Riz,cho bàn số 5 1 phần sa lát trộn,số 3 2 café sữa.

– Vâng!
Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn

Tại 1 cửa hàng ăn uống nhỏ ở New York,công việc tất bật cả lên.Dù mệt nhưng cô vẫn rất vui. 4 năm trôi qua,mọi đau khổi đã phai nhạt…chỉ duy nhất tình yêu của cô đối với hắn vẫn ko thay đổi được. Cô vẫn yêu hắn,vẫn nghĩ về hắn hàng đêm,chỉ nghĩ về hắn thôi thì cô đã thấy ấm áp lắm rồi. Ko biết bây giờ hắn sống ra sao? Có hạnh phúc như cô đã nghĩ ko?

Riêng cô thì…

– Oh, Bin đi học về rồi hả?- Sara cười híp mắt khi thấy 1 thằng nhóc từ cửa bước vào. Bên cạnh thằng nhóc là 1 anh chàng cao to,tóc vàng mắt xanh.

– Con chào mẹ Sara!

– Ừ ngoan lắm! Ăn gì ko mẹ lấy cho? Ryan! Cậu muốn ăn gì?

– Oh no!Tôi ko đói,tôi đến đón Riz đi xem phim!

– Vẫn chưa bỏ cuộc à? Đúng là kiên trì gớm nhỉ!

– Sara,chị đừng chọc anh ấy nữa,tại hôm trước em hứa dẫn Bin đi xem phim nên mới nhờ anh ấy chở đi thôi.

– Mom..- Thằng nhóc chạy về phía cô.

– Ngoan, hôm nay có nghe lời cô giáo ko?

– Có ạ!- Cô hôn lên má thằng nhóc,mỉm cười.

4 năm trước,sau khi đến Mĩ cô phát hiện ra mình có con với hắn. Đối với 1 đứa trẻ luôn sống thiếu tình thương như cô thì đó là 1 tin tức bất ngờ.Một bà mẹ quá trẻ chỉ mới 19 tuổi như cô thì hoàn toàn ko biết phải làm sao. Nhưng có lẽ ông trời thương cô,cho cô gặp 1 bà chủ tốt bụng như Sara, cô ấy đã bảo hộ 2 mẹ con cô cho đến tận bây giờ.Thật tình cô ko biết lấy gì đền đáp tình cảm ấy…

Cô có thể sống vui vẻ hoàn toàn là nhờ vào Bin của cô,thằng nhóc giống hắn y đúc nên dù ko có hắn,cô vẫn thấy hạnh phúc lắm rồi.

– Chúng ta đi nào Bin! Cho em nghỉ sớm nhé!

– Ừ,đi vui vẻ!- Sara mỉm cười.

Rạp chiếu phim:

– Sao anh ko nói cho chị ấy biết? Hai người đã là hàng xóm từ trước khi em đến cơ mà!

– Trong lòng cô ấy có 1 bóng ma,anh sợ cô ấy mặc cảm mình đã từng hại chết người cô ấy yêu nên anh ko dám nói.

-Haiz…chưa thấy ai ngốc như anh,lấy bé Bin của em làm lí do để được gần chị ấy,có thiệt quá ko?

– Em ko cho hay sao? Dù gì Bin cũng là con nuôi của anh mà.

Cô lắc đầu bó tay với suy nghĩ của anh.

Suốt những năm qua,nhờ 2 người bạn thân này mà cô có thể vượt qua khó khăn.

– Chúng ta đi siêu thị chút đi! Em cần mua ít sữa cho bé Bin.

– Ừ!

Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim,cả 3 người đến siêu thị mua sắm.

– Bin ở đây với ba Ryan nhé, mẹ đi mua sữa rồi ra liền.

– Vâng ạ!

Cô vừa rời khỏi, 2 cha con bọn họ kiếm 1 chiếc ghế đá bên ngoài ngồi đợi mà ko biết rằng sẽ có 1 người đặc biệt xuất hiện.

1 chiếc Camry dừng lại bên kia đường,1 người đàn ông bước xuống:

– Chờ tôi ở đây nhé!

– Vâng!

Hắn vừa đáp máy bay xuống New York,hắn đi gấp gáp nên chẳng đem theo nhiều đồ nên phải vào siêu thị mua 1 ít vật dụng và quần áo.Hắn đi ngang qua 2 người bọn họ. Bé Bin nhìn hắn chăm chú.

– Baba..

– Sao thế con?- Ryan tưởng Bin kêu mình nên lên tiếng.

Bin chỉ tay vào người đàn ông vừa đi qua bọn họ,miệng cứ gọi baba. Ryan nhìn theo bóng người đàn ông đó nghi hoặc:

– Baba của con à?

Bin ra sức gật đầu.

– Đi nào! Chúng ta đi tìm mẹ con! – Anh bế Bin đi vào siêu thị,tìm cô.

Cô vừa tính tiền xong liền thấy bọn họ nên chạy lại:

– Xong rồi! Chúng ta về thôi.

– Riz à. Bin vừa trông thấy ba nó

Cô nheo mắt nhìn con: – Ba nào ?

– Anh ko biết!

– Baba.. – Bin gấp rút nói.

Hắn đang ở đây sao ? Chẳng biết hắn trông như thế nào,chắc ko khác lắm nên Bin mới nhận ra..Cô từng cho Bin xem hình của hắn..

– Đi nào,chúng ta về thôi!

– Em ko muốn gặp anh ta à?

Cô im lặng ko nói gì, chỉ bế Bin rồi đi ra. Vừa lúc đó hắn cũng mua đồ xong ,vội vàng ra xe… nhưng chợt khựng lại. Trước mặt hắn là 1 gia đình 3 người, người phụ nữ trong đó là người mà hắn “ngày nhớ đêm mong”, cô đang ở trước mặt hắn. Hắn rất muốn chạy lại nhưng ko hiểu sao chân hắn ko nhấc nổi, bên cạnh cô là 1 người đàn ông đẹp trai, lịch lãm, trên tay ẫm 1 đứa bé.

Hắn chợt bật cười,nước mắt cũng theo đó rơi ra . 4 năm qua thì ra chỉ là mình hắn ngốc nghếch nhớ đến cô, cô đã có 1 gia đình hạnh phúc thì làm sao hắn dám phá vỡ hạnh phúc đó. Hắn ko thể mang đến hạnh phúc cho cô, giờ cô đã ko còn thuộc về hắn nữa…Hắn cứ đứng đó cho đến khi cô rời khỏi…cô đã xa hắn thật rồi…

Tuy nói rằng không quan tâm đến cô nữa nhưng hắn vẫn tìm đến cửa hàng cô làm, đứng từ xa nhìn cô bận rộn… Sau hôm nay, hắn sẽ rời xa cô mãi mãi. Hi vọng cô sẽ sống hạnh phúc…

Hắn quay người bước đi, sau khi kí hợp đồng hắn sẽ trở về nhà. Đơn li hôn ấy đã đến lúc phải kí rồi.

Công t y ở new york.

Ryan đang chuẩn bị mọi thứ để hợp tác với tập đoàn ONE.B phía Việt Nam. Điều kiện bên ấy rất tốt nên bản hợp đồng này nhất định phải kí. Nhưng điều làm anh bất ngờ nhất là người anh đang muốn hợp tác là ba ruột của bé Bin.

– Xin chào! – Hắn chào người đàn ông trước mặt.

– Chào… chào anh! – Ryan ngạc nhiên đến thất thần.

– Chúng ta bàn công việc được chứ? – Hắn nhìn vẻ mặt của Ryan thắc

mắc.

– Được… được.

Khi mọi chuyện đã bàn bạc hoàn tất, hắn chào mọi người rồi vội vã rời đi.

– Giám đốc Trần! – Ryan gọi theo.

Hắn quay lại:

– Có chuyện gì sao , giám đốc Ryan?

Ryan suy nghĩ trong tíc tắc rồi nói:

– À, chỉ là chuyện cá nhân! Giám đốc Trần có thể bỏ chút thời gian để

trò chuyện không?

Hắn nhìn đồng hồ, khoảng 3 tiếng nữa máy bay sẽ cất cánh nên hắn cũng gật đầu.

Cả hai đến 1 quán cà phê mát mẻ gần công ty Ryan:

– Có chuyện gì giám đốc Ryan cứ nói!

Ryan lấy trong ví ra một tấm hình đưa cho hắn:

– Anh biết người phụ nữ trong ảnh này không?

Hắn nhìn tấm ảnh, vẻ mặt chuyển biến từ ngạc nhiên sang yêu thương, đau khổ rồi bất lực. Hắn dối lòng, lắc đầu.

Ryan mỉm cười nhìn người đàn ông trước mặt. Có lẽ mấy hôm trước anh ta đã trông thấy anh cùng Riz ở trước siêu thị…

– Vậy mà đứa bé trong hình lại nhận ra anh đấy!

Hắn ngạc nhiên nhìn Ryan:

– Sao lại thế? Cậu bé sao lại biết tôi được?

Ryan cười cười nhìn hắn làm hắn bối rối:

– Thằng nhóc xem hình anh nên biết!

– Hình tôi? Tại sao lại xem hình tôi? Nó không phải con anh à?

– Tôi chưa có vợ lấy đâu ra con!

– Chẳng phải cô ấy là vợ anh sao?

– Không, người tôi muốn lấy làm vợ là bà chủ cửa hàng cô ấy đang làm…

Hắn mở to mắt nhìn Ryan:

– Vậy đứa nhỏ…

– Là con anh đó!

Hắn bất động tại chỗ nhìn chằm chằm Ryan: Bảo Linh có con với hắn? Cô vẫn chưa lấy chồng? Cô vẫn đang đợi hắn đúng không?. Hắn xúc động đến run rẩy…

– Đi tìm cô ấy đi! Cô ấy chờ anh lâu lắm rồi đó…

– Cảm ơn! Hắn điên cuồng nắm tay Ryan mà bắt, rồi vội vã chạy đi.

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *