Tôi về phòng ký túc ngủ cả một ngày.Đến tối, tôi lại không ngủ được nữa. Trằn trọc hồi lâu, tôi quyết định dậy chơi game bằng máy game cầm tay.Sáng sớm ngày đầu tuần, tôi vác theo tinh thần uể oải đi làm. Trên đường đi tôi còn thầm nghĩ, nếu như Lâm Tự Sâm mà nhìn thấy bộ dạng này của tôi, nói không chừng sẽ lại châm chọc tôi vài câu. Ai ngờ, vừa vào phòng làm việc, tôi chợt nghe được một tin đáng sợ.“Phó giám đốc Lâm hình như gặp tai nạn xe.”Không phải chứ? Cơn buồn ngủ nháy mắt tan sạch, tôi nhớ tới lời cầu khấn của mình trong chùa Tĩnh An. Chẳng lẽ…Tôi vồ lấy Tưởng Á – người vừa tung tin, khẩn trương hỏi: “Anh ta không sao chứ?”Tưởng Á hồ nghi nhìn tôi, giọng nói có chút châm chọc: “Nhiếp Hi Quang, cậu căng thẳng như thế làm gì? không ngờ cậu lại quan tâm tới phó giám đốc Lâm như thế á!”Nói xong, cô ấy xoay người bỏ đi, ngay cả một mẩu tin có ích cũng không nói cho tôi.Vẫn may, rất nhanh sau đó tôi được mời tới dự cuộc họp. Chủ trì cuộc họp chính là người mà bình thường không mấy tham dự trức tiếp vào công việc quản lý – giám đốc Trương. Giám đốc thông báo tin phó giám đốc Lâm gặp tai nạn, may mắn không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài tuần.“Công việc của phó giám đốc Lâm tháng này do tôi phụ trách. Nhưng vì lại có thêm dự án xây dựng công xưởng gần đây, thỉnh thoảng vẫn cần có ý kiến của anh ta. Cho nên tôi cần một người đảm nhận việc trực tiếp mang tài liệu tới cho phó giám đốc Lâm. Cũng không phải đi quá nhiều lần, một tuần cũng chỉ một hai lần mà thôi. Mọi người ai muốn nhận?”Giám đốc Trương nhìn qua một lượt. Tranh thủ trước lúc mọi người rục rịch đứng lên, tôi liền nhanh chóng giành lấy: “Giám đốc,  tôi đi.”Mọi người đều nhìn về phía tôi, tôi ho khan mấy tiếng, giải thích: “Đầu tiên là bởi vì, dự án này tôi vẫn luôn theo dõi. Hơn nữa, mọi người cũng biết, ấn tượng của phó giám đốc về tôi không tốt.”Dường như nghĩ tới những chuyện thường ngày, toàn bộ đồng nghiệp cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ôn hòa hơn một chút.Tôi tiếp tục nói: “Bởi vậy, tôi muốn nhân cơ hội lần này,cải thiện cái nhìn của phó giám đốc Lâm về mình.”Nhân tiện, chuộc tội lỗi trong lòng a… mấu chốt chính là điều này!Tôi nhìn giám đốc Trương đầy vẻ chân thành, có lẽ anh ta bị ánh mắt đầy nhiệt tình của tôi phóng tới, lập tức vỗ bàn: “Cô đi.”Vì vậy, buổi chiều cách ngày hôm ấy, tôi liền ôm một tệp văn kiện giấy tờ chạy tới nhà phó giám đốc Lâm. Mở cửa tiếp tôi là một bác gái hơn năm mươi tuổi. Có lẽ là biết có người của công ty đến, bác ấy tiếp đãi rất khách khí.“Cháu chào dì, cho cháu hỏi đây có phải nhà anh Lâm Tự Sâm không ạ?”“Đúng rồi đúng rồi, cô là người của công ty cậu Lâm hả? Cậu ấy đang ở trong thư phòng chờ cô. Mời vào.”Tôi thay dép, ôm văn kiện đi theo bác gái vào trong thư phòng của Lâm Tự Sâm. Nhưng mà vừa tới trước cửa phòng, tôi bỗng luống cuống, tự nhiên lại có cảm giác tội phạm tới gặp người bị hại.Tôi kéo tay bác gái lại: “Dì ơi, phó giám đốc Lâm thế nào rồi ạ? Không sao chứ ạ? Bác sĩ nói thế nào ạ?”“Không sao không sao, không có vấn đề gì lớn. Chỉ là vụ tai nạn khiến vết thương cũ bị tái phát. Tĩnh dưỡng là khỏe thôi. Hiện tại tốt nhất là không được đi lại nhiều, cũng không được đứng quá lâu.”Không thể đi bộ được ư?Tôi thực sự không biết lời cầu khấn của mình lại linh nghiệm như thế, nói biến mất liền biến mất, lại còn thảm hại như vậy… Mấy hôm trước tôi còn ngập một lòng tức giận với Lâm Tự Sâm, nhưng bây giờ thì chỉ còn lại sự chột dạ.Tôi lưỡng lự hỏi: “… Cháu… cháu đi vào có tiện không ạ? Hay là dì mang cái này vào đưa cho phó giám đốc giúp cháu được không ạ?”Bác gái nói: “À, để tôi đi hỏi cậu Lâm xem sao. Cô gái, cháu đợi ngoài này một lát.”Bác ấy đang định gõ cửa, chợt một giọng nói bên trong truyền ra ngoài: “Ai ở ngoài đó?”“Cậu Lâm, là nhân viên công ty của cậu. Một cô gái trẻ tuổi mang văn kiện tới. Cậu xem có tiện để cô ấy đi vào không hay là để tôi mang vào?”Thư phòng yên lặng một lát.“Để cô ấy vào đi ạ.” (như yết kiến vua=.=)Tôi đẩy cửa thư phòng ra, ánh mắt đầu tiên vội vã ném lên người Lâm Tự Sâm.Quả nhiên anh ta đang ngồi trên ghế.Ánh sáng xuyên qua ô cửa sổ sát sàn nhà chiếu khắp trong phòng. Anh ta mặc một chiếc áo len màu xám nhạt, trên đầu gối đắp một tấm chăn mỏng, đang cúi đầu xem một cuốn tạp chí.Mặc dù nhìn từ đầu tới chân không có thấy một chút bất tiện và chật vật nào, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cảm thấy bộ dạng anh ta quả thật rất tồi tệ.“Phó giám đốc Lâm.” Tôi căng thẳng đi tới trước mặt anh ta, đưa tệp văn kiện ra.Anh đón nhận cái nhìn của tôi,.“Là cô à?”Tôi chột dạ nói: “Vâng, những người khác đều không rảnh.”Cuối cùng thì tôi cũng không thể nói ra được rằng tôi đến để tận mắt chứng kiến trình độ nguyền rủa người khác của mình, đành phải tìm một lý do không có sức thuyết phục như thế mà đáp lại. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt nghiền ngẫm. Tôi có tật giật mình, nhanh chóng cúi đầu.Anh ta gấp cuốn tạp chí đặt sang một bên, nhận lấy tệp tài liệu tôi đưa, quay sang dặn dò bác gái giúp việc: “Dì Trần, giúp cháu đưa cô ấy tới phòng khách ngồi nghỉ.”Ngồi yên trên ghế hơn một giờ đồng hồ, suýt nữa tôi lại ngủ quên mất. Sau đó, tôi đành phải lôi di động ra chơi game để tỉnh táo đầu óc.Trước khi rời khỏi đó tôi cũng không gặp lại Lâm Tự Sâm. Bác gái mang chồng giấy tờ đã được phê duyệt ra cho tôi, sau đó mở cửa cho tôi về.“Cậu ấy nói ngày mai cô mang tới đây những hợp đồng có tên trong danh sách này.”Tôi sửng sốt. Không phải đã nói một tuần chỉ một hai lần thôi sao? Sao mai còn phải tới? Tôi cúi đầy nhìn vào tờ danh sách, nét bút lộn xộn quen thuộc này, chính là chữ của Lâm Tự Sâm.Chiều hôm sau, tôi lại đúng giờ đem tài liệu tới tận tay anh ta, rồi chuẩn bị đi ra phòng khách ngồi chờ.Ngồi ở phòng khách thật sự rất buồn chán. Lúc đi, tôi vội vội vàng vàng lại để quên di động ở văn phòng mất rồi, không có gì chơi, vì thế lúc sắp ra khỏi thư phòng, tôi dè dặt hỏi Lâm Tự Sâm: “Phó giám đốc, em có thể xem tạp chí trong này không?”Dù sao cũng là đồ của người khác, tôi đương nhiên không thể tùy tiện dùng.Anh ta cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Cô xem không hiểu đâu.”Cái gì?“Đây đều là tập san của nước ngoài về y học.”“

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *