Cô vừa thức dậy đã ko thấy hắn đâu.Nhớ tới cảnh hôm qua,bất giác cô đỏ mặt. Chắc giờ này hắn đã đi làm rồi,cô bước xuống giường thay quần áo rồi xuống nhà bếp, pha 1 tách cà phê. Ko hiểu sao hôm nay cô thấy trời thật ảm đạm, cô đến bên bàn, chợt thấy cái phong thư màu vàng hôm qua,trên đó đề tên cô. Cô bóc ra xem,những thứ trong đó khiến trái tim cô như ngừng đập.Cô nhìn chằm chằm vào những bức ảnh, khóc ko ra nước mắt.Là hắn và 1 người phụ nữ khác đang ôm ấp nhau,còn có cả giấy khám thai nữa.

Thì ra hắn sắp được làm cha rồi, cô ko biết nên vui hay nên buồn đây. Hắn là con trưởng trong nhà,tất nhiên muốn có người nối dõi,nhưng cũng đâu cần phải sớm như thế. Mới cưới cô được vài tuần đã để người phụ nữ khác mang thai…
Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn

Ông trời quả là trêu người mà,cô phải rời xa hắn nhưng cũng đâu cần bắt cô đi sớm thế? Cô mới nhận thức được hạnh phúc ngày hôm qua thôi mà..nhưng bây giờ ở lại thì còn có ý nghĩa gì nữa…

Ánh mắt cô vô hồn,nhìn chằm chằm vào chúng,cô cũng muốn được làm mẹ,làm mẹ những đứa con của hắn, nhưng có lẽ ông trời ko cho cô toại nguyện. Cô lau nước mắt,gom những thứ đó bỏ vào chiếc phong bì rồi đem bỏ vào sọt rác. Cô thẫn thờ bước lên phòng,trái tim cô đã vỡ mất rồi…

Hắn về đến nhà,ko thấy cô đâu nên cực kì hoảng sợ. Hắn chạy vội lên phòng thấy cô đang cuộn tròn trong chăn thì thở phảo nhẹ nhõm.Chắc cô vẫn chưa biết chuyện gì! Hắn ngồi bên cạnh cô thật lâu,chỉ muốn nhìn cô mãi như thế. Chỉ khi nào có cô ở trong tầm mắt hắn,hắn mới ko thấy hoảng sợ…

Ngày hôm đó trôi qua như mọi ngày,hắn ko nhận ra được nhiều thay đổi trong ánh mắt cô. Cô cười rất tươi, cô sẽ ở bên hắn đến hết ngày hôm nay…Vì cô yêu hắn!

Nhìn hắn ngủ thật say bên cạnh,lòng cô bồng đau xót. Cô đã ước mơ mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy hắn thì cô đã mãn nguyện rồi…Nhưng thời gian sau này, có lẽ cô phải chấp nhận số phận,ko có hắn bên cạnh..Hắn ko thuộc về cô.

Cô hôn nhẹ lên đôi môi hắn,1 giọt nước mắt bất giác rơi ra: ” Em phải đi rồi,anh phải hạnh phúc nhé! Em sẽ cầu chúc cho anh. Tạm biệt tình yêu của em!”

Cô để lại cho hắn 1 tờ đơn ly hôn có sẵn chử kí,khi nào cần thiết hắn có thể tìm đến luật sư để ra toà giải quyết với tất cả uỷ quyền của cô…

Lần này ko biết bao giờ gặp lại,cô ko mong mình sẽ tìm được hạnh phúc mới.chỉ mong hắn mãi bình an…

* * *

Đêm qua ko hiểu sao hắn ngủ mê mệt chẳng biết trăng sao gì…Hắn mò qua bên cạnh,giường nệm lạnh ngắt. Hắn hoảng sợ bật dậy đi tìm cô,chẳng thấy cô ở đâu cả mà cũng chẳng ai biết cô ở đâu. Hắn điên cuồng chạy ra sân bay,xung quanh là hàng trăm người tất bật…nhưng tìm mãi mà chẳng thấy bóng cô đâu.

Hắn kêu gào giữa sân bay đông đúc,cứ điên cuồng mà gào thét..ai cũng nghe thấy,chỉ riêng cô ko nghe…Bất lực,chẳng lẽ muộn rồi sao?

– ” Khả Vy, cô giỏi lắm! Bây giờ thì tôi chẳng sợ gì cô đâu..”

Đôi mắt hắn hằn lên niềm đau khổ cùng cực. Hắn giận dữ chưa từng có, hắn sẽ bắt cô ta sẽ trả giá bởi những hành động điên rồ của mình.

Những ngày tháng sau đó là những tháng ngày mệt mỏi cùng đau khổ,hắn như trở thành một con người khác sau khi làm cho cái người tên “Khả Vy” kia phải sống trong cảnh cùng cực của xã hội. Hắn trở thành 1 kẻ điên cuồng trong công việc,chỉ có làm việc hắn mới thôi đau khổi và tự dằn vặt mình,hắn nhớ cô lắm,muốn nhìn thấy cô lắm nhưng chẳng ai biết cô ở phương trời nào…Hắn sẽ đợi,có chết cũng đợi cô về và giải thích rõ mọi chuyện,nói với cô câu “anh yêu em” 100 lần,1000 lần nữa….
4 năm sau:

– Giám đốc, đây là tài liệu liên quan đến công ty bên Mĩ mà chúng ta sắp hợp tác.
Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn

– Được rồi,cậu để đó đi! Mua sẵn vé máy bay,ngày mai chúng ta sang New York đàm phán với bọn họ!

– Vâng!

Hắn ngồi ngã ra ghế,4 năm qua là 1 khoảng thời gian dài đăng đẳng.Hắn làm việc từ sáng đến tối,có lúc còn ngất xỉu vì quên ăn…Thế mà chưa bao giờ trong suy nghĩ của hắn mất đi hình bóng cô.Cô giống như là bốc hơi khỏi thế giới này vậy,tìm khắp nơi cũng ko có chút tin tức gì.Hắn thật sự mệt mỏi…

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *