Truyện ngôn tình

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau Chap 51

CHUYỂN BIẾN?

Ở bên Hạo Du thực tôi không sao có thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình, có thứ tình cảm gì đó cứ chảy dạt dào trong trái tim tôi mà hình như…nó không thể miêu tả được chỉ bằng hai chữ: “tình bạn”…

Đình Phong tính đến hôm nay đã ra viện được một tuần rồi, sức khỏe của anh đã phần nào hồi phục, bác sĩ cũng nói là sẽ không để lại di chứng gì sau này, tôi nghe vậy cũng thấy vô cùng yên tâm.

Nhưng có một điều khiến tôi không hài lòng chút nào, đó là Đình Phong vừa mới xuất viện mà đã lại chúi đầu vào công việc, không chịu nghỉ ngơi gì cả. Anh bảo trong khoảng thời gian anh nghỉ, tuy bố đã sắp xếp người giải quyết công việc ổn thỏa phần nào, nhưng có những cái, chỉ có Đình Phong mới xử lí được, anh khỏe rồi không thể không đến công ti. Vì thế, cùng lúc, Đình Phong vừa phải đi học vừa phải đi làm, tôi có nói anh thế nào anh cũng không nghe, lúc nào tôi kêu ca Đình Phong cũng nói cười nói là anh khỏe lắm rồi, anh không sao hết, mà chỉ cần nhìn sắc mặt anh mỗi tối đi về là tôi biết thừa cái “khỏe”, cái “không sao hết” của anh rồi.

Thật là khiến người ta vừa lo, vừa bực bội!

Đấy, đến giờ này mà cũng đã về đâu.

Nhìn đồng hồ đã gần tám giờ mà vẫn chưa thấy Đình Phong, tôi chán nản thở dài, hình như anh ra viện được một tuần thì có sáu hôm là thế này rồi, haiz.

Với tay lấy cái điện thoại cách mình không xa, tôi đang định gọi cho Đình Phong thì đã thấy có tin nhắn anh gửi từ lúc nào.

Tin nhắn đến lúc bảy rưỡi, à cũng vừa mới, lúc đó có lẽ tôi nấu ăn trong bếp nên không để ý.

“Vợ yêu à, anh hôm nay về muộn, có lẽ sẽ về chỗ bố mẹ luôn, vợ yêu ở nhà ăn cơm rồi ngủ sớm nhé, ság mai anh về sớm với em. Yêu em”.

Phải nói là tâm trạng tôi đang cực kì xấu, vốn đã không tươi sáng gì rồi đọc xong cái tin nhắn này lại càng… Nếu không về ít nhất cũng phải báo cho tôi từ sớm chứ, tôi đã nấu cơm tối cả rồi.

Bực bội, tôi nhấn ngay nút gọi. Bỗng thấy đầu bên kia vang lên tiếng nói của một người phụ nữ:

“Tài khoản của quý khách không đủ…”

Thế đấy.

Ném cái máy xuống giường một cách đầy…bạo lực, tôi thả mình đến “phịch” một cái nằm xuống. Đúng là bực đủ đường mà.

Ôi tôi tức chết mất thôi!!!

Nằm đó than thở một hồi, khi kim dài của chiếc đồng hồ treo tường hình trái tim kia đã chỉ đến số mười một, tôi mới uể oải ngồi dậy. Khoác tạm chiếc cardigan màu lục, tôi cầm ví và đi ra ngoài.

Tôi định đi mua cái thẻ điện thoại.

Đường phố giờ này nhộn nhịp và vô cùng đông đúc. Đèn điện sáng trưng trải đều dọc con đường rộng thênh thang trước mặt tôi. Tôi vừa đi vừa ngắm nghía phố phường. Đúng ra là ngay trong khu chung cư của tôi cũng có một quán tạp hóa đấy, nhưng tôi lại thích đi ra tận ngoài đường chính này. Tự nhiên thấy có hứng thả bộ.

Nhìn lại cái cổng khu chung cư Đại Phát đã khuất sau những ngôi nhà cao tầng mọc san sát nhau từ lúc nào, tôi mới dừng chân lại một chút. Cách tôi ước chừng năm mươi mét là một cửa hàng điện thoại, tôi có thể mua thẻ ở đó.

Mua được thẻ rồi, tôi chậm rãi quay lưng đi về nhà. Bỗng tôi bắt gặp một hình bóng quá đỗi quen thuộc, Hạo Du, hình như anh vừa mới đi ra từ cửa hàng tạp hóa bên cạnh cửa hàng điện thoại.

Vốn định tỏ ra không để ý vì thấy Hạo Du đã lên xe chuẩn bị đi nhưng thế nào mà cơ thể tôi cứ hoạt động hết sức…vô kỉ luật, tay tôi giơ lên và miệng thì gọi rất lớn:

_Hạo Du.

Anh nghe tiếng gọi thì quay lại ngay, nhìn thấy tôi còn cười:

_Tiểu Minh, là em à.

Tôi (đành) bước nhanh lại gần Hạo Du, đến trước mặt anh mới lại lên tiếng:

_Hi, em thấy anh đi ra từ kia – tôi chỉ vào cái cửa hàng tạp hóa lớn sau lưng – anh mua gì à?
_À, anh mua mì tôm, anh vừa đi học thêm về, đói quá mà nhà chẳng còn gì ăn hết.

Câu trả lời của anh không khỏi khiến tôi ngạc nhiên:

_Học thêm?

Rồi bỗng thấy nét mặt Hạo Du có chút bối rối. Nhưng anh lại cười ngay được.

_Hì, ừm, thế em đi đâu mà lại ra đây?
_À, em mua cái thẻ điện thoại. Ngay kia kìa. – tôi cũng nhoẻn cười.
_Ừ, thế mua được chưa?
_Em mua được rồi, vừa định về thì thấy anh.

Tôi vừa nói vừa giơ cái thẻ lên cho Hạo Du xem, cười tươi rói.

Và Hạo Du cũng khẽ cười một cái, rất ấm.

_Vậy lên xe đi anh đưa về. Chỗ này cũng xa chỗ em ở phết mà, đúng không?
_Dạ vâng, nhưng có làm phiền anh không?
_Tất nhiên là không rồi. Em lên đi.

Thế là tôi chẳng ngại ngần gì mà lên ngồi sau anh.

Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ.

Rồi tôi chợt nhớ.

_Mà Hạo Du, anh bảo anh mua mì tôm về ăn sao?
_Ừ, định đi ra quán ăn nhưng còn các hôm sau nữa nên anh đi mua luôn chục gói mì về ăn dần.
_Ôi Hạo Du, ăn nhiều mì tôm không tốt cho sức khỏe đâu, thảo nào mà anh gầy như vậy.
_Hi, nhưng biết làm sao, anh ở có một mình thôi mà, lại không có thời gian nấu cơm, ra quán ăn mãi cũng chán.

Nghe đến đây thì tôi thực sự rất thương Hạo Du.

Đúng là anh ở một mình, làm gì có ai chăm sóc đâu.

Bảo sao anh càng ngày càng gầy đi như thế.

_Vậy hay anh sang nhà em ăn cơm đi – tôi chợt nhớ ra mâm cơm ở nhà vẫn còn nguyên, một mình tôi ăn cũng chẳng hết mà lại chán – em cũng chưa ăn tối.
_Muộn thế này mà em chưa ăn sao?
_Vâng, hôm nay Đình Phong không về, anh lên nhà em ăn cùng em luôn nha. Một mình em ăn buồn lắm.
_Thôi, anh về ăn mì tôm cũng được. Em là con gái, lại ở nhà một mình, anh lên không tiện đâu.
_Hic, ngại gì chứ, hồi trước chẳng phải…

Ôi, may mà tôi đã ngăn mình lại được. Tí thì tôi nói: “Hồi trước chẳng phải chúng mình đã ở cùng nhau đó sao”. Tệ thật, tôi làm sao rồi, chuyện đấy còn nói ra nữa, muốn làm Hạo Du buồn hay sao.

Đáng ghét quá đi, Minh Minh ngốc này nữa >.<.

Rồi vừa tự…cốc đầu mình xong thì tôi nghe thấy Hạo Du nói:

_Tiểu Minh, đến nhà em rồi.
_A, đến rồi sao, nhanh quá.

Tôi cười hì hì rồi vội vã xuống xe sau khi thấy mình đã ở trước cổng khu chung cư Đại Phát.

Thấy Hạo Du chần chừ có vẻ không muốn cùng tôi lên nhà ăn cơm, tôi liền giục anh:

_Anh cũng xuống xe đi Hạo Du, lên nhà ăn cơm với em.
_Nhưng…
_Nhưng nhị gì nữa, nào xuống đi, xuống đi nào.

Tôi níu tay Hạo Du, đung đưa, mắt thì mở to nhìn anh, lại chớp…lia lịa, quả thật đến lúc Hạo Du đã vào trong cất xe đi ra rồi, tôi mới thấy hành động của mình sao mà giống….cún con vẫy đuôi nịnh chủ thế không biết >.<.

Tôi ngượng ngùng quay ngay mặt đi giả vờ nhìn nơi khác khi bắt gặp ánh mắt Hạo Du hướng vào mình. Nhưng thực trong thang máy chẳng có chỗ nào đủ đẹp cho tôi nhìn hết, ngoài…khuôn mặt của Hạo Du.

Nghĩ đi nghĩ lại thì đúng thế thật.

Hạo Du càng ngày càng đẹp. Đẹp từ chân mày đến cái cổ cao gầy kiêu ngạo. Đẹp từ bờ mi cong đến đôi mắt ấm áp, đẹp từ cái mũi thanh tú đến môi hồng gợi cảm. Tuy khuôn mặt Hạo Du hơi gầy, da lại là màu trắng xanh không được khoẻ mạnh, nhưng những đường nét hoàn hảo vẫn tạo nên một gương mặt đầy cuốn hút và hấp dẫn.

À, còn mái tóc mềm mượt màu vàng nâu.

Đẹp thật.

Đẹp đến mê mẩn.

Đẹp đến hoàn hảo.

Đẹp đến say đắm lòng người.

Sao lại có thể đẹp đến như thế chứ.

_Tiểu Minh, mặt anh…dính gì sao?
_……
_Tiểu Minh!
_Ơ dạ dạ…?
_Em…nhìn anh gì ghê thế.
_A, e…em…

Mặt tôi phút chốc nóng bừng lên, đảm bảo thân nhiệt lúc này phải là trên 39 độ!!!

Hạo Du phát hiện ra tôi đang nhìn (trộm) anh ấy.

Phát hiện ra tôi đang nhìn chăm chú vào mặt anh ấy.

Với vẻ mặt (hẳn là) rất ngốc nghếch.

Aaaaaaaaa…ngại chết mất thôi……

“Ding…doong…”

Tiếng thang máy vang lên như…đấng cứu thế của tôi.

Tôi – đỏ bừng mặt chạy vội ra khỏi đó, y một con ngốc, thậm chí còn không để ý gì đến Hạo Du đi đằng sau.

Ôi, tôi không dám nhìn mặt anh nữa đâu, tại sao tôi lại như thế chứ.

Tại sao lại…hám trai đến thế. Nhỡ làm Hạo Du hiểu lầm thì biết làm sao chứ.

Minh Minh >”<

_Bình tĩnh, bình tĩnh…

Tôi đứng trước cửa phòng, quay mặt vào trong thở hổn hển. Mặt vẫn không hề giảm nhiệt.

_Tiểu Minh, em…sao thế?

Quay đầu lại sau, tôi thấy Hạo Du đã ngay trước mặt. Anh nhìn tôi với ánh mắt…rất khó hiểu, trán hơi nhăn lại.

Tôi vội cười trừ một cái, cố gắng làm ra vẻ…chẳng có gì hết.

_Dạ…không sao, hehe.
_Vậy…vào nhà chứ?
_À…dạ, vâng.

Nghe Hạo Du nói, tôi lại cuống cuồng lấy chìa khóa mở cửa và mời Hạo Du vào.

Sao tôi cảm giác hình như Hạo Du không hề để ý cũng chẳng thắc mắc chuyện tôi nhìn anh ấy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *