Truyện teen

Giữ lại đôi cánh yêu thương Full

Giữ lại đôi cánh yêu thương

Tác giả: Mộc

Thể loại: Truyen Teen hay

truyen teen hay, truyen teen, doc truyen

Tóm tắt truyện:
Câu chuyện kể về tình yêu của anh em trong một gia đình có gia cảnh bình thường nhưng những con người trong gia đình ấy thì không hề bình thường chút nào.
Mang phong cách hài hước nhưng khá chân thực, bình dị. Hứa hẹn đem lại tiếng cười đến cho mọi người.

Chương 1 : Bí mật của ông anh quái gở. (1.1)
1.1

Ôi giời ơi là giời ơi! Sao lại chán đến cái mức này? Haiz,dù biết than thở cũng không có tác dụng gì nhưng mà tôi đang chán không thể tả được. Rất là chán!
Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường. Bố mẹ tôi đều là người làm công ăn lương, không dám nói là dư giả gì nhưng cũng đủ nuôi con cái ăn học đàng hoàng. Khi tôi đến thế giới này đã là đầu những năm 90s, lúc ấy gia đình đã qua cái thời khó khăn nên cũng coi như có một tuổi thơ tạm được. Bởi thế tôi lớn lên cũng y như bao người khác, mắt mũi chân tay bình thường, đầu óc tuy không thông minh hơn người nhưng cũng đủ xài.
Nếu như chỉ có vậy thì không có gì đáng nói rồi! Lí do mà tôi dùng từ tạm được để nói về tuổi thơ của mình ấy, haizz…thật sự mỗi lần nhắc đến tôi đều có thể nói liên tục ba ngày ba đêm đấy!
Tôi không phải con một. Và trước tôi có một ông anh trai. Cái này chính là thứ tôi luôn bất mãn cộng tự hào xen kẽ nè!
Anh trai tôi rất chi là quái gở, tính tình lúc nóng lúc lạnh. Đôi lúc cực kì biến thái, thỉnh thoảng lại tâm lí chết người. Tóm lại là thuộc nhóm người mắc bệnh đa nhân cách nhưng chưa được phát hiện và đưa đi chữa trị.
Để tôi kể về anh ấy một chút nhé! Ngoại hình của anh ấy ổn. Mẹ nó, nếu không muốn nói là đẹp trai ạ! Tôi vẫn thường hỏi mẹ tôi rằng có phải bố mẹ nhặt tôi từ thùng rác về hay không, mà tôi với anh tôi mới khác nhau nhiều như vậy. Nếu nói anh ấy là trời, tôi nhất định là đáy vực sâu. Nếu nói anh ấy là hoa, tôi cùng lắm cũng chỉ có thể là đất dưới chân anh ấy!
Nguyên nhân của sự khác biệt ấy là như thế này! Anh ấy giống mẹ, người ta chẳng bảo con trai giống mẹ thường anh tuấn là gì! Mẹ tôi thời trẻ cũng thuộc hàng có chút nhan sắc, vậy nên việc anh trai tôi mặt mũi “dễ nhìn” không cần bàn cãi nữa. Còn tôi giống bố. Mà bố tôi thì lại là người mà dù bạn có ném vào chỗ chỉ có vài chục người tôi cũng đảm bảo là tìm mãi không ra rồi. Vâng! Ngoại hình của anh ấy không có điểm nào đáng chê cả. Nhưng bạn đừng để cái mã ấy đánh lừa! Phải sống chung với anh ấy bạn mới biết anh ấy quái đến mức nào.
Anh em tôi cách nhau 5 tuổi, số tuổi ấy đủ để anh tôi coi tôi như báu vật mà yêu thương, chiều chuộng giống như những người anh khác. Tôi rất ghen tị với con bé hàng xóm kế bên. Anh nó cực kì chiều nó, tiếng cười của nó luôn luôn phát ra vui vẻ khi anh nó về nhà. Còn chúng tôi, tôi phải nói thật là một ngày chúng tôi không chí chóe với nhau ít nhất một lần y như rằng hôm ấy trời mưa hoặc một trong hai bị ốm. Cho tới bây giờ vẫn là như thế, mặc dù cả hai đứa đều không còn nhỏ gì nữa.
Anh ấy thuộc thể loại bóc lột, chuyên trị bắt nạt tôi, luôn luôn dùng cái kiểu “mày là con gái, anh là con trai” để biến tôi thành ôsin cho anh ấy. Trải qua chục năm từng trải, dần dà tôi cũng khôn lên, bây giờ phải có hoa hồng tôi mới làm cơ!
Ví dụ như giúp anh ấy giặt cái áo hàng hiệu: 50k, dọn phòng giúp anh ấy: 50k, nấu cơm cho anh ấy: 20k (Thường đó chỉ là những hôm bố mẹ tôi đi vắng thôi. Bởi vì chỉ còn tôi và anh ấy ở nhà, nếu mà tôi không nấu thì anh ấy ra quán mà ăn nhá! So với đưa tôi 20k để ăn đồ ngon, đảm bảo vệ sinh với ra quán ăn đồ không rõ sạch hay bẩn, lại thiếu dinh dưỡng, tất nhiên anh ấy chọn tôi rồi!)
Đặc biệt là có lần, tôi viết thư tình thay anh ấy, anh ấy cho tôi hẳn 100k luôn. Cô gái được anh ấy gửi thư cho tỏ ra rất là hạnh phúc, sau đó đã hồi âm liên tục cho anh ấy mười ngày, mỗi ngày mười lá. Vì vậy anh ấy sợ quá, không dám đến gần chị gái kia nữa chứ đừng nói đến yêu đương! Từ ngày ấy anh trai không bao giờ nhờ tôi viết thư nữa, tôi cũng mất luôn một nguồn thu nhập. Ai bảo anh ấy nhìn người bằng vẻ bề ngoài cơ! Tôi lấy anh ấy làm thí nghiệm mười mấy năm qua, thế nên về cái khoản nhìn người khác giới ấy, chắc cũng được coi là không ngu dốt.
Con người anh tôi rất khó đoán. Thỉnh thoảng anh ấy sẽ lên cơn động kinh mà như thế này: Trở về nhà với bộ dạng uể oải, nhìn thấy tôi là bắt lại, sau đó sẽ biến tôi thành cái cột cho anh ấy tựa vào. Tôi đi một bước anh ấy theo một bước, giống hệt như Tiểu Hắc nhà tôi (Bạn nên biết Tiểu Hắc chính là cún yêu của anh em tôi.)
Tiếp đó anh ấy sẽ giống như trẻ con đòi ăn hết cái này đến cái kia, tôi mà không làm cho anh ấy, anh ấy sẽ biến thân thành cái kẹp, kẹp tôi đến mức xém chút tắc thở mới thôi. Vì vậy tôi phải chiều theo anh ấy cho đến lúc bố mẹ tôi đi làm về. Lúc đó anh ấy sẽ quay ra mẹ tôi, vừa ôm mẹ vừa ngủ, cuối cùng là cả nhà phải khiêng anh ấy lên phòng. (Bạn cũng cần biết một điều nữa là: anh ấy hiện tại đã ra trường và đi làm 2 năm rồi! Tính cách của anh ấy trước giờ chưa từng thay đổi. Có khi lấy vợ rồi anh ấy vẫn thế thôi!)
Lắm lúc anh ấy lại như thế này: Tôi thì đang chán đời đến mức muốn đi chết, còn anh ấy lại ở bên cạnh cười nhăn nhở như vừa trốn trại, chọc cho tôi đến mức phát điên luôn. Nhiều hôm tôi ức quá, chui vào xó nhà ngồi ôm Tiểu Hắc khóc như mưa. Lúc ấy anh tôi mới tha cho tôi, bắt đầu quay ra dỗ tôi, cho tôi đi ăn kem, hỏi tôi có chuyện gì rồi khuyên giải tôi này nọ. Nếu như bạn gặp anh ấy lúc đó, chắc chắn bạn sẽ nghĩ anh ấy là một người anh trai tốt nhất thế giới. Nhưng chỉ cần tôi phấn chấn, vui vẻ trở lại, anh ấy sẽ tiếp tục chọc tức tôi. Ức ơi là ức, tôi ngồi ôm Tiểu Hắc còn sướng hơn ngồi nói chuyện với anh ấy!
Có một hôm bố mẹ đi công tác, tôi với anh ấy rủ nhau xem phim ma, Tiểu Hắc cũng ngồi bên cạnh. Tôi vốn dĩ không phải đứa nhát gan. Phim ma thôi mà, cũng đều do con người làm ra, có gì phải sợ. Đến Tiểu Hắc ở bên cạnh tôi còn không sợ. Thế nhưng tôi với nó đang cùng nhau ăn bỏng ngô xem phim hay quá chừng thì tự nhiên anh tôi chồm đến, mắt thì trợn ngược lên, tóc tai bù xù hù tôi một cái. Bỏng ngô trên tay tôi đổ hết xuống sàn, chỉ sướng cái đứa nhỏ Tiểu Hắc kia, bình thường chỉ được ăn phần của nó, bỗng dưng lại hưởng thêm cả phần của tôi. Còn anh tôi thì nhìn tôi cười sằng sặc, sau đó còn nói tôi nhát gan nữa chứ! Từ đó về sau mỗi lần xem phim ma tôi đều mượn một cánh tay của anh ấy mà ôm, đợi đến lúc anh ấy có ý định hù tôi, tôi sẽ đem nó ra cắn cho một cái in dấu răng luôn. Hà hà…thế là anh ấy không dám hù tôi nữa!
Nhưng những cái đó chưa có gì đáng nói đâu! Để tôi kể tiếp cho mà nghe, nghe xong bạn sẽ hiểu mức độ biến thái cấp hai của anh ấy là thế nào.
Đó là ngày lễ tình nhân. Bản thân tôi vì có một ông anh như vậy nên từ nhỏ đã gần như tuyệt giao với bọn con trai, thề rằng cả đời này không lấy chồng, cũng chẳng thèm yêu đương. Mặc dù tôi có cái tật mê trai đẹp nhưng nói cho cùng cũng chỉ là nhìn ngắm mà thôi. Tôi không có ý định đến gần đám quái vật đó! Đợi đến khi anh tôi lấy vợ sinh con, tôi sẽ trôm một đứa về nuôi, như thế chẳng phải rất tốt sao!
Thực ra tôi cũng có một người bạn là nam giới, rất thân. Biệt danh tôi đặt cho hắn là Bạch công tử. Nhưng mà tôi coi cậu ta cùng phái với mình nên không tính vào trường hợp trên.
Trở lại vấn đề chính là vì thế mà tôi không có bạn trai. Chuyện ấy cũng đâu có gì to tát, cũng chẳng liên quan gì đến anh trai tôi. Ấy vậy mà lúc tôi tan học, trời rét như thế, tôi thì chỉ muốn về nhà cho nhanh thôi, anh ấy được nghỉ còn chạy đến trường tôi. Cái đó không quan trọng, cái quan trọng là anh ấy còn đem theo hoa tươi và sô-cô-la. Mà cái đó vẫn chưa quan trọng lắm, quan trọng hơn nữa là anh ấy không phải tặng cho cô gái nào khác mà chính là tặng cho tôi. Biến thái chưa? Đôi lúc tôi muốn hỏi xem mục đích của anh ấy khi đến trái đất là gì lắm, nhưng lại sợ ăn mắng nên thôi.
Lúc đó tôi chết chân tại chỗ, để mặc cho anh ấy nhét hoa với sô-cô-la vào tay, kéo về nhà lúc nào không biết. Bạn bè của tôi biết tôi có anh trai nhưng khi chúng nó đến chơi thì anh tôi đều đi vắng. Bởi vậy chỉ có một người biết mặt anh ấy, đó đương nhiên là Bạch công tử, ngoài ra không còn ai khác. Và hôm sau bọn bạn tôi đều quay qua hâm mộ tôi vì có bạn trai vừa đẹp trai lại quan tâm tôi như thế. Bạch công tử kia thì nhìn tôi một cách khó hiểu rồi cười sằng sặc như lên cơn. Mẹ nó, nhưng có ai biết nguyên do phía sau đâu.