấy 1 lược gần 50 đứa bị bệnh “đau” mới trốn từ chỗ ý ra, vì hồi nãy mới đánh đập nhau ì sèo thì bây giờ lại bắt tay như anh em lâu rồi không gặp, thật là hết nói nổi)

_bọn tao với tụi mày đi bar chơi đi!_thằng đứng đầu nói.

_ok, tụi mày thích thì bọn cũng chìu thôi._thằng bên kia cũng tươi cười đồng ý, cả nhóm khoác tay nhau …đến…quán bar Thiên đường thẳng tiến.

Bệnh viện YY.

_Bác sĩ ơi, cậu ấy có bị làm sao không ạ!_Khi cả nhóm đứng ngoài chờ, chợt thấy bác sĩ bước ra nó đã xông xông chạy lại hỏi tới tấp. (làm gì quan tâm dữ vậy ta).

_cậu nhox không sao, không bị ra máu nhiều vì vết thương nhưng cháu phải cố gắng chăm sóc vết thương cho bạn trai cháu thật cẩn thận nếu không dễ bị để lại sẹo đấy ._ông bác sĩ khoảng 40 tuổi cười hiền lành với nó.

_dạ vâng!_nó cũng bớt lo đi 1 chút nhưng chợt nhớ lại điều ông bác sĩ nói: Minh là bạn trai nó, nó liền xoay người lại định giải thích thì ông ta đã đi tuốt đằng kia rồi, nhưng mà thế cũng tốt nó thật ra cũng chả muốn giải thích làm gì (thích thế cơ à).

_sao cậu không giải thích với ông ta rằng Minh không phải là bạn trai của cậu._Bảo lo lắng hỏi (sợ nó đồng tình với ý kiến của ông bác sĩ đây mà, khì khì).

_Bảo nói đúng đó, sao cậu cứ im lặng mà không nói gì, chẳng lẻ cậu cũng muốn thế à!_Như trêu chọc.

Nó nghe đến câu “chẳng lẻ cậu cũng muốn thế” thì mặt nó bắt đầu hồng hồng lên, nóng ran lên, sợ mấy đứa kia phát giác nó liền cuối gầm mặt xuống thì có cứu tinh nói giúp.

_Làm gì mà tra hỏi ghê thế! Chắc hồi nãy Hân cũng định giải thích nhưng ông bác sĩ đó phi như bay nên không kịp nói ấy mà, phải không Hân?_Hoàng nói xong, rồi xoay đầu sang nó hỏi, cậu cũng đang hồi hộp không biết nó sẽ nói thế nào.

_uk_nó gật đầu cái rụp liền, không 1 lần do dự nào (ngu gì do dự, do dự thì bị tụi nó càng nghi ngờ hơn à).

_cuộc tranh luận kết thúc tại đây, bây giờ chúng ta vào thăm bệnh nhân được chứ._Hoàng hớn hở nói.

Cánh cửa phòng số 302 được mở toạt ra, cái người ta được nhìn thấy đầu tiên đó là 1 con cún con đang trùm mền từ đầu đến cuối, chui rút trong chăn, chút chút thì lại sột soạt vài tiếng.

Cả bọn thấy lạ liền tiếng tới giường Minh và mở ra:

_Hả!!!!!_cả nhóm suýt cứng họng vì hành động của cái con người trước mặt.

_các cậu vào sao không gõ cửa_miệng vẫn nhai ngồm ngoàm mấy miếng bánh, mắt dính chặt lấy nó (mắt nhìn nó mà hỏi “các cậu” là sao nhể)

_tôi không ngờ đấy, tôi thật không ngờ đấy, thằng bạn giàu sụ của tôi mà lại có cái tính tham ăn nè trời, nhìn đi, nhìn đi _Bảo chỉ lên chỉ xuống từ người Minh đến cái giường bệnh, lắc đầu nói_ thật mất mặt quá đi.

_cậu đói lắm à!_nó nhìn Minh hỏi.

_uhm, đói lắm, sáng giờ có ai cho ăn cái gì đâu_Minh giả bộ nai tơ, xoa xoa cái bụng, iểu sìu nói.

_thế tôi đi mua gì đó cho cậu ăn nhá!_nó cười tươi nói.

_thanks Hân iu, cậu là đáng yêu nhất!_Minh nói vọng ra khi nó đang bước ra đến cửa phòng vài bước.

Nó mỉm cười nhẹ khi được nghe Minh nói với nó bằng giọng trẻ con như thế này, thật càng ngày càng quý mến cậu ấy mà.

Nó đi được 2’ thì Hoàng và Bảo xâm xâm tới chổ Minh ngồi, bóp tay bóp chân ra vẻ mặt dữ tợn.

_ai cho phép cậu nói chuyện bằng cái giọng nhão nhẹt đó với Hân hả_Hoàng sung máu, nắm cổ áo Minh nói.

_cậu nói cho tôi biết giữa cậu và Hân là quan hệ gì?_Bảo gạt tay Hoàng ra, vịnh vai Minh từ tốn hỏi.

_ai cần biết chuyện đó hả? Nhìn là biết hắn ta đang đeo đuổi Hân rồi, vậy cũng hỏi_Lần này là tới Như quát.

_là sự thật sao Minh, mày thích Hân sao, sao mày không nói với tao, mà Hân, Hân đã đồng ý làm bạn gái mày chưa!_Bảo lay lay vai Minh hỏi gắp.

_mày sao thế Bảo, chuyện tao thích Hân tao cũng chỉ mới biết thôi với lại tao cũng muốn giữ bí mật cho riêng mình mà, nhưng dù sao tao cũng xin lỗi mày vì tao không nói cho mày biết sớm, mà bây giờ mày cũng biết rồi đó thôi, tao thích Hân, thế được chưa._Minh cau có nói.

_”Sau mày không nói sớm cơ chứ, nếu mày nói sớm thì tao đã không… “_Bảo suy ngẫm, mà đau cả lòng_thế Hân có đồng ý làm bạn gái mày chưa!_câu nói này mới là câu nói quyết định đây nè, cả Bảo, Hoàng và Như đều trông đợi 1 câu trả lời thật chính đáng thì…

“cốc, cốc, cốc”…

______Quay sang nó nhé______

Nó thì tung tăn, tung tăn trên đường, tay cầm mấy phần ăn nào là vịt quay, cơm sườn cốt lết, cánh gà tẩm mật ong, mì ý, kem ý, đặc biệt là kem vani dâu, loại kem mà Minh thích nhất. Nó không biết cảm giác này là gì, nhưng thật sự bây giờ nó rất vui, rất sảng khoái, nó muốn chạy ngay lên phòng 302 và nhìn thấy khuôn mặt ấy, khuôn mặt baby hằng ngày nó luôn ghét, luôn bực mình. Gần đến cổng bệnh viện rồi, chạy ngay lên thôi.

_Đúng thật là em rồi, anh quả nhiên đoán không sai mà!

Giọng ai mà nghe quen thế nhỉ,mà thôi kệ mình không thích lo chuyện bao đồng, mau mau lên gặp Minh thôi, nó vẫn giữ nụ cười tươi tắn trên môi mà chạy nhảy, đến khi:

_em không nhận ra anh thật rồi sao,…Zenny à._một giọng nói trầm ấm phía sau cất lên làm tay chân nó run lẩy bẩy.

Dù sao tránh thì cũng tránh rồi, trốn chạy thì cũng trốn chạy rồi, bây giờ nó phải kiên cường lên, phải đối mặt thôi, đúng, nó phải đối mặt với sự thật, mặt nó tối sầm, mắt nó đỏ âu như sắp khóc, nó từ từ xoay người lại, nhìn thẳng về người phía đối diện.

Ngồi một hồi lâu sau vẫn chưa thấy nó quay lại, bây giờ là lo lắng thật sự đây, dù họ biết nó không dễ bị “ăn hiếp”, nhưng nãy giờ gần cả tiếng rồi sau vẫn chưa quay lại, chắc gặp chuyện gì chăng? Mặt ai ai trong phòng đều nhăn nhúm lại ngoài Thanh, từ lúc cô vào phòng bệnh thăm Minh đến giờ, mọi người đều im phăng phắt (chứ có ai ưa ai đâu mà nói chuyện), cô cũng không để ý sắc mặt hay hành động của họ cho lắm vì bây giờ cô vẫn đang đứng ngồi không yên vì thiếu vắng anh bạn trai tài hoa của mình (cái nì gọi là gì nhỉ?…à, thiếu hơi “zai” đây mừ.)

Trước cổng bệnh viện YY…

_Zenny! Anh không sứng đáng để gọi cái tên đó đâu, cái loại người sát nhân như anh không bao giờ có quan hệ với tôi! Anh nghe rõ chưa!_nó quát vào mặt Nam, mắt nó đỏ ao, nổi gân xanh gân đỏ trông phát sợ.

_Sát nhân gì chứ, anh không sứng đáng gì chứ, anh đã giải thích với em rõ rồi mà, cái đó chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi em có biết không? Em phải tin anh chứ, em phải tin vào tình yêu mà anh dành cho em chứ!_Nam lắc mạnh vai nó, bấu chặt lấy vai làm nó đau điến, mặt anh than thở, như đang tuyệt vọng vì nó đã nghi ngờ anh.

_Tin anh sao, tin một con người thủ đoạn như anh sao, còn tình yêu hả! Nó đối với tôi không còn đáng giá một đồng xu cắc bạt nào hết, từ khi tôi thấy được cái ngày đó, lúc đó tôi đã muốn tự tử chết cho xong vì tôi quá ngốc nghếch tôi quá ngu si nên mới tin tưởng anh, tin tưởng một người sảo trá như anh, mà giờ đây..mà giờ đây tôi đã đánh mất anh hai mình, tôi quá… quá.., giá như lúc đó tôi kịp thời cứu anh ấy lên, nếu tôi nắm lấy tay anh ấy anh ấy sẽ không chết, giá như tôi không nghe lời anh, không trao cho anh cái quý giá nhất của con gái thì…thì anh ấy đã không đến can ngăn tôi và đã không…đã không…bị anh…oaa..aaa..hự..hự..huhu _nó gụt ngã xuống đất, nó đã không đứng vững được nữa, mọi thứ như đang vỡ òa trong lòng nó, nước mắt càng ngày càng nhiều, mọi đau khổ, buồn bực, mọi ám ảnh, lo sợ không thể nói rõ cùng giờ đã được với đi một ít, nhưng vơi đi trong hoàn cảnh này, có nên thanh thản trong lòng 1 chút không, (chắc là không rồi) vì người đang đứng trước mặt nó, nhìn tất cả những biểu hiện của nó, nhìn dáng vẻ “liễu yếu đào tơ” mà nó đã dấu kín rất lâu, càng làm nó tức điên lên, nó khẽ ngấn giọng, cố ngăn “cơn” khóc lại.

_Anh đã nói lần đó là anh vô ý mà, sao anh có thể cố ý *** hại người bạn chí cốt của anh chứ, là do nó quá bất cẫn nên trược chân xuống thác suối thôi, chứ anh không liên quan gì, anh không có *** hại, hay cố ý giết hại ai hết!_Nam cũng đang hoảng loạn về hồi tưởng vụ tai nạn 3 năm trước.

_Anh nói anh vô ý, anh nói anh tôi bất cẫn, nhưng tại sao lúc anh tôi ngoi lên thoi thóp xin cứu giúp mà…mà anh thì vẫn dửng dưng như không, anh vẫn đứng đó nhìn anh tôi dần dần bị thác nước cuốn đi, cuốn đi đến nơi nào mà xác anh ấy vẫn chưa được thấy đươc, người ta còn bảo có lẽ là đã bị cá tôm rỉa sạch, người khác lại nói là đã làm mồi cho thú dữ, anh biết lúc đó cảm xúc thế nào khi mất một người thân mà mình yêu quý nhất không hả? hả? hả?_nó nắm lấy cổ áo Nam giựt giựt làm anh sút nghẹt thở.

_”Nam vội ôm chặt lấy nó” khẽ giọng than trách_Đúng, đúng mọi việc là lỗi của anh, anh sai rồi, anh biết mình đã phạm phải 1 sai lầm quá lớn, bây giờ em muốn xử phạt anh thế nào cũng được, anh sẽ làm tất cả để khiến em vui vẻ, hồn nhiên trở lại.

_Anh định dụ tôi đến khi nào đây, cũng là câu “anh biết mình đã phạm phải 1 sai lầm quá lớn, em muốn xử phạt anh thế nào cũng được” tôi đã quá quen với những lời đường mật của anh rồi, bây giờ tôi là Hạ Gia Hân, chứ không còn là cái con Băng ngu ngốc, yếu mềm lúc nào cũng bám theo đuôi anh như xưa nữa đâu, anh đừng có mà lừa gạt tôi, với lại tôi nói cho anh biết, 3 năm trước tôi đã không làm đúng nghĩa vụ của người em gái đối với anh trai mình, còn bây giờ tôi sẽ thực hiện nghĩ vụ ấy, anh cứ nhởn nhơ ở đó mà chờ cảnh sát đến còng tay anh đi là vừa._nó thoát nhanh khỏi vòng tay của Nam, trừng mắt nhìn anh nói bằng giọng răn đe nhất là nhấn mạnh 2 từ “CẢNH SÁT”.

_Như ý thức được chuyện không hay sắp diễn ra, Nam nói vọng theo khi nó đang vững bước tiến đi_Em làm gì anh cũng được, nhưng anh chỉ muốn nói với em một điều là “Anh rất yêu em, anh thật sự rất yêu em, thế giới này nếu không có em đối với anh cũng chẳng là gì cả, em cứ làm mọi việc em thích, dù có tổn hại hoặc chết vì em anh sẽ làm tất cả, anh thật sự không muốn chuyện này sẽ xảy ra với chúng ta đâu, Zenny à!_Nam dần khụy xuống, ôm mặt “ khóc” nức nỡ.

Chân nó bước càng nhanh vì nó không muốn phải ở đây thêm giây phút nào nữa, nó đang lung lay với lời nói quá ư sâu lắng, ngọt ngào của Nam, nó không muốn mình phải phạm phải 1 sai lầm nào nữa, nhất là đối với anh nó, nó đã sai và anh nó đã ra đi mãi mãi, cho nên sai không nên càng sai thêm. Nó chạy ngay đến bàn mấy cô y tá đang tám phét, giọng diềm tĩnh nói:

_chị làm ơn đem những thứ này lên phòng 302 dùm em được không ạ!

_Ưm! Các chị còn đang bận rất nhiều việc, em đem qua phòng khác đi nhé!_cô y tá không them nhìn khuông mặt đang đen sì của nó mà vẫn ngồi tán dốc với cô bạn nào là anh này đẹp trai anh kia đẹp lạ v.v… (thế mà nói bận “rất” nhiều việc mới ghê chứ).

_axxx….như vậy thì tiếc quá, mình thấy chị này đẹp đẹp mới chọn cho cậu chủ đẹp “zai” (nói lớn) nhà mình, thế mà chị ấy lại không chịu, thôi thì đi tìm chị y tá kute nào khác thôi!_nó lắc đầu, rồi lại chặc chặc lưỡi.

_à khoan đã em ơi! Chị làm xong việc rồi nè, mới có chút thời gian rãnh, thôi thì đưa đồ cho chị, chị đưa đồ lên cho, em cứ về trước đi_cô y tá mỉm cười và nói với giọng yểu điệu đến nó cũng phải nổi da gà (haha còn tui nổi da vịt nà).

_vậy làm phiền chị rồi, em đi trước nha!_nó nhanh tay chào rồi cũng nhanh chóng dọt ra ngoài vì nó biết trong phòng 302 có người mà nó không bao giờ muốn gặp.

Đúng như dự đoán, 5’ sau cô y tá lên đến lầu 6, cô đang loay hoay tìm các phòng VIP (thông cảm, chị nì toàn ở tầng trệt loại thường thui nên hok biết là phải), à rồi, dãy phòng 300, 301 và trước mặt cô một anh chàng cao to, tóc sịt keo, tai đeo chiếc bông đính kim cương đỏ sáng lấp lánh, mắt có màu nâu nâu, làng da rám nắng nhưng không thiếu phần baby và anh đang định…mở cửa (trời, zậy cũng làm hết hồn).

_à, anh ơi, có phải đây là phòng 302 không ạ!_cô y tá mắt tròn xoe nhìn Nam, chút nữa là chảy cả nước miến.

_Nam nhìn từ trên xuống dưới trên người cô gái, biết ngay là y tá “hám trai” anh giả vờ nói_nhìn qua, chắc cô là y tá, mà lại không biết phòng bệnh nhân ở đâu à, ngốc thế, hay có muốn anh dẫn đến tận chỗ không hả cô em!_Nam cười 1 nụ cười đểu cán, đưa tay sờ sờ lên mặt cô y tá, làm cô y tá tá hỏa, mặt đỏ như gấc, đứng như trời tròng.

_ờ em, a tôi…tôi lên đây là có người nhờ tôi đưa đồ lên, thôi tôi đi đây! Chào anh!_cô y tá chạy ngay xuống thang máy, khẽ ôm đầu nhớ lại cảnh vừa nãy và bắt đầu mơ mộng (bà này mê trai chắc NO.1 lun oy).

“Cốc, cốc”

_ơ anh Nam, sao anh biết mà đến đây_Bảo khó hiểu hỏi.

_mày còn không biết à, bà chị tao đi đâu cũng kéo theo anh Nam theo hết á, cứ như hình với bóng nhìn mà phát khiếp._Minh nói xong, còn diễn tả cảnh ói như thế nào làm bà Thanh tức học máu.

_mày có phải là em tao không hả, mày toàn nói xấu chị mình mà thôi, à mà tao đâu có làm gì sai trái đâu, chỉ có nũng nịu với bạn trai thôi, vậy là sai à!_Thanh chống nạnh nói.

_em bó chân với chị luôn_Minh hết nói nổi, thấy bọc đồ ăn trên tay Nam, cậu hỏi_à anh Nam, hồi nãy anh có thấy bạn em không, cái bạn lần trước đi khu vui chơi với mình ấy, cái bạn có đeo mắt kiếng ý.

_em nói Băng hả? à không, em hỏi cái bạn gì tên Hân Hân đó, đúng không?

_À! Đúng vậy, anh có gặp bạn ấy ở ngoài không, bạn ấy đi mua đồ ăn nãy giờ mà vẫn chưa thấy về, “em thấy hơi lo”._Minh nhìn Nam nói, nhưng càng về sao càng nói nhỏ.

_Em ấy đưa cho anh bọc đồ ăn này này, rồi em ấy nói không khỏe nên cũng về trước rồi._Nam giải thích cặn kẽ rồi đặt bánh lên bàn, quay sang ôm bạn gái mình.

Căn phòng VIP 302 vẫn toàn là những câu chào hỏi khách khí, phải chăng căn phòng trở nên trống trãi, heo húc vì không có nó.

Trong căn phòng mỗi người ngồi một chỗ tuy chỉ có cặp Nam và Thanh cười cười nói nói với nhau, nhưng có hay biết tâm hồn của nhân vật nam chính (Nam) đang thả hồn về tận âm ti địa phủ nào rồi, anh đang nghĩ…(cái nì thì tui “cấm” nói, tự đoán đê).

Như và Hoàng có chung ý nghĩ về thân phận thật sự của Nam, phải chăng chỉ là bạn trai của bà Trang chị họ của Minh thôi không? Nhưng tại sao lại quen biết nó, cả cái tên nó câm ghét không cho gọi mà anh ta cũng biết, chắc chắn không hẳn là 1 người, phải điều tra thôi!

Minh và Bảo thì đâu còn suy nghĩ gì ngoài nó, không biết nó có sao không mà lại về sớm thế, còn không vào cả phòng để nói với mọi người nữa! Mai đi học chắc phải dò xét xem sao mới được.

Nó thì sao nhỉ, không bận tâm đến những chuyện rắc rối, chuyện đời thì mai hẳn tính, bây giờ nó chỉ biết có “ngủ..nghỉ..phẻ” mà thôi. Đời còn dài, phải tận dụng cơ hội để gia tăng công lực nếu không đến lúc nguy cấp không có đủ sức đâu mà phản công thì nguy mất thôi. (câu nì là ẩn ý đấy nhé, càng về sau càng có nhiều phiền phức xảy ra cho nó đó, cho nên các bạn thông cảm để nó “tu luyện” công lực nhá, tui cũng đi “tu luyện” trên giường đê, kaka)

6h sáng,

Nó đi dài trên hành lang trường, bây giờ còn rất sớm nên chưa thấy 1 bóng ma nào (huống chi là người), nó với khuôn mặt rầu rĩ, lo lắng suy nghĩ bâng quơ về những chuyện tối hôm qua, có lẽ nó quá mù quáng trong tình yêu chăng? Ngoài mặt nó trách móc Nam như thế, nhưng thật ra nó là người đau khổ nhất, không biết phải giải quyết làm sao cho trọn nghĩa trọn tình, giữa 1 người anh trai luôn yêu quý, quan tâm đến nó và người mà nó thầm thương trộm nhớ, dành cho người đó đến cả trái tim lẫn thể xác của mình, đúng thật là rất khó xử, phải không!

Lớp 11a2 đã hiện ra, nó nằm dài trên cái bàn thân yêu không chút tì vết của nó, nó nằm yên lặng lắng nghe tiếng chim chít hót véo von ngày nắng sớm, tiếng người xôn xao nhộn nhịp để đón bình minh, nắng chiếu qua ô cửa kính long lanh những ánh sương mai làm lòng nó cũng diệu mát hẳn đi.

Nó vẫn nằm đó, không ngước mặt lên nhưng nó cũng biết có ai đó đang đi đến lớp, chắc mấy đứa bạn đến sớm để trực nhật đây mà, nó nghĩ thế.

Tiếng chân ngày một gần nhưng chẳng phát ra tiếng nói nào, rồi dừng lại gần bàn nó, vẫn không có 1 động tĩnh nào, lạ thật nó ngước mặt lên.

Lại là hắn ta, người làm mình mất ngủ hằng đêm vì gặp ác mộng, người làm mình đau tai nhức óc vì phải suy nghĩ cách đối phó, tại sao hắn lại tới đây, hay là hắn đến tìm mình.

_Tối qua em ngủ có ngon không? Anh trông em xanh xao quá. Em có ăn sáng chưa, chúng ta cùng đi ăn nhé!_Nam cười nhẹ nói với nó.

_….._nó vẫn cứ như thế, thẳng lưng nhìn anh, à không phải, nó nhìn cảnh sân trường, nó xem anh như không khí.

_Hay em mệt rồi, em ngồi nghỉ đi, anh xuống căn tin mua cho em bô gô cá và lon nước cam nhé!_anh cứ thế mà tự biên tự diễn, đi đến gần cánh cửa anh chợt quay mặt lại, cười tươi với nó nói_à, chắc phải mua thêm 1 cây kem dâu chứ nhỉ, hay là 2 cây ta, chắc là 2 cây rồi, anh nhớ rất kĩ là em rất mê kem dâu, lúc trước em còn tranh cây kem dâu của anh nữa cơ mà, lúc đó trông em thật nghịch nha, ăn tới quần áo dính tèm lem làm cho anh khi về nhà bị 2 bác la quá trời luôn!

_Anh nói đủ chưa, nói đủ thì cút ra khỏi tầm mắt của tôi ngay, tôi không muốn thấy anh nữa, anh đừng tưởng đến đây dùng lời ngon tiếng ngọt để làm tôi siêu lòng mà không báo cảnh sát để điều tra anh, anh nên nhớ những thứ có liên quan đến anh tôi điều quên hết rồi, bây giờ tôi đối với anh chỉ có hận và hận mà thôi, tốt nhất anh nên tránh xa tôi ra, nếu không khi bấn loạn không biết tôi sẽ làm gì anh nữa đâu!_nó trừng mắt nhìn Nam.

_Em nào có như vầy, đâu có bao giờ biết hâm dọa người khác đâu chứ, có phải là tại anh đã làm em ra thế này không, anh thật đáng chết mà!_Nam quỳ xuống 1 chân, 1 chân đứng chống, mặt đầy thành khẩn.

Nó đang đau, phải, tim nó đang rất rất đau, không biết phải xử sự thế nào hay là bỏ qua cho Nam và quay lại như hồi xưa, một cuộc sống không buồn đau, không lo nghĩ.

Chợt tiếng ồn ào, xì xầm ở sân trường làm nó ngưng ngay cái suy nghĩ điên rồ này, nó hất tay Nam ra khỏi cánh tay nó, không thèm nhìn anh một cái, nó bước ngay xuống sân trường, xem chuyện gì đang xảy ra.

_________Sân trường lúc này_____

Người nào người nấy chen lấn, xô đẩy nhau làm nó không thở được, nhưng vì muốn tìm hiểu thông tin một cánh yên bình thì không nên làm loạn, nó cố gắng chen lấn vào trong.

Nó nghe thấy tiếng nói của một đứa con trai, vì chen lấn quá chưa kịp nhìn rõ mặt:

_Anh nói anh là trưởng bối, tôi phải biết kính trên nhường dưới, nhường đường cho anh đi sao, đâu mà có cái đạo lí cùn như thế nhở! _nó ngước mặt lên nhìn, thì ra là Minh đây mà, hôm qua vô bệnh viện chưa đủ hay sao mà giờ lại đi kiếm chuyện rồi.

_Tao nói không đúng à, mày học lớp 11 tao học lớp 12, tao chẳng phải là bậc trưởng bối của mày sao ._thằng con trai khác giọng kênh kiệu lên tiếng (chà chà, chắc nì cũng con nhà tỉ phú mới hok sợ Minh đại ca đây mừ)

_ôi ôi ôi, mình là con nhà có học, lại là gia đình quyền quý, sao lại xưng hô mày-tao với người mới quen biết như thế, với lại anh nói anh là bậc trưởng bối thì cho tôi hỏi vài câu để kiểm tra trình độ học thức của anh nhá!_Minh bình thản đáp nhưng đâu đó có ý trêu chọc.

_hừ, cứ tự nhiên tao…à anh mày đây chưa sợ ai bao giờ_ mặt thằng đó vẫn cứ nghênh nghên ra trông phát đấm.

_ôh, tôi cũng chỉ hỏi những câu hỏi đơn giản thôi, trong 3 giây anh trả lời không được thì thua nhé!_Minh cười điểu hỏi.

_anh mày không cần 3 giây chỉ 1 giây là đã quá dài rồi_thằng đó tự tin nói. (không phải tự tin thôi đâu, phải nói là quá quá tự tin mới đúng).

_Câu hỏi thứ nhất, trong một năm tháng nào có ngày 28?

_ờ, tháng 2_ mắt thằng đó lóe sáng lên.

_sai, trong năm tháng nào cũng có ngày 28 hết!

_Câu thứ 2, có một chiếc xe điện chạy từ phía Nam lên mà hướng gió lại từ hướng Bắc, hỏi khói xe bay về hướng nào?_Minh đọc lưu loát từng chữ.

_Thì..thì hướng Tây Nam._ cái này phải suy nghĩ à.

_Sai, xe điện không có khói! Chỉ những câu đơn giản như thế này cả Chí phèo cũng còn biết nữa là, từ những nhận thức đó suy ra anh học rất giỏi._Minh cười chế nhạo hắn, còn nó thì nhìn hắn bằng ánh mắt nghi ngờ.

_Còn câu thứ 3_tuy bị ê mặt nhưng vẫn cố gắng trả lời đúng câu thứ 3 để lấy lại 1 ít danh dự.

_Tuy anh đã trả lời sai 2 câu trên, nhưng tôi cũng hỏi anh luôn câu thứ 3, tôi hỏi anh, bộ phận gì trên cơ thể con người khi hưng phấn thì to ra?

_Tôi, tôi không trả lời những câu hỏi vô lí của cậu!_thằng đó ấp a ấp úng, nhìn Minh.

Không những có hắn, còn cả bọn đang bu xung quanh cũng nhào nháo lên vì cái câu hỏi “ngộ ngộ” này. Chỉ trừ nó, nó đang…cười.

_Ai da, câu trả lời là đồng tử, khi nóng lên đồng tử sẽ nở ra đến 7 lần_Minh nhìn mọi người , rồi cười sảo trá nhìn thằng đó_Anh không trả lời được hay anh hiểu lầm câu hỏi của tôi hả!

Làm ai ai cũng phải nhăn răng ra cười, vì ai cũng như thằng đó, đã hiểu “tầm bậy” câu hỏi của Minh (ý tầm bậy đó là cái gì vậy ta).

Thằng đó quê độ, hừ lạnh bỏ đi, mọi người cũng dần giải tán, chỉ còn mấy cô em đang chết đứng nhìn Minh và cả nó. Nó tiếng lại gần Minh, giựt nhẹ tay áo:

_cậu, cậu là con của bác Hoàng hử?_nó nhìn chằm chằm Minh, chờ nghe câu trả lời thích đáng.

_Minh cũng nhìn nó hơi lâu rồi cũng cười tươi và gật đầu.

_Chẳng lẽ cậu là cái thằng nhox mà mình nhất quyết phải lấy sao!_nó như mất hồn, gặn từng chữ nói.

_ummmm… đúng vậy, chứ không phải cậu biết hết rồi sao, mình cứ tưởng là cậu biết mình là vị hôn phu đã định của cậu rồi chứ!_Minh có vẻ hơi buồn buồn.

_lúc đầu tôi đã điều tra xem ai họ Hoàng trong lớp mình thì chỉ có cậu, nhưng tôi tìm hiểu đi tìm hiểu lại cũng không thấy giống, cho đến khi nghe được mấy câu đố này tôi mới biết là cậu đấy._Nó cũng hơi ngạt nhiên vì kết quả này.

_hỳ, mấy câu hỏi này là do cậu chỉ tôi hồi nhỏ mà, à mà, không giống, không giống là sao?_Minh vô tội hỏi.

_Thì hình của con trai bác Hoàng mà bác ấy gửi qua với cậu trước mặt đâu có giống!_nó nói.

_ờ thì, tại tôi cũng không thích ép duyên nên mới lấy hình người khác đưa qua cho nhà cậu đấy chứ, mà hình của cậu cũng đâu có giống, lúc đưa hình qua tui nhìn mà muốn té ghế luôn ấy chứ, xấu đê tiện luôn, xấu không chịu được!_Minh bày tỏ tâm trạng của mình lúc đó và “bụp” một cái cốc đau điến trên đầu, xoa xoa nhăn nhó nhìn nó.

Đang định buôn một màn dưa lê thì ở đâu đó có tiếng học sinh xì xầm, người nào người nấy nói qua tai nhau rồi chạy ngay đến phòng vi tính, chẳng hiểu mô tê gì, thì Băng, Hoàng, Bảo ở đâu chạy lại, người nào cũng nhăn nhó mặt:

_các cậu bị sao vậy!_nó lo lắng hỏi.

_cậu muốn biết thì lên trang web trường mình đi thì biết, có chuyện đang rất hot đấy!

Nó cũng gật đầu làm theo, có chuyện gì không ổn sao, nhìn nét mặt của từng người chắc là tin “dữ” rồi, lấy cái iphone mới mua hôm kia ra, nó lần mò vào trang web nổi tiếng của trường.

“cạch, cạch, cạch, cạch”…..

“cạch, cạch, cạch, cạch”

Cuối cùng cũng vào được trang tin hot của trường, Minh cũng nhón nhón chân lên, nghía nghía vào cái iphone trên tay nó.

Cái gì vầy nè, sao hình nó với Nam ở trước cổng bệnh viện được đưa lên mạng vậy, còn dưới tấm hình là gì đây.

“ Học sinh nữ trường Royal đi phá thai”.

Nó đang nhăn nhó mặt và mắt như nẩy lửa, còn người kế bên cũng không thua kém, đang mở to mắt ra ngạc nhiên về cái bản tin quái đản này và cũng hơi nghi ngờ nó.

Nhìn xuống dưới còn có tấm khác nữa, nhìn xem cái gì đây, tấm hình Nam nắm lấy tay nó, mặt anh thảm thương, còn nó thì tức giận, để xem họ nói gì về nó đây.

“Cô gái định phá bỏ đứa bé trong bụng nhưng anh chàng cương quyết không chịu, lấy hết lòng tự trọng của con trai ra để mong cô nàng suy nghĩ lại, nhưng cô không có tình người nhất định phá bỏ đứa bé chưa thành hình “nhân” này, để chàng trai kia sầu não, trông đến thảm thương”.

Trời, trời, cái gì mà đứa bé trong bụng chưa thành hình nhân chứ, cái gì mà không có tình người, thật là quá đáng mà, ai có thể đi rêu rao những thứ linh tinh này vậy trời, tức quá tức quá không thể chịu được nữa rồi, phải làm cho ra lẽ chuyện này mới được. Nhưng mà…cái hình này đâu có bằng chứng người đó là nó đâu, lúc đó là ban đêm, với lại nó cũng che mặt đi nhờ cái nón ở áo rồi, nên nó cũng thanh thản được đôi chút.

À khoan bên dưới còn cái gì đó đừng nói lại là 1 tấm hình khác nha, lòng nó hơi hồi hộp, tim nó đập nhanh hơn bình thường, không biết có chuyện gì xảy ra nữa không, nó lấy tay huơ lên trên 1 cái, đúng là có 1 tấm hình khác nhưng…hình này là ở trong trường, với lại chỉ mới vừa rồi thôi, không gì khác là bức ảnh của nó và Nam nói chuyện lúc sáng, anh ta đang quỳ trước mặt nó, trong tư thế nhận lỗi, mặt buồn rũ rượi, còn nó, mắt trừng trừng trừng nhìn anh ta, rồi lại một hình nữa là lúc nó hất tay anh ta ra. Hình này trông sáng và rõ hơn. Để xem bọn họ sẽ đưa ra tiêu đề gì cho mấy cái này đây.

“ Chàng trai này có phải trùng hợp với chàng trai trên kia không?, còn cô gái này có liên quan gì trong truyện này? Có phải họ là 1”

Thì ra là một câu hỏi, tưởng ghi cái gì hay ho lắm, ai dè vẫn biết sợ à, đúng là cái bọn lắm điều.

Phía dưới là hàng câu bình luận về những chuyện lố lăng này, hình như là những câu bức xúc đa phần nhiều hơn, nam có nữ có, nói chung có thể là toàn trường cũng có. Họ buôn ra những câu nào là:

_Haizzz…mấy đứa ma mới bây giờ ghê quá, chưa gì đã có những chuyện làm nổi trên trường rồi, không biết sau này còn làm ra những chuyện ghê gớm thế nào nữa đây. (cái này chắc là 1 bà cựu học sinh nào đó)

_Con nhỏ trong hình có tâm hồn “thánh thiện” gớm, chưa gì đã giải quyết mọi chuyện “nhanh, gọn, lẹ” rồi, cái thằng kia chắc hóa thiên thần rồi nên mới năng nỉ con nhỏ đừng phá thai chứ gặp tao thì…tự xử, haha. (cái thèng này nghe cách nói là biết anh của sở khanh oy).

_Con nhỏ đó đẹp mà lại là hàng mất tem thật là uổng quá đê!(thèng nì mi hok có cửa đâu nhá)_ Khi đọc đến đây nó mới nhận ra, thì ra hồi sáng nó vẫn chưa hóa trang, đúng là sui xẻo mà, để xem họ còn trê trách gì nữa không(thèng nì mi hok có cửa đâu nhá)

_AAA! Hình như tui biết người trong hình đó, người nam là anh Nam ở lớp 12b2 đó, còn nữ hình như là người ngoài trường thì phải! (một người khác cũng chen lời bình luận vào)

_Người ngoài đâu mà người ngoài, nhìn hình cũng biết là ở trong trường mình rồi, với lại nhìn cách bày trí với cái bình bông hình như là ở lớp 11b2 hả gì á? (người khác cũng chen vào cãi)

_Đúng đúng, là ở lớp 11b2 đó, Hình như cái cô gái đó tên là Gia Hân, tôi đi qua lớp đó chơi thường xuyên nên tui biết mà!

_Cô gái đó mà là Hân lù đù mới là lạ, tối ngày cô ta chỉ biết cấm đầu vô học không hà, với lại cô ta cũng đâu có gì đẹp đẽ mà có thể quen biết với anh Nam coolboy của trường chớ! (chặc, chặc chắc con mắm nào trong lớp nó đây mà, giám nói nó “lù đù” nữa chứ, lần này tiêu em oy).

_Tội nghiệp anh Nam quá, sao lại vì cái con nhỏ đó mà hạ mình chứ, thật không đáng mà. Hình như anh Nam đang quen với chị Thanh mà, sao bây giờ lòi ra con Hân này nữa, chẳng lẽ nó dựt anh Nam với chị Thanh sao, thật đê tiện mà.

_nghe nói con nhỏ này luôn luôn dựt bạn trai của người khác đó, nó mang cái vẻ mặt ngốc nghếch, khờ khạo ra để gạt người ta, chứ thật ra nó là 1 con cáo già, không biết nó đã mấy chục lần đi phá thai nữa không chừng. v.v…..

Lần này nó đã chịu đựng hết sức rồi, nó đang bốc hỏa thật sự, tay nó bấu chặt lấy cái iphone yêu quý, ôi ôi không…

“CỐP…”

Cái điện thoại đã tan nát và văng ra tứ tung ra đất, (nhìn mà thấy đau lòng, hix hix) bây giờ nó không còn là Gia Hân ngoan ngoãn hiền lành nữa, nó đang bộc phát bản chất thật sự của mình, 1 chị hai của nhóm dân chơi thứ thiệt, 1 đứa nóng nãy và bốc đồng với mọi thứ, và đó là đây…

_Cái con mẹ nó! Mau tìm ra đứa nào tung cái bản tin ******** này, với mấy cái đứa lắm mồm vừa nãy chữi tao mau._nó sùng máu la hét lên, đột nhiên mấy thằng con trai đứng gần nó gật đầu rồi chạy mất.

Minh và Bảo chả hiểu mô tê gì, chỉ biết bây giờ nó đang “rất rất” tức giận và họ cũng ngạc nhiên về thái độ bất thường của nó, chưa bao giờ họ thấy nó lại hung dữ như thế, chắc cơn giận đã lên đến đỉnh điểm rồi, vì khi bị người khác xúc phạm ai cũng bực tức như thế. Họ xoay sang nhìn Như và Hoàng, nhưng họ chỉ nhúng vai và cười, không biết họ cười cái gì, chắc đây không phải là lần đầu họ thấy nó như thế nên họ không mấy ngạc nhiên.

Chợt Như tiến lại giữa bọn họ, búng tay một cái, nhìn về phía trước, mỉm cười nói:

_ Có chuyện vui để xem rồi.

Khi họ tỉnh táo lại nhờ tiếng búng tay của Như thì trước mắt họ, Thanh, Ngân và có cả 1 hàng người đang đi theo, nhìn tướng đi của họ chắc không phải đến đây để chào hỏi rồi.

_Mày quá quắt lắm rồi, tụi tao đã nể tình mày là bạn của Minh nên không muốn gây sự với mày, chứ thật ra, từ đầu tao thấy cái bộ mặt dã tạo của mày đã thấy không ưa rồi, đến giờ mày lại giám công khai là đang quen với anh Nam nữa, thật không biết lượng sức mình mà!_ Ngân buôn lời sĩ vả nó.

_Em thôi đi, để chị nói chuyện với cô ta!_Thanh nói, rồi bước lên trước mặt nó._những chuyện được tung tin trên mạng, có phải là sự thật không!_Thanh nói với vẻ mặt bi quan, nghẹn ngào ở cổ, chờ đợi 1 sự thật như ý muốn.

_Trông cô kìa, chỉ mới là những tấm hình, những lời phê bình nhảm nhí mà đã làm cô run người vì lo lắng rằng mình sẽ mất bạn trai rồi, nếu như hơn thế nữa chắc cô đứng không vững luôn rồi_nó khinh thường nói_không lẽ cô không tin bạn trai của mình_nó đưa tay nâng cằm Thanh lên_đừng nói với tôi là cô cũng chả giám hỏi anh ta nha!

_….

Thấy Thanh im lặng nói tiếp:

_Cô sợ khi hỏi xong thì sẽ nhận được 1 đáp án không như mong đợi chứ gì? Cô sợ anh ta sẽ bỏ rơi cô phải không!_nó vẫn nhìn vào mắt Thanh hỏi.

Cô nàng có vẻ lúng túng với ánh mắt của nó,ánh mắt ấy như muốn lột trần những suy nghĩ của cô, không thể nào cự tuyệt được.

_Thanh khẽ chớp mắt lia lịa, rồi cúi đầu xuống hoặc xoay sang chỗ khác để không phải bắt gặp ánh mắt lạnh giá kia của nó._tôi sao lại mất tự tin về mình như thế chứ! Tại vì tôi tin anh Nam và không muốn làm anh Nam nghĩ là mình nghi ngờ anh ấy nên tôi mới đến gặp cô, để biết tại sao những tấm hình của hai người lại được đăng trên mạng và tại sao cô lại làm ra bộ mặt đó với anh ấy?

_nếu cô muốn biết mối quan hệ của tôi và anh ta là gì thì tôi cũng sẽ nói ra theo ý nguyện của cô!_nó vẫn bình thản đáp_tôi và anh ta…._trong thời phúc gay cấn này, ai ai cũng đang hồi hộp không biết nó trả lời thế nào, và kết quả là_không có quan hệ gì.

_cô nói láo, rõ ràng hình chụp 2 người đang nói chuyện với nhau và có vẻ đang cãi nhau nữa là, sao cô nói là 2 người không hề quen biết nhau chứ!_Ngân đứng phía sao cũng oang oang lên tiếng.

_hừ! các người tin cũng được không tin cũng không sao, tôi cũng không mắc gì phải giải thích cho mấy người biết, mà hình như các người đến đây chắc không phải để hỏi tôi mấy câu ngu xuẩn như thế này đấy chứ?_nó nói với vẻ mặt bất cần đời.

_được, mày ngon lắm, mày đã ăn gan hùm hay sao mà dám nói sốc với chị Thanh hả? tao phải dạy dỗ mày để mày không còn lên giọng hỗn láo đó nữa!_Ngân hung hổ bước lên trước, bây giờ hầu như là cô đã nắm quyền, vì Thanh, cô nàng đang thẩn thờ, trong đầu chỉ xáo rỗng, nhìn vẻ mặt cô trông đến tội nghiệp, người khác nhìn vào chắc chả ai muốn đánh hoặc chữi đâu, nhưng ai kia thì_Đồ vô dụng_đó là câu nói phát ra từ cửa miệng của bạn Ngân đấy ạ. (con nhỏ này lấy oán báo ân nhở)

Đáp lại sự giận dữ của Ngân, nó chỉ đứng đó nhún vai và trề môi, chỉ hành động ngố ngáo như thế thôi cũng đủ làm cô nàng Ngân tức điên lên rồi, cô ta ra hiệu cho 3 đứa con gái lên trước, xem thế đứng của nhóm mình như thế nào, mới cho thêm lực lượng xông vào nó. (con nhỏ này cũng khôn gớm nhể).

3 Đứa đó xông lên đến gần sát nó, nhưng nó vẫn đứng dửng dưng không hề động đậy, chỉ đứng 1 chỗ, khoanh tay lại và né sang 1 bên để tránh cú đấm của cô đầu tiên, rồi nó khụp đầu xuống để tránh khúc cây huơ ngang đầu, làm Minh lẫn Bảo chới với, (sợ nó bị thương đây mà). Cô gái khác lại thụi vào bụng nó, nhưng nó lại lùi về phía sao 1 cách nhanh chóng và nói:

_Đến lượt tôi chơi nhé!

Vừa nói xong, nó đã nắm lấy tay cô gái đang định đánh lén nó từ sau lưng và quật ra trước, làm cô nàng không kịp trở tay, không víu vào chỗ nào được đành phải cho nó quất mạnh xuống đất, “bụp” cô nàng nằm chỏng quèo dưới đất, cú tiếp đất quá mạnh làm cô đi không nổi nữa, nằm liệt dưới chân nó, tay chân run rẩy.

Nó xoay sang nhỏ khác đang mắt tròn mắt dẹp nhìn cô bạn bị nó hành hình 1 cách đáng thương, đâu biết, hình ấy đã đến mình,…nó chạy nhanh tới, dồn sức vào chân, nó phóng lên xoay 2 vòng rồi “bốp”, 1 cái đá vào mặt làm con nhỏ ngã ngửa, không còn thấy trời chăng gì nữa, đứng lên còn không vững, cứ đứng rồi lại té, nên nhỏ quyết định ngồi yên một chỗ để nghỉ sức+xem kịch tiếp.

Nhìn xung quanh chỉ còn 1 con, con nhỏ này đang run như cầy xấy, chưa đánh mà nước mắt nước mũi ở đâu tèm lem, chứ thử nhỏ đó bị đánh rồi xem, chắc khóc ngập trường luôn quá. Nhỏ đó chạy nhanh tới chỗ Ngân đang đứng, khóc lóc rên rỉ này nọ, định mét hay sao ấy, nhưng cô lầm rồi, không những Ngân không bênh vực mà còn mắng chữi thậm tệ và còn bị ăn tát nữa chứ.

_Mày chẳng làm ra tích sự gì hết, có 1 con nhỏ mà đánh cũng không xong, còn lại đây nói cho tao nghe nữa à, mày tin tao tát vỡ mồm mày không hả!_Tin hay không gì, khi nói câu đó Ngân đã tát cô gái đó rồi còn gì!_Tụi bây xông lên, không lẽ mười mấy đứa mà không đánh lại 1 con nhỏ tay không như nó hay sao!_Ngân nhếch mép cười nham hiểm.

Cô nàng cùng đồng bọn định xông lên đánh nó, thì Minh đã đứng trước mặt che chắn cho nó.

_Cô dẹp mấy trò của cô đi được không hả?Tôi không cho cô động đến 1 sợi tóc của Hân đâu._Minh ra giọng đe dọa.

_Trò gì chứ! Anh biết em làm vậy là vì chị Thanh mà, con quỷ đó đã mê hoặc, quyến rũ anh Nam, mà giờ đây nó còn đeo bám anh nữa chứ, em sẽ không bỏ qua cho nó đâu._Ngân hét lên.

Minh định nói tiếp nhưng có tiếng nói cất lên làm ngưng ngay cuộc nói chuyện. Nam từ xa bước lại gần nói:

_Anh không cho phép em đối xử như vậy với Zenny,…ý anh nói là với Hân!

Câu nói đó của Nam chẳng những làm mọi chuyện được giải quyết mà lại làm nó đi xuống chiều xấu, chiều rắc rối hơn.

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *